Bày Sạp Bói Toán, Bậc Thầy Huyền Học Kiếm Bộn Tiền
Chương 430:
Mùi c cá diếc thơm nồng lan tỏa trong bếp. Lúc này, La Viện đã rửa xong rau mới nhớ ra quên mua rau mùi.
Đúng lúc này, Lưu Thú và Thiên Nhã cũng tan làm về đến.
Sắc mặt La Viện thoáng chốc cứng đờ: " hai lại về cùng nhau?"
Lưu Thú đứng ngay sau Thiên Nhã, nghe La Viện hỏi, giọng trầm xuống: "Gặp ở dưới lầu."
Ngược lại, Thiên Nhã cười tươi bước tới khoác tay La Viện, tỏ vẻ thân mật: "Con gặp bố ở cổng khu nhà nên về cùng luôn ạ."
Giọng cô ta vui vẻ, tâm trạng vẻ tốt nhưng lọt vào tai La Viện lại th chói tai lạ thường.
Trong lòng La Viện cười khẩy một tiếng, gặp ở cổng khu nhà ư?
E là đã hẹn gặp nhau ở ngoài, kh biết đã làm chuyện gì mờ ám mới về.
Quá nhiều sơ hở như vậy, trước đây lại thể mù quáng đến thế, cứ như một con ngốc bị hai kẻ này dắt mũi!
Lưu Thú đặt đồ xuống, tới hỏi: "Cơm nước xong chưa?”
La Viện cố gắng để vẻ mặt tr tự nhiên hơn: “Chưa, quên mua đồ . Ông với con cứ nghỉ ngơi trước , ra ngoài mua đồ tiện l kiện hàng luôn”"
Nói , bà gỡ tay Thiên Nhã ra, vào bếp l chiếc túi vải thường dùng để chợ.
Ngoài phòng khách, Thiên Nhã và Lưu Thú liếc nhau, đợi La Viện vừa ra khỏi bếp liền nh chóng rời mắt chỗ khác. Cho đến khi La Viện đóng cửa bếp, cầm túi và chìa khóa ra khỏi nhà, Lưu Thú liền kéo Thiên Nhã ép vào cánh cửa, bộ dạng kh thể chờ đợi thêm.
La Viện ra khỏi nhà nhưng kh xa, chỉ đứng ngay trước cửa.
Nhà cách âm kh tốt lắm.
Hai tưởng La Viện đã , liền làm ồn ào ngay lối vào một cách kh kiêng dè. Bên ngoài, La Viện siết chặt chiếc túi, nghe những âm th đó mà lòng nguội lạnh, chán nản.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Đan Đan
Kh biết bà đã đứng đó bao lâu, chỉ nghe những âm th ô uế bên trong vẫn tiếp diễn, nhưng nhỏ dần, lẽ họ đã di chuyển đến một nơi khuất mắt hơn.
Bàn tay La Viện đang siết chặt chiếc túi dần bu lỏng. Bà bước từng bước nặng nề xuống lầu, tuyệt nhiên kh một lần ngoảnh đầu lại.
Bảy giờ tối hôm đó, ngọn lửa hung hãn bùng lên nuốt trọn màn đêm, cuồn cuộn khói đen ngùn ngụt. Tiếng còi xe cứu hỏa xé tai, rền rĩ vang vọng trong tâm trí La Viện.
Khi ngọn lửa cuối cùng bị dập tắt, căn nhà chỉ còn lại tro tàn, cướp sinh mạng của cả ba thành viên trong gia đình.
La Viện quỵ xuống bên cạnh những di thể cháy đen, nước mắt bà tuôn như suối, hòa lẫn vào tàn tro lạnh lẽo.
Ánh sáng chập chờn của pháp trận dần lịm , Yến Th lảo đảo suýt ngã. May mắn Yến Thù vẫn luôn dõi theo cô, kịp thời tiến đến đỡ l. Sắc mặt La Viện trắng bệch như tờ gi, cuối cùng bà cũng nhận ra ều đã lãng quên.
"... quên tắt bếp..."
Khi bà l túi vải từ trong bếp, nồi c cá diếc vẫn còn sôi sùng sục trên bếp. Chồng bà, một kẻ say khướt, và con trai cùng con dâu thì đang vụng trộm ân ái. Đến lúc phát hiện ra hỏa hoạn, ngọn lửa đã quá lớn, cướp mọi lối thoát.
Chính việc quên tắt bếp đã gây ra trận hỏa hoạn kinh hoàng, thiêu rụi cả chồng, con trai và con dâu của bà.
Thế nhưng... La Viện mím chặt môi, trong lòng kh ngừng tự hỏi, làm bà lại thể quên tắt bếp được chứ?
Yến Thù và Yến Th lặng lẽ La Viện, bà đang chìm sâu trong những cảm xúc cực đoan. Cả hai đều chọn cách im lặng.
Trong dòng ký ức hiện lên, họ rõ La Viện khi vào bếp l túi đã dừng chân trước bếp lò, nhưng cuối cùng lại lạnh lùng đóng cửa bếp lại.
Ngay cả khi đứng ngoài cửa, La Viện cũng đã nán lại lâu. Bà vô vàn cơ hội để quay vào tắt bếp, nhưng bà đã kh làm thế.
Một tỉ mỉ đến mức rời nhà còn kiểm tra từng ổ cắm ện đến m lần, vậy mà lại thể quên bẵng nồi c cá diếc đang sôi sùng sục trên bếp?
Mùi c thơm nồng nàn, tiếng nước sôi sùng sục, tất cả đều vang vọng rõ mồn một trong tâm trí bà.
La Viện, m chục năm qua ngày nào cũng tự tay nấu cơm, quán xuyến mọi việc trong nhà đâu ra đ, thể quên một chuyện nhỏ nhặt như tắt bếp lò? chịu đựng cú sốc bị phản bội kép, cùng với nỗi đau con trai lại dẫm vào vết xe đổ, lựa chọn của La Viện trong hoàn cảnh , những kh từng trải qua cuộc đời như bà, thật khó thể đồng cảm, thấu hiểu hay phán xét.
Ngay cả Yến Thù khi La Viện cũng kh khỏi cảm th một chút xót xa.
Chưa có bình luận nào cho chương này.