Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Bày Sạp Bói Toán, Bậc Thầy Huyền Học Kiếm Bộn Tiền

Chương 177:

Chương trước Chương sau

Yến Đình Chu lắc đầu: "Em xem hôm nay , vợ chồng Tô Trực rõ ràng để ý Th Nhi, hỏi han cô bé suốt buổi tối, hiển nhiên đã 'chấm' cô bé ."

"Nói cho cùng, nhà họ Tô cho rằng Th Nhi mới là con gái ruột d chính ngôn thuận của nhà họ Yến nên phần xem nhẹ Thù Nhi." Hơn nữa, nhà họ Tô vốn kh gia đình bình thường, với các mối quan hệ lại phức tạp. Tính Thù Nhi thì đơn thuần, nói chuyện thẳng t, nếu gả sang nhà họ Tô làm thể tự do tự tại như ở nhà được chứ?

"Nhà họ Tô xem nhẹ là chuyện của họ. Con gái của em tốt ở mọi mặt, kể cả kh cần con trai nhà họ thì vẫn khối theo đuổi."

Nói một hồi, bà Yến cuối cùng cũng đã hiểu ý chồng: "Vậy ý của hôn ước với nhà họ Tô vẫn là Th Nhi?"

Yến Đình Chu gật đầu: "Hôn ước với nhà họ Tô ban đầu vốn dĩ là dành cho Th Nhi." Tính cách Th Nhi ềm đạm, chín c, nếu sau này về nhà họ Tô chắc cũng thể ứng phó mọi chuyện dễ dàng.

Bà Yến cười: "Vậy nếu Th Nhi kh thích Tô Triệt thì ? Hôn sự này sẽ tính thế nào?"

Yến Đình Chu im lặng hồi lâu.

Ngay lúc bà Yến cầm quần áo chuẩn bị tắm, Yến Đình Chu ở phía sau dường như đã th suốt ều gì đó.

Đan Đan

Yến Đình Chu: "Vậy thì bàn bạc với nhà họ Tô hủy bỏ hôn sự này ."

Hôn ước do thế hệ trước của hai nhà định ra, suy cho cùng vẫn là thiếu cân nhắc. Nếu lớp trẻ kh vừa ý nhau, ép buộc ở cùng nhau cũng chỉ là gượng ép.

Bà Yến cười, nói cho cùng, bất kể là Thù Nhi hay Th Nhi, ều quan trọng nhất vẫn là sự tự nguyện và hạnh phúc của các con mà thôi.

Về đến nhà, Yến Th tắm nước nóng xong mới cảm th dễ chịu hơn một chút.

Trong phòng chỉ bật một cây đèn sàn với ánh sáng vàng mờ ảo. chiếc áo khoác đặt trên tấm chiếu tatami bên cạnh, Yến Th nhớ lại vẻ mặt nghiêm túc của Yến Tu Văn khi nói kh lạnh, bất giác khiến cô cong môi cười. Đúng lúc này, tiếng gõ cửa phòng.

Thường thì vào giờ này chỉ Yến Thù sẽ qua đây để chen chúc chung phòng với cô.

Nhưng nếu là Yến Thù thì giờ này đã vào thẳng , chẳng đời nào lại gõ cửa.

Nghĩ vậy, Yến Th vớ l chiếc áo khoác mặc vội vào mới ra mở cửa. Chỉ th một bóng cao lớn gần như che khuất cả ánh sáng bên ngoài.

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

Yến Tu Văn vẫn đang mặc chiếc áo len đen đó, rõ ràng đã về nhà nhưng vẫn chưa tắm.

Yến Th: " chuyện gì kh?" Yến Tu Văn đưa chiếc túi chườm nóng trên tay qua: "Hôm nay đừng uống sữa nữa, ngủ sớm ."

Yến Th hơi ngạc nhiên, nhận l túi chườm nóng. "Cảm ơn," cô nói.

Cô kh ngờ Yến Tu Văn lại chu đáo đến vậy, còn chuẩn bị cả túi chườm nóng.

Cầm trên tay, cô mới phát hiện bên ngoài bọc một chiếc khăn mặt, túi chườm bên trong làm bằng nhựa màu x lá cây, tr... đúng là hợp với đồ dùng của ở độ tuổi Yến Tu Văn.

Cô khẽ nhếch môi: "Chiếc túi chườm này khá hợp với phong thái cá nhân của chú út đ."

Chiếc áo này còn tr hợp với chú hơn cả cái đế lót ly giữ nhiệt màu hồng kia nữa." Yến Tu Văn khẽ mím đôi môi mỏng, vẻ mặt như đang phân tích ý tứ câu nói. Một lát sau, mới chậm rãi đáp: "Nghe kh giống lời khen cho lắm."

Yến Th bật cười: "Chú cứ xem như là lời khen thật lòng . Giặt xong áo khoác sẽ gửi trả chú."

Yến Tu Văn chỉ khẽ gật đầu, đáp: "Được thôi."

Cầm túi chườm nóng trong tay, Yến Th cảm th lòng bàn tay ấm áp lạ thường, biết rằng nếu chườm lên bụng chắc c sẽ dễ chịu hơn gấp bội.

"Chú út ngủ ngon nhé, đóng cửa đây."

Th Yến Tu Văn gật đầu, cô kh chút ngần ngại đóng sầm cánh cửa lại.

Yến Tu Văn đứng lặng ngoài cửa, ánh mắt dừng lại trên lá bùa vàng dán trên khung cửa phòng cô. Ngón tay khẽ chạm nhẹ vào đó, khẽ nhủ: Đúng là th minh hơn hẳn.

Đúng lúc này, giọng Yến Th từ bên trong vọng ra, trong trẻo dù hơi nhỏ: "Ngủ ngon!"

khẽ nhếch đôi môi mỏng, đáp lại bằng một giọng trầm ấm: "Ngủ ngon."

Sáng hôm sau, khi xuống ăn ểm tâm, Yến Th vốn chẳng còn chút khẩu vị nào, bỗng ngạc nhiên khi th trên bàn lại cháo nóng hổi.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...