Bày Sạp Bói Toán, Bậc Thầy Huyền Học Kiếm Bộn Tiền
Chương 85:
"Ăn mày thì vẫn là ăn mày, mãi mãi kh thể đặt lên bàn cân được."
"Đâu được như Kiêu Kiều của chúng ta, xuất thân d giá, vừa xinh đẹp lại th minh, kỳ thi lần này còn đứng đầu khối cơ đ.”
Nhắc đến chuyện này, nét mặt Yến Kiêu Kiều hơi cứng lại, cô cười gượng gạo một tiếng: "Chuyện này chúng ta đừng nhắc lại nữa."
"Ha ha ha, được, kh nhắc, thích khiêm tốn mà."
Lúc này, ngay chỗ góc rẽ, cả Yến Thù và Yến Th đều nghe th cuộc bàn tán này.
Nét mặt Yến Thù khẽ tái , cô vô thức cắn chặt môi, kh còn vẻ vui vẻ hào hứng như lúc nãy. Rõ ràng những lời bàn tán đó đã ghim sâu vào tâm trí cô.
Yến Th chậm rãi nắm l bàn tay đang siết chặt đến lạnh toát của Yến Thù: "Đừng nghe bọn họ nói, em mang họ Yến thì chính là nhà họ Yến. Duyên phận này là trời ban, kh thể tùy tiện cắt đứt được. M kẻ buôn chuyện đó là gì của em đâu, lẽ nào còn thể thay em định đoạt số phận?"
Được an ủi, trong lòng Yến Thù lúc này mới dễ chịu hơn một chút. Cô Yến Th trước mặt, th chị hoàn toàn kh bị ảnh hưởng bởi những lời đó, tò mò hỏi: "Chị ơi, lúc chị mới về nhà họ Yến, chẳng lẽ chị kh ghét em ?"
Nghe vậy, Yến Th khẽ nhướng mày: "Tại ghét em?”
Nghĩ đến đây, Yến Thù kh còn tự tin như trước, giọng cũng nhỏ : "Em đã chiếm vị trí của chị và bố mẹ bao nhiêu năm như vậy..." Chắc chẳng ai thích cảm giác thứ vốn dĩ thuộc về lại bị khác chiếm đoạt, kh?
Yến Th biết Yến Thù đang nghĩ gì, cô chợt nghĩ đến lúc mới chuyển về nhà họ Yến, cô đã mang theo hai vali hành lý đến tìm . Dù chẳng nỡ rời xa những món đồ đã gắn bó, nhưng Yến Thù vẫn nén nỗi buồn mang chúng đến trước mặt cô. Sau này khi học, cô chăm sóc cô đủ ều, cứ như thể muốn cung phụng cô như một vị thần. Thậm chí còn cùng cô ra cầu vượt bán hàng rong, một nơi vốn lộn xộn, bừa bãi như thế, vậy mà cô kiên trì cả tháng trời, chẳng bận tâm hình tượng, thậm chí còn hăng hái rao hàng, giọng oang oang hơn bất kỳ ai khác.
Một cô bé đáng yêu như vậy, ai mà ghét cho nổi?
Yến Th đưa tay khẽ nhéo má Yến Thù: "Đừng nghĩ linh tinh nữa, Thù Thù của chúng ta đáng yêu thế này, kh thích được chứ?”
"Nếu thật sự kh thích thì chắc c là do đó mắt mù, tim cũng mù ."
Nụ cười dịu dàng của Yến Th làm trái tim Yến Thù ấm áp hơn nhiều.
Những lời hoa mỹ cô vốn chẳng giỏi bày tỏ, nhưng Yến Th nghĩ, nếu chủ nhân thật sự của thân thể này còn sống, chắc c cũng sẽ vô cùng yêu thương cô em gái này.
Lòng Yến Thù lập tức ấm bừng, xua tan sự ủ dột ban đầu, cô sà vào ôm chặt l cánh tay Yến Th: "Chị tốt quá! Sau này em muốn ngày nào cũng ở bên cạnh chị!"
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Khóe miệng Yến Th khẽ nhếch.
Yến Thù cười ngọt ngào: “Chị ơi, lâu chúng kh ra cầu vượt bán hàng, khi nào nữa ạ?"
Cô cũng lâu kh được "mở giọng”, lòng cô cứ ngứa ngáy, bứt rứt kh yên.
Nghe vậy, Yến Th nhẹ nhàng gỡ cánh tay Yến Thù ra khỏi : "Kh cần đâu, chị tự được ."
Nói , cô xoay bước về hướng khác. Yến Thù phía sau nh chóng đuổi kịp, sà vào ôm Yến Th: “Chị ơi, chị chê em kh?”
Yến Th mặt kh đổi sắc: "Kh ."
Yến Thù: "Chắc c là chị chê , th em đứng đó la hét inh ỏi, khiến chị mất mặt đúng kh?”
Yến Th: "Kh ."
Yến Thù: "Chắc c là !"
Yến Th: "Thật sự kh ..."
Yến Thù bĩu môi: "Vậy thì chị cho em cùng!"
Yến Th: "... Vậy thì em cứ coi như vậy ."
Yến Thù: "???"
Hai càng nói càng xa, dần khuất bóng. Yến Trăn, vẫn nãy giờ âm thầm bám theo sau họ, xoa cằm, ngón tay đẩy gọng kính kim loại, nhạy bén bắt l những từ khóa trong cuộc nói chuyện của hai .
Cầu vượt?
Bán hàng rong?
Yến Trăn đã âm thầm quan sát Yến Thù suốt m hôm nay, ánh mắt càng thêm thăm thẳm. M hôm nay, lúc thì nhà họ Đỗ, lúc thì cục cảnh sát, bây giờ lại nói chuyện bán hàng rong ở cầu vượt? Rốt cuộc hai cô em gái của đang giấu diếm chuyện gì thế này?
Đan Đan
Trong bữa tiệc, hơn mười gia đình khách mời, đều là những mối quan hệ thân thiết với gia đình họ Yến từ lâu, cũng như một vài bạn thân thuộc của thế hệ trẻ.
Chưa có bình luận nào cho chương này.