Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Bày Sạp Bói Toán, Bậc Thầy Huyền Học Kiếm Bộn Tiền

Chương 419:

Chương trước Chương sau

Tiểu Trương Nhiếp Song trước mặt, mấp máy môi, muốn hỏi ều gì đó nhưng lại kh tiện mở lời.

Rõ ràng đã dặn chặn Nhiếp Song bên ngoài, vậy mà giờ cô vẫn vào được.

Nhiếp Song mỉm cười rạng rỡ, ánh mắt cô sáng hẳn lên: "Đúng là em kh vào được thật, đã chặn em lại. Nhưng mà sếp của – cái hay gọi – đã cho em vào... Nếu kh, hộp cơm em tự tay làm hôm nay, đã chẳng được nếm thử đâu."

Tiểu Trương lập tức cứng họng. Yến Tu Văn xưa nay kh kiểu thích lo chuyện bao đồng, chắc c là do buổi sáng đã trót cười nhạo sếp, đúng là quá nhỏ mọn . nghe th giọng Nhiếp Song pha lẫn tiếng cười khúc khích bên cạnh: " tốt thật đ."

Nhiếp Song ngồi cạnh Tiểu Trương, th kh ăn liền tò mò hỏi: " kh ăn vậy, hay là món em nấu hôm nay kh ngon à?”

Đôi mắt cô chăm chú hộp cơm một lúc lâu. Rõ ràng là cô làm đúng theo c thức, cũng đẹp mắt cơ mà. Cao Lăng và m bạn còn nói chắc c sẽ "cưa đổ" được ' chú' khó tính này.

Tiểu Trương do dự giây lát, cuối cùng vẫn kh cầm đũa lên nổi. Hộp cơm bày biện trước mắt, sắc hương vị đều vẹn toàn. Quả thực, Nhiếp Song năng khiếu đặc biệt trong khoản này. Một cô gái vừa xinh đẹp, gia thế hiển hách, lại xuất sắc trên mọi phương diện. Một ưu tú đến vậy, tại lại cứ nhất quyết để mắt đến một như ?

Thời gian này, Nhiếp Song liên tục tìm cớ tiếp cận . Lúc thì rủ xem phim, lúc lại viện cớ vấn đề cần hỏi han, cần giải quyết. Chỉ cần bất kỳ lý do nào để đến gần , cô đều đã tận dụng triệt để.

Cách đây kh lâu, đăng một dòng trạng thái than thở c việc quá bận rộn, đến bữa trưa cũng chẳng thể ăn.

kh thể ngờ rằng Nhiếp Song lại để ý đến vậy. Ngày hôm sau đã mang đến một hộp cơm "tình yêu" do chính tay chuẩn bị. Đặc biệt là một quả trứng ốp la hình trái tim khiến mặt đỏ bừng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/bay-sap-boi-toan-bac-thay-huyen-hoc-kiem-bon-tien/chuong-419.html.]

Sống từng này tuổi, đây là lần đầu tiên con gái nấu cơm cho .

Đan Đan

Nhưng càng tìm hiểu và tiếp xúc sâu hơn, Tiểu Trương càng sợ hãi, bởi vì một cô gái trẻ trung, năng động như thế, thật khó ai thể kháng cự nổi sự "tấn c" nhiệt tình , huống chi chỉ là một đàn vô cùng bình thường.

Càng rung động bao nhiêu, càng cảm th giữ khoảng cách với Nhiếp Song b nhiêu. Nhiếp Song đang chăm chú hộp cơm với ánh mắt chờ đợi, cuối cùng cũng hạ quyết tâm.

"Sau này em kh cần mang cơm đến cho nữa."

Nhiếp Song sững ngay lập tức, dường như kh thể hiểu nổi ý : "Em nấu kh ngon ?” Vẻ mặt ngơ ngác đầy khó hiểu của cô khiến Tiểu Trương thoáng chút kh đành lòng, nhưng cũng càng thêm kiên định. Một cô gái tốt đến nhường này xứng đáng được tốt hơn . kh thể vì mà làm lỡ dở tương lai của cô , tốt nhất là nên nói rõ ràng ngay bây giờ.

Đối diện với ánh mắt của Nhiếp Song, Tiểu Trương hạ giọng, trầm tĩnh nói: "Nhiếp Song, đã dặn chặn em lại bên ngoài đ. Chúng ta kh hợp nhau đâu. Từ nay về sau, em đừng đến nữa."

Nhiếp Song vốn nghĩ, một khó theo đuổi đến m, chỉ cần cô kiên trì, sẽ ngày đạt được chút tiến triển. Thế nhưng, cô kh bao giờ ngờ rằng ều chờ đợi lại là lời từ chối thẳng thừng, dứt khoát đến vậy từ đối phương. lẽ là để giữ thể diện và chút tự trọng còn sót lại cho cô, giọng hạ thấp, kh ai khác thể nghe th, lời nói cũng cố gắng uyển chuyển hơn.

cắn răng, vẫn cố chấp đẩy hộp cơm về phía : " nếm thử một miếng thôi, em đã mất hai ngày mày mò mới làm được món này đó, nếm thử ..."

Để làm cơm hộp, cô đã thuê hẳn một căn hộ nhỏ bên ngoài trường. Ngoài thời gian học, mỗi ngày đều miệt mài thử nghiệm những món ăn mới trong căn bếp của . Ban đầu còn cắt vào tay. Đến muối, nước tương cũng kh biết cho bao nhiêu là đủ, liều lượng thế nào. Nhưng đến bây giờ, cô đã hoàn toàn thể tự tin nấu được những món ăn mà kh cần xem c thức nữa.

Điều này là việc mà trước đây cô chưa từng nghĩ đến, chứ đừng nói là làm. Nhà đầu bếp riêng, nếu đói thì thể ra nhà hàng sang trọng bên ngoài ăn ngay lập tức. Trong mắt bố mẹ cô, việc bếp núc hoàn toàn là một chuyện nhỏ nhặt, kh đáng để bận tâm hay đích thân ra tay.

Thế nhưng, chính những việc 'vặt' như thế, mỗi khi nghĩ đến cảnh Trương Nhất Hiền ăn món nấu và thể khen một câu, lòng cô lại tràn ngập niềm mãn nguyện.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...