Bay Giữa Lưng Trời
Chương 5: Vượt qua biển lửa
- Nh lên các bạn! - Jolh hối thúc khi đang khởi động chiếc trực thăng. Tương Quân kéo ba lô ra, nó hơi nặng. Frank th vậy thì nh tay xách họ lên đường.
Địa ểm hiện tại ở nhà máy hóa chất cũ. Hôm nay chủ nhật nên ít đến đây. Tương Quân buồn bã qua ô cửa kính máy bay, Frank cũng vậy nhưng tr sầu não hơn. Rốt cuộc cả hai này đều vấn đề! Đó là nhận định chung giữa Tâm Loan và Jolh.
- Chuyện gì xảy ra cho ? - Tương Quân hỏi khi vừa tiếp cận nạn nhân. ba c nhân bên ngoài nhà máy, một trong số họ bị thương.
- bị ống sắt đè lên !
Tâm Loan tiến hành sơ cứu, động tác vô cùng nh nhẹn. Tương Quân làm theo các y lệnh từ bác sĩ, Jolh mang cáng đến chuẩn bị đưa nạn nhân . Lúc này họ được tin còn một khác trong nhà máy.
- Tâm Loan, giờ ? - Jolh đang phân vân thì Frank tiếp lời.
- Em sẽ ở lại, mọi cứ trước!
Jolh chưa định nói thêm thì Tương Quân cũng tr thủ nói luôn:
- Em sẽ ở lại giúp !
Chắc , Jolh Tâm Loan. Hai họ tự hiểu vấn đề.
- Đợi nhé! Nh thôi! - Jolh nháy mắt cười. Phút chốc, chiếc trực thăng cất cánh làm gió thổi dữ dội xung qu. Nó rời thì Frank và Tương Quân vội theo c nhân vào nhà máy.
- Bên dưới hầm ? - Frank hỏi c nhân.
- À... đúng!
- Đi thôi! - Frank hối thúc nhưng c nhân vẻ do dự. ta ái ngại bảo:
- Thật ra... bên dưới là kho xăng dự trữ. Ông chủ buộc chúng di chuyển nó khỏi đây vì...
- Xăng lậu! - Frank nói. đương nhiên quá rõ m vụ kiểu này.
- À... - c nhân gãi đầu ngần ngại.
- Kh thời gian đâu, chúng còn cứu bạn của đ! - Frank hơi mất kiên nhẫn. Họ vội vã tiếp, ống sắt nằm ngổn ngang khắp nơi, loay hoay mãi mới mở được nắp hầm lên.
- ai bên dưới kh? - Frank gọi to.
- ở đây nè! Làm ơn! - giọng nói bên dưới vọng lên. Frank lập tức leo xuống, Tương Quân theo sau. Vừa tới hiện trường, họ th thùng xăng lớn đè lên chân ta, kh rút ra được.
Tương Quân qu, nếu đẩy thùng này e m thùng khác rơi theo thì nguy. Mà xăng rò rỉ khắp nơi, mùi nồng nặc nguy hiểm vô cùng. Frank chau mày nghĩ ngợi. Bên trên đột nhiên nghe tiếng ẩu đả, nắp hầm đột ngột đóng sập lại. Cảm giác ều chẳng lành, cố đẩy lên nhưng vô ích.
- Chết tiệt! - Frank cắn răng. - Họ định g.i.ế.c chúng ta ?
- giữ cái thùng , em chèn chiếc ghế này vào! - Tương Quân mặc kệ tình hình, cô lạc quan hơn. Mọi thứ đâu đó vào vị trí, Frank gồng nâng thùng xăng, Tương Quân liền kéo chân c nhân ra.
- ổn chứ? - Tương Quân hỏi mà đầu óc đau buốt vì mùi xăng. Trong hầm tối om ngoại trừ cái đèn pin của Frank.
- Chân đau mà ngạt thở quá! - Tr ta khó chịu cũng tội nghiệp. Hoàn cảnh này đâu biết làm thế nào. Tương Quân chạm đại lên tường cầu may, bất ngờ cánh cửa bí mật mở ra!
- Frank? - Cô sửng sốt dùng ánh mắt nói chuyện với . Rõ ràng họ vẫn thoát được nếu phép màu xảy ra. Chỉ là lòng tin chẳng biết thể xoay chuyển vận mệnh hay kh thôi.
Cuối cùng họ nh chóng bước qua căn phòng đó...
- chút ánh sáng! - Frank vừa phát hiện. mò mẫm xung qu để tìm phương hướng.
Ầm!
Cánh cửa chợt đóng lại. Cả ba hết sức hoang mang.
- Chuyện gì vậy? - Frank căng thẳng hỏi.
- kh biết, chỉ mới vào làm! - c nhân thật thà nói.
Frank tập trung suy nghĩ. Căn phòng này sáng nhưng cái ánh sáng này...
- Là photpho trắng! - Frank buột miệng nói hốt hoảng che mũi Tương Quân khi cô ý định đến gần chất lân quang đó.
- Đừng! - Sự can thiệp của chưa đủ để cứu vãn tình hình. Tương Quân bắt đầu muốn buồn nôn, khó thở, cảm giác thật khủng khiếp.
- Hyoka Hashi -
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
- Em... chịu hết nổi Frank! - Cô run rẩy bám chặt .
Sự đau đớn của cô bé bỗng dưng khiến trái tim thắt lại. Hai tay nâng gương mặt nhỏ n và cố thì thầm :
- Nghe này, chúng ta sẽ kh cả! sẽ đưa em ra ngoài!
Tương Quân nhắm nghiền mắt, cô rít hơi thở qua lớp vải trên áo . Chút kh khí còn sót lại để cô thể cầm cự và sống sót. Dù muốn dù kh, cô đang ở trong vòng tay che chở của Frank một cách hiển nhiên.
- lối thoát nào đó! Tìm thử xem! - bảo c nhân.
- Ôi, này! - c nhân chỉ vào nắp hầm bị che bởi m thùng xốp.
- Nó dẫn chúng ta đâu? khi nào đây là con đường vận chuyển photpho trắng? - Frank quá đỗi băn khoăn.
Đành liều thôi! Đống xăng rò rỉ ở phòng kia như quả b.o.m hẹn giờ. Nếu chậm trễ thì nguy vô cùng. Bọn họ xuống hầm tìm đường sống. Ôi cái ngày đáng nguyền rủa! Kh thể sử dụng ện thoại khi ở trong hầm xăng này. Hơi nước, ẩm thấp, cái địa đạo này giống như Frank nói. Nó dẫn đến một hồ nước ngầm.
- Ồ, ra là cái hồ này! - c nhân ngạc nhiên.
- biết hả? - Frank hỏi khi đang nắm c.h.ặ.t t.a.y Tương Quân.
- , nó th với con suối bên kia. đồng nghiệp của bảo thế!
- bơi được kh? - Frank bỗng nghi ngại vì c nhân còn bị thương.
- bơi giỏi lắm, chân ổn ! - Nói đoạn ta nhảy ùm xuống nước. Frank th thế liền kéo Tương Quân nhưng cô sựng lại.
- Nh lên em!
- Kh! Frank, em kh biết bơi! - Cô trừng mắt dòng nước.
- ! - Frank bỡ ngỡ. ! lẽ mọi quên báo cho biết ều đó nên giờ quá sốc. - Em... nói thật ?
cô ngỡ ngàng. Lúc này tiếng nổ lớn phát ra. Chắc c kho xăng dự trữ! Môt sức nóng khủng khiếp chạy dọc theo đường hầm xuống hồ.
- Kho xăng nổ ! - Frank cô một cách quyết liệt.
- Em biết! - Mặt Tương Quân tối sầm lại. Đất rung chuyển dữ dội, họ chỉ một chọn lựa duy nhất.
- ! - Cô đẩy Frank xuống hồ thì lửa tràn xuống... nổ tung!
* * *
Frank mở dần mi mắt, ánh sáng làm khó chịu.
- Ơn trời, tỉnh ! - c nhân đỡ dậy, Frank ngơ ngác qu.
Tương Quân?
- Xin lỗi, chúng kh th cô !
Tự dưng Frank th hơi hoảng loạn, bật dậy chạy qu bờ s.
Kh thể nào! Em sẽ kh !
Frank cứ như thế suốt hai tiếng đồng hồ trong khi Tâm Loan và Jolh chưa tìm th họ. Trời về tối, Jolh bắt gặp dáng vẻ tuyệt vọng, khổ sở của Frank giữa vùng nước n. Mọi vẫn đang nỗ lực tìm cô bé. Frank gần như kiệt sức, khuỵu xuống. Tâm Loan kịp đỡ l , mọi kh ai nói lời nào.
Sức lực dần cuốn trôi , cơ thể rã rời kiệt quệ. chẳng biết tr đợi ều gì nữa. Ngoài phía xa, ánh trăng rọi sáng thứ gì đó lấp lánh. Nó đang trôi dạt vào bờ, Frank hốt hoảng chạy ngay.
Mặc kệ mọi gọi, lao ra theo hướng ánh sáng đó, cứ bơi mãi theo chiếc áo cứu hộ. Đến gò đất cao thì dừng lại, Frank gần như tuyệt vọng, lại bơi vào bờ. Nỗi đau đè nén trong lòng, chưa bao giờ th bản thân như vậy. cảm giác nghẹt thở vì cơn đau đó.
- Tương Quân! - Frank khổ sở đ.ấ.m mạnh xuống đất.
Bụp!
Va vào thứ gì đó kh đất, xuống bàn tay rướm m.á.u của .
- Nắp hầm? - lật nó lên trong vô thức và...
Dĩ nhiên chẳng mơ vì sợi dây bảo hộ kéo lên thứ mà muốn nhất bây giờ. Frank run rẩy đôi tay.
- Frank? - Tương Quân ngỡ ngàng vì Frank ôm trọn cô trong vòng tay, hơi thở dồn dập, cảm xúc như vỡ òa.
Chưa có bình luận nào cho chương này.