Bay Giữa Lưng Trời
Chương 3: Sự cố
Jolh lý khi nghĩ chiếc trực thăng gặp vấn đề mà Ben là sửa chữa nó. C việc phức tạp nhưng chỉ mỗi Ben là khả năng đó thôi.
- Thế nào bạn? - Jolh chống h hỏi. vô cùng lo lắng cho con chim sắt này.
- nghĩ nó sẽ hoàn hảo! Làm một vòng mới biết chứ! - Ben nháy mắt bảo. Bác vẻ hài lòng với tay nghề sửa chữa của . Cũng đúng thôi, một thiên tài về máy móc thì ai làm khó được Ben.
- Tốt, cứ thử ! - Jolh gật đầu mở cửa buồng lái. nh chóng đội mũ chuyên dụng vào.
Sếp Marc đứng từ xa tr Jolh lái trực thăng. Ông kh nói gì ngoài việc nhướng mày.
- Ông ta quá rảnh rỗi nhỉ? - Quang Nhật uống tách trà ra ngoài. Lúc đó bác sĩ Hanso lật lật lại cuốn sổ ghi chép, Anna liền đến gần và ngồi xuống.
- kh định làm luận án tiến sĩ ạ? - Anna hỏi giọng nhẹ nhàng. Tr cô lúc nào cũng quyến rũ và sắc sảo.
- Giờ chưa lúc! - Hanso giở cặp kính ra. - còn yêu c việc này!
- Với những dày dặn kinh nghiệm thì kh nên lãng phí tài năng! - Anna ra cửa sổ. Bên ngoài, Tương Quân đang đùa nghịch với chó Lucky.
- Trình độ thấp khi... phá hỏng mọi việc! - vẻ thái độ của Anna kh m lạc quan về Tương Quân.
Tất nhiên Anna lý, Tương Quân tự biết chỉ tốt nghiệp Trung cấp, cô hiểu rõ ều đó nên luôn khép nép khi ở cạnh mọi . Anna cái thiếu thiện cảm, hẳn Tương Quân biết vậy mà cô cứ làm ngơ. Quang Nhật vốn kh nói với cô lời nào ngoài cái chào đầu tiên. Cô kh buồn, cô đã quá quen với những ều như thế .
* * *
- Marc, ều gì kh hài lòng ở Tương Quân ? - Tâm Loan bất ngờ hỏi một câu khi vào phòng cấp trên.
- Kh đâu, cô hỏi thế Tâm Loan? - Marc nhún vai. Ông tử tế và lịch lãm. Dẫu vậy, cô kh thể nào đoán biết hết suy nghĩ của một đứng đầu trung tâm thế này.
- Chỉ là... cảm giác của phụ nữ! - Tâm Loan lắc đầu, đôi môi khẽ cong lên thật bí ẩn.
- Kh vấn đề gì, đang lo cho toàn đội thôi. Cô bé biểu hiện tốt, vậy là đủ ! - Marc chợt mỉm cười. Nói thế nào, ta luôn đáng quan ngại hơn ta tưởng.
Tâm Loan bu tiếng thở dài, rõ ràng chưa thừa nhận năng lực của cô bé. Đành chịu, nhưng Tâm Loan biết chọn kh sai .
- Píp! Píp!
- Alô, trực thăng cứu hộ E17 nghe!
- Vâng! Em hãy bình tĩnh! Hãy nói rõ em đang ở đâu? Được ! Chúng sẽ đến ngay!
Frank vừa nhận cuộc gọi khẩn, cất tiếng gọi Jolh ngay lập tức.
- Jolh!
Chiếc trực thăng bắt đầu khởi động, hình ảnh những bước chân vội vã trong bộ đồ bảo hộ, phút chốc trực thăng cất cánh lên cao. Gió khá mạnh, trong mùa mưa thế này c việc cứu nạn sẽ thường xuyên hơn. Jolh đang bật ra đa xác định tọa độ, Frank cài dây bảo hộ sẵn và ngồi phía trước. Tương Quân kh biết nên chuẩn bị gì, cô th bản thân hơi thừa.
- Vùng này kh trên bản đồ! - Jolh bảo. - Nạn nhân ở trên biển, liên hệ cho hải quân xung qu giúp đỡ !
- Chờ chút! Alô, trực thăng cứu hộ gọi trung tâm! - Jolh sực nhớ ra ều gì.
- Trung tâm trực thăng cứu hộ nghe!
- Hyoka Hashi -
- Xin xác định vị trí của cuộc ện thoại! Chúng hiện đã ở cửa biển! Hết!
- Píp! Píp! Đã xác định tọa độ! Hết!
Một lúc sau đó...
- Frank, th kh? - Jolh cho trực thăng bay là đà trên mặt nước. Frank cố quan sát qua cửa kính. Tương Quân cũng xem xét, chợt cô th vệt dầu loang.
- Th ! - Frank nói to. chỉ tay xuống. Trên biển chiếc tàu sắp chìm, phía xa tr như hai đang cố bám vào phao.
- Jolh! - Frank nói mở cánh cửa, Jolh hiểu ý liền hạ chiếc trực thăng xuống gần sát bên dưới.
- Nắm l tay nào! - Frank cố giữ l tay cô bé trong khi đàn sắp kiệt sức. kéo cô lên được thì đàn chìm xuống.
- Kh! Frank! - Tâm Loan kêu lên, lúc Tương Quân nhoài ra kéo cô bé vào thật nh.
- Em giữ l! - Frank ném chiếc nón bảo hộ nhảy ùm xuống nước, Tương Quân đứng sát mép cửa xuống. Dầu loang khắp nơi, cô ngửi th mùi khó chịu. Nó hơi quen nhưng chưa đoán ra là thứ gì. Cô hướng mắt về phía con tàu sắp chìm, khói đen ngòm bốc lên.
- Kh chứ! - Tương Quân trừng mắt. - Jolh bay cao lên! Bay lên !
Jolh chưa hiểu gì, ta còn lóng ngóng thì lúc Frank ngoi đầu để thở.
- Frank! Bơi xa ra! tránh chiếc tàu ra! - Tương Quân gào to. Cả hai gã đàn vẫn chưa hiểu chuyện gì hết. Ơn trời, Jolh bắt đầu linh cảm xấu trong khoảnh khắc Tương Quân nói, lập tức cất cánh.
- Bùm!
Một tiếng nổ kinh hoàng, khói bụi mịt mù. Tất cả thoát c.h.ế.t trong gang tấc nhưng... Frank đâu? Tương Quân sực tỉnh. Lửa cháy lan ra trên những vệt dầu loang, xung qu khói đầy cả. Kh th Frank, cả đội sốt ruột lo lắng. Jolh tiếp tục hạ trực thăng xuống, Tương Quân đứng ở càng máy bay, chân cô gần như chạm nước. một bàn tay giơ lên.
- Jolh! - Cô ra hiệu.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Hiểu ý, Jolh lập tức bay sát lại chỗ đó. Tương Quân nắm ngay bàn tay kéo mạnh.
- Là bố cháu! - Đứa bé reo lên. Tương Quân và Tâm Loan dùng sức kéo đàn .
- Chú th ?
đàn mệt mỏi chỉ tay lên trán, một vết thương dài khoảng năm phân do vật sắc gây ra. Jolh tiếp tục gọi về trung tâm chi viện.
* * *
- Tàu nhà em bị vậy? - Tương Quân hỏi bé gái khi đang đứng trên càng máy bay.
- chiếc ca nô tấn c tàu... em kh biết... em kh nhớ nữa...
- Được bé, giờ kh nữa ! - Tâm Loan trấn an bé gái, lúc này Tương Quân đã th Frank, nhưng bất ngờ chiếc ca nô lạ lùng xuất hiện.
- Họ là cảnh sát biển hả? - Tâm Loan hỏi.
- Kh giống nhưng... họ súng! - Tương Quân chau mày. Ở Việt Nam thì dân thường kh được sử dụng vũ khí trái phép. M cô th dáng vẻ khả nghi.
Jolh bay là là ra sau, Frank vớ được khúc gỗ, cố bám chặt nó. Tương Quân suy nghĩ thật nh, cô vẻ hiểu vấn đề. Vậy nên cô nghiêm túc bảo Jolh.
- Nghe này Jolh, em kh chắc nhưng thứ vừa nổ lúc nãy khả năng là thuốc súng. Những này hẳn liên quan !
- Em chắc kh? - Jolh khá lo lắng.
- Em nghĩ thể... Kh! Jolh!!! - Cô la to lên.
Đoàng! Đoàng!
- Chuyện quái gì thế này! - Jolh nghiến rằng cho trực thăng lên cao, con chim sắt vừa ăn vài viên kẹo đồng. Chiếc ca nô bên dưới vội rồ máy bám theo, mặt biển cháy ghê.
- Làm đưa Frank lên? Tình hình căng quá! - Tâm Loan vô cùng căng thẳng. Cả Jolh và Tương Quân đang loay hoay nghĩ cách. Ba họ rối rắm trước tình huống khó đỡ này.
Đoàng!
- Chết tiệt! - Jolh gần gừ trong cổ họng. - làm gì với thứ này bây giờ? Kh thể bỏ Frank lại được!
- Jolh! Bệnh nhân chúng ta cần vào viện gấp! - Tâm Loan cố hối thúc. Đương nhiên sự an toàn của nạn nhân là trên hết. ều, tính mạng đồng đội cũng đang lâm nguy. Họ bị kẹt giữa cuộc rượt đuổi vô cớ này. Trước tình thế nguy cấp, Tương Quân chợt suy nghĩ vài giây bảo:
- Jolh, thả em xuống đây được kh?
- ? - Jolh nhướng mày, sợ nghe nhầm.
- Em cách , tin em ! - Tương Quân vừa nói vừa chỉnh lại dây bảo hộ. Nét mặt cô hết sức quyết đoán.
- Nhưng chúng ta đang bị tấn c! - Jolh cố nhắc nhở cô. lẽ ta vẫn khá e dè sự hỗ trợ của phụ nữ trước tình huống nguy hiểm này.
- Đừng lo, phía trước một cù lao, thả em xuống ngay! Làm ơn hãy tin em, chúng ta kh còn thời gian nữa! - Cô quả quyết trước sự kinh ngạc của họ. Kh còn lựa chọn nào khác, cuối cùng đành làm theo ý cô.
- Hãy cẩn thận! Em nhớ chưa? - Tâm Loan vội xiết c.h.ặ.t t.a.y cô. Tương Quân khẽ mỉm cười. Jolh tức tốc đến cù lao nhỏ, thả Tương Quân xuống. Nắm l cơ hội trong tay, cô biết rõ chuyện này khá mạo hiểm nhưng dù thế nào cũng cứu Frank trước đã. Bầu trời âm u, lúc này tầm ba giờ chiều, thể sẽ mưa hoặc d lớn. Tương Quân l chiếc thuyền hơi nằm trong đám cây bụi, ai đó để nó ở đây. Còn may, cô lập tức chèo đến chỗ Frank.
- Frank! - Cô gọi. Khi , Frank còn bỡ ngỡ vì chẳng thể nghĩ Tương Quân chèo thuyền đến cứu . kinh ngạc.
- ... em...
- Mau nắm tay em! - Cô chìa tay ra kéo lên thuyền, dầu đã loang nh lại còn dính trên .
- kh? - Cô hỏi khi tr sắc mặt Frank đã thấm mệt.
- ổn! - Frank gần như rã rời, lạnh toát. Một lúc sau, Tương Quân mệt nhoài vì sức gió quá mạnh, cô kh cách nào neo được vào bờ. Trời tối sầm, mưa bắt đầu trút xuống.
Cô kh sợ c.h.ế.t nhưng cô sợ mẹ sẽ buồn. Bản thân còn chẳng thể ngờ giữa trời gi gió như vầy mà còn lênh đênh trên biển. Lẽ ra đội Hanso đã tìm được họ, tuy nhiên thời tiết quá xấu khó tiếp cận. Một con sóng đang dâng lên cao, Tương Quân biết nó lại ập xuống. Nói thế nào, cô chẳng muốn c.h.ế.t theo kiểu này cả!
- Frank! - Cô nắm c.h.ặ.t t.a.y , ánh mắt vừa gắng gượng trước nỗi sợ, vừa cố che giấu cái yếu đuối của một con gái. Thế con sóng đánh ập xuống, cả hai bật ra khỏi thuyền. Giữa cơn khủng hoảng, Tương Quân bám được vào khúc gỗ lớn, tay kia cô giữ l Frank. Vừa lúc họ leo kịp lên cù lao thì con sóng khác tiếp tục đánh tới. Tương Quân mệt đến nỗi kh thở được. Frank cố ngồi dậy lay cô.
- Kh... em kh ! - Cô gượng dậy. - Jolh sẽ đến cứu chúng ta!
Cô chỉ còn biết tự an ủi , trên trời mây vần vũ dữ dội. Hồi lâu sau, mưa tạnh dần, cô lạnh run. Frank hẳn là kh khá hơn cô, ngâm dưới nước lâu . Kh biết thế nào, Frank khẽ thì thào:
- ... ngồi gần... cho đỡ lạnh!
! Ý kiến hay đó. Cô nép sát . Cả hai run bần bật.
* * *
- Th họ chưa? - Alex nói qua bộ đàm khi sang trực thăng của đội Jolh.
- ! Hướng đ nam! - Jolh bảo.
Hai chiếc trực thăng trên bầu trời đáp xuống như những con chuồn chuồn khổng lồ. Dần dần lại cất cánh trong màn đêm le lói.
Chưa có bình luận nào cho chương này.