Bày Sạp Bói Toán, Bậc Thầy Huyền Học Kiếm Bộn Tiền
Chương 185:
Yến Thù gạt phắt tay Yến Trăn ra khỏi vai và chỉnh lại chiếc kẹp tóc: "Chị bận chọn kẹp cho em nên mới kh nghe th, thì biết gì mà nói!"
Hai em lại bắt đầu chí chóe trêu đùa nhau, kh khí chợt trở nên rộn ràng, ấm áp hơn hẳn.
Hà Nhu đứng bên cạnh, gương mặt khẽ đ lại. Yến Th tuy chẳng nói năng gì nhưng hành động chỉ chọn kẹp tóc cho mỗi Yến Thù đã nói lên tất cả. Cô con gái được nhận về nhà họ Yến này, trong mắt chỉ đứa con nuôi Yến Thù, chứ hoàn toàn chẳng coi cô ta ra gì. Thế nhưng, lẽ nếu ai đó nghe được, sẽ bật cười mà rằng, trong mắt Yến Th vốn dĩ nào ai.
Tô Triệt đứng gần đó, dõi mắt chiếc kẹp tóc trên đầu Yến Thù một lúc lâu. Sau đó, cũng bước tới khu trưng bày nhưng chỉ chọn hai chiếc móc khóa hình thỏ giống hệt nhau. Ngắm móc khóa trong tay, khóe miệng ta khẽ nhếch lên, ánh mắt thoáng nét dịu dàng hiếm th. Hà Nhu đứng bên cạnh, đôi mắt sáng rực, dán chặt vào hai chiếc móc khóa trên tay Tô Triệt cho đến khi ta cất chúng vào túi. Trong lòng cô ta kh khỏi nhen nhóm một sự mong chờ... chắc hẳn là quà dành cho đây mà? Tối qua, cô ta còn mang chăn đến cho Tô Triệt, đây chắc c là quà cảm ơn của ta.
Chiều tối, tuyết lại rơi. Trong m họ, chỉ Yến Th mang theo ô. Cô đưa ô cho Yến Thù, còn thì kéo mũ áo phao lên che đầu. Yến Trăn đứng bên cạnh liền sáp lại giành ô với Yến Thù. Hai vừa vừa đùa giỡn, chí chóe suốt dọc đường, tuyết phủ đầy mà tiếng cười vẫn kh ngớt. Yến Th cảnh đó, bất giác mỉm cười.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Mãi đến lúc sắp về tới khu nhà thuê, họ gặp những vị trưởng bối trong nhà đang chơi ở nhà khách về. Yến Đình Chu đang cầm ô, th con gái để tuyết phủ lên về, vừa định bước tới thì một bóng dáng cao lớn đã nh hơn một bước. Chỉ th Yến Tu Văn tiến lên hai bước, dáng cao lớn, dùng ô che c hoàn toàn cho cô. Yến Đình Chu tròn mắt: "Hả?"
Dưới ánh đèn đường vàng vọt, Yến Tu Văn giơ tay nhẹ nhàng phủi lớp tuyết đọng trên mũ Yến Th, giọng trầm ấm, mang theo hơi lạnh đặc trưng của đêm tuyết: "Kh mang ô ?" Yến Th cười, về phía Yến Thù và Yến Trăn đang quây quần bên bà Yến nô đùa: "Cháu đưa cho bọn họ ạ." M vị trưởng bối th thế đều bật cười: "Hai đứa nhóc con này vẫn nghịch ngợm như hồi bé nhỉ." Bà Yến đau cả đầu, kéo hai đứa lại, mắng yêu vài câu đầy bất lực.
Hà Nhu phía sau, cảnh cả gia đình quây quần ấm áp trước mắt, trong lòng vừa ngưỡng mộ lại vừa kh khỏi dâng lên sự ghen tị.
Đan Đan
Đợi cả nhà họ Yến vào hết trong sân, chú Hà từ trong nhà vội vã cầm chiếc áo phao dày chạy ra, khoác lên Hà Nhu: "Con bé này lại kh biết giữ gìn sức khỏe gì cả, ra ngoài mà kh mặc thêm áo. Trời lạnh thế này, còn tuyết rơi nữa chứ..." Hà Nhu đang bực bội trong lòng, nghe chú Hà cằn nhằn mãi càng th sốt ruột: "Thôi được ! Con con nít đâu mà bố cứ càm ràm mãi, con biết mà! Bố phiền quá!" Nói , cô ta gạt tay chú Hà, túm l chiếc áo phao đang khoác, theo sau nhà họ Yến vào sân. Chú Hà đứng sau lưng chỉ biết lắc đầu thở dài, ôm l tấm lưng đau nhức, chậm rãi bước vào theo.
Tối hôm đó sau bữa cơm, Hà Nhu lảng vảng qu căn phòng Tô Triệt đang ở nhờ, lòng thầm tính toán xem lát nữa nếu tình cờ chạm mặt, nên bắt chuyện thế nào cho tự nhiên. Lúc Tô Triệt tới, vẫn đang cúi đầu xem ện thoại. Hà Nhu hồi hộp đến nỗi mặt ửng hồng, tim đập thình thịch, khẽ cất tiếng gọi: " Tô Triệt." Tô Triệt lúc này mới ngẩng đầu lên, để ý th đứng ở lối nhỏ bên cạnh phòng : "Hà Nhu?" " việc gì kh?" Hà Nhu đưa tay vén m sợi tóc ra sau tai, chút e dè: "Chăn tối qua... đắp ấm kh ạ?" Tô Triệt cười đáp: "Thật ra chăn trong phòng đủ ấm , kh cần thêm đâu." Chiếc chăn đó, lúc nãy ta đã nhờ mang sang phòng Yến Thù . Con gái buổi tối nên đắp thêm chăn cho ấm. Hà Nhu sững : "Vậy ạ... Thế tối qua ..." Đúng lúc này, ện thoại Tô Triệt báo tin n. ta liếc màn hình, khóe môi khẽ cong lên, Hà Nhu: " chút việc, em chuyện gì thì để lúc khác nói nhé."
Chưa có bình luận nào cho chương này.