Bẫy Tình Giang Tổng - Kẻ Thù Trên Thương Trường, Bạn Tình Trên Giường - Giang Nguyệt & Hàn Phong
Chương 112: Trói Buộc (H++)
Để chủ tịch đối thủ chê bai sản phẩm của , Hàn tổng cực kỳ kh vui đó nha.
Hàn Phong dời tay xuống đùi cô xoa nắn, Giang Nguyệt vừa ngứa vừa nhột định rút chân lại nhưng kh cho. Một tay xoa đùi cô, tay còn lại đỡ đầu cô cúi xuống hôn .
Giang Nguyệt hết cách với tính tình trẻ con này nên bật cười phối hợp cùng . Cô vòng tay lên cổ Hàn Phong, vui vẻ phủ môi lên bờ môi nhạt màu của .
Cả hai môi lưỡi dây dưa kh dứt, dư vị ngọt ngào trên môi Giang Nguyệt từng chút một bị Hàn Phong chiếm l. Mãi đến thiếu dưỡng khí mới bu cô ra, trước khi rời còn lưu luyến hôn lên mi mắt cô:
“Sau này đừng khóc nữa, uất ức thì nói cho nghe. Biết chưa?”
“Ừm.”
cô thẹn thùng như vậy Hàn Phong chỉ muốn hung hăng trêu chọc cô. Đặc biệt là lúc này, nửa trên cô hoàn toàn khỏa thân, càng càng ngứa ngáy khó chịu.
Giang Nguyệt biết còn muốn nữa nên nâng chân lên, dùng đầu gối cọ cọ vào cơ bụng Hàn Phong. Giọng kiều mị như yêu tinh mê hoặc loài :
“Phong...”
“Ừ, đây.”
Hàn Phong rũ mắt đôi chân thon dài trên . Bởi vì chân cô hơi nâng lên nên tà váy ngủ theo đó bị đẩy lên trên, lộ ra mảnh vải màu trắng phối ren mỏng, đơn thuần mà quyến rũ.
Đây là tín hiệu mà Giang Nguyệt muốn Hàn Phong bắt l.
mà da đầu tê dại, bàn tay đang đặt trên đùi cô chậm rãi trượt lên trên. Cô bị tốc độ này làm cho động tình, hai đùi kh tự chủ kẹp chặt.
“Khi nãy chủ động dụ dỗ , bây giờ lại thẹn thùng như vậy hửm?”
Hàn Phong chạm tới quần lót cô, ngón tay khớp xương rõ ràng cách một lớp vải mỏng chọc vào đóa hoa kiều diễm. Giang Nguyệt cắn môi hừ nhẹ, bên dưới dần dần ướt át khó tả.
“Ưm, ... đừng chọc ghẹo em.”
Hàn Phong bật cười, tay kia chẳng rảnh rỗi đặt lên bầu n.g.ự.c đẫy đà xoa nắn thành đủ hình dạng khác nhau. Giọng trầm khàn:
“Ghẹo gì chứ, mới b nhiêu đây em đã bảo ghẹo em. Một chút nữa kh chừng em la làng bảo ăn h.i.ế.p em kh nhỉ?”
“Vô sỉ!” Cô nghiến răng, nắm l cà vạt giật mạnh.
“Giang tổng kh đợi nổi nữa muốn chơi trò trói bằng cà vạt hửm?”
“ mới kh đợi nổi!”
Giang Nguyệt phồng má, định thả cà vạt ra nhưng Hàn Phong đã nh hơn một bước túm tay cô lại. thuần thục tháo cà vạt xuống, sau đó đeo lên Giang Nguyệt, cẩn thận thắt lại để nó kh tuột xuống.
Chiếc cà vạt màu tím thạch ở trên làn da trắng mịn của Giang Nguyệt cực kỳ nổi bật. Thân thể cô như khối ngọc tinh khiết, bây giờ lại thêm một màu tím thạch lại giống như vân ngọc, ểm tô trên đó cực kì quyến rũ.
Hàn Phong hài lòng cà vạt trên cô, nó giống như đánh dấu chủ quyền, trên cô chỉ thể là đồ của . Tuyệt đối kh được của khác.
vươn tay nâng cà vạt lên, vuốt một đường từ trên xuống cho thẳng để nó rơi lại vị trí cũ. Nằm gọn trên n.g.ự.c Giang Nguyệt.
“Cực kì hợp với em, sau này thắt chiếc cà vạt này làm .”
Giang Nguyệt đỏ mặt bản thân kh mặt áo sơ mi mà lại thắt cà vạt, cô thẹn quá hóa giận gõ vào đầu cái cốc:
“Hừ, hay quá. Em làm kh đeo cà vạt như đàn các , bớt ảo tưởng .”
“Vậy ở nhà đeo như này cho xem nhé.”
Sợ cô kh hiểu nên bổ sung thêm:
“Là loại kh mặc gì hết nhưng đeo mỗi cà vạt .”
“!” Cô cạn lời, “tên lừa đảo nhà đúng là càng ngày càng hư hỏng, tưởng chỉ biết làm như vậy kh?”
“Em thử xem.” Hàn Phong nâng cằm thách thức, thuận tay cởi hai cúc áo sơ mi ra.
Giang Nguyệt th cởi hai cúc áo trong khi váy ngủ đã cởi ra hơn phân nửa liền chu môi kh phục. Thế là cô đưa tay cởi luôn m cúc áo còn lại, để khuôn n.g.ự.c rắn chắc và cơ bụng từ từ hiện ra.
Vốn áo sơ mi chỉ kh cài nút nhưng Hàn Phong lại th để như vậy quá vướng víu nên trực tiếp cởi luôn áo ra vứt qua một bên. Cơ bắp cuồn cuộn nơi cánh tay càng làm nổi bật lên vẻ mạnh mẽ, mà dưới đũng quần , vật nam tính kia cũng rục rịch ngóc đầu dậy, phồng lên một khối như túp lều nhỏ.
Cô liếc qua liền th kìm nén đến khó chịu. Lập tức nổi lên ý xấu trêu chọc Hàn Phong.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Giang Nguyệt nhếch môi, áp sát vào n.g.ự.c :
“Muốn em an ủi nó kh?”
Yết hầu Hàn Phong khô khốc, ánh mắt chằm chằm lên hai quả đào đang đè nén trên n.g.ự.c . Còn cà vạt đang đeo ở cổ Giang Nguyệt bị ép giữ thân thể cả hai nữa.
Hàn Phong mỉm cười vuốt tóc cô:
“Giang tổng, em định an ủi nó bằng cách nào đây?”
Đáp lại cô là một câu hỏi.
Giang Nguyệt kh để ý mỉm cười, nói như vậy là đang ngầm đồng ý đ. Cô rời khỏi xuống giường, qua bàn thủy tinh cầm l nửa ly rượu ban nãy trở lại giường.
Lần này cô kh ngồi ngang trên đùi nữa mà trực tiếp mở chân ngồi lên đũng quần Hàn Phong. Cẳng chân mềm mại vòng qua eo , một tay Giang Nguyệt ôm vai , tay còn lại đưa ly rượu kề sát môi Hàn Phong.
“Bên ngoài lạnh lắm, làm ấm . Hồi nãy em đã uống một nửa...”
Giang Nguyệt hơi áy náy vì l rượu đã uống đưa , vốn định Hàn Phong kh thích uống tiếp thì sẽ rót ly mới. Ai ngờ trực tiếp cầm l, lắc lắc ly rượu trước mặt cô.
“Em uống càng thích.” Hàn Phong cười r mãnh: “Nhưng mà uống trong ly thì nhạt nhẽo quá, muốn uống bằng cách khác cơ.”
Giang Nguyệt chợt cảm giác như bản thân sắp rơi vào nguy hiểm. Cô giật giật khóe miệng:
“Uống rượu kh uống trong ly thủy tinh thì còn uống bằng cái gì nữa? bớt bày vẽ .”
Cô bực bội cầm l em đang căng cứng trong đũng quần Hàn Phong, nghiến răng:
“ mà bày trò lung tung thì em... Á!”
Chưa kịp nói hết câu Hàn Phong đã nhếch môi nghiêng ly rượu trên tay . Chất lỏng màu x ngọc theo đó chảy xuống bầu n.g.ự.c đẫy đà, như thác nước tinh khiết đổ xuống khe núi trập trùng.
“Em làm ?” Hàn Phong dùng ly thủy tinh nâng cằm cô lên, bên trong vẫn còn một ít rượu nên giữ đế ly để nó kh bị nghiêng. Kh khách khí trêu chọc Giang Nguyệt.
“Hàn Phong gan lắm. Muốn c.h.ế.t kh?”
“Ừ, muốn c.h.ế.t trên em lắm .”
Cô nghiến răng ken két, bực dùng lực bóp chặt em của Hàn Phong.
“Đã vậy em bóp hư nó luôn.”
“Shhh! Con mẹ nó, em, đồ nhẫn tâm này!
Hàn Phong hít ngụm khí lạnh nói năng loạn xạ. Trên trán còn xuất hiện tầng mồ hôi mỏng. Hiện tại “sinh mạng” đang trong tay Giang Nguyệt, nếu chọc giận cô nữa kh chừng Hàn gia sẽ chẳng cháu đích tôn mất.
Vì thế giọng Hàn Phong hòa hoãn:
“Ây da Giang tổng, em xem bóp hư nó thì em l gì sung sướng nữa đây. Bỏ ra mà.”
“Nó hư em tìm mới, chả cần lo.”
Giang Nguyệt tinh nghịch nháy mắt với Hàn Phong, nói lời chọc ghẹo trả đũa khi nãy bị trêu đùa.
“Mẹ kiếp em dám hả!”
Hàn Phong nhíu mày, đưa tay lên bóp n.g.ự.c cô. Rượu khi nãy bị đổ lên đó liên tục chảy xuống, Hàn Phong nhân cơ hội vùi đầu vào n.g.ự.c Giang Nguyệt chậm rãi “uống rượu” theo cách mới mẻ do tự phát minh ra.
“Á... Em, em kh dám nữa. Nhột quá... Huhu đừng...”
Giang Nguyệt ôm đầu Hàn Phong hòng ngăn đừng l.i.ế.m láp lung tung trên n.g.ự.c . Cả cô kh chỉ phía dưới ướt át, mà ngay cả bên trên cũng nhiều nước. Rượu theo độ dốc trên n.g.ự.c cô chảy xuống liền bị Hàn Phong uống hết, vị cay nóng lập tức lan tỏa khắp khoang miệng .
Mặt cô ửng đỏ, nói là l rượu để Hàn Phong làm ấm nhưng bây giờ cô mới là bị rượu làm nóng. Xúc cảm nóng ẩm trên da thịt quá chân thực, lại mang theo khoái cảm kì lạ nên cô hơi hé miệng, tiếng rên rỉ yêu kiều vang bên tai Hàn Phong.
“Ư, ưm, Phong... ... đã uống xong chưa?”
Hàn Phong thở hắt ra, luyến tiếc uống giọt rượu cuối cùng xong ngước mặt lên. Trên môi còn kéo theo một sợi chỉ bạc mờ ảo dưới ánh đèn vàng.
vẻ mặt ửng đỏ cùng nước da bóng loáng trên bầu n.g.ự.c cô Hàn Phong liền mỉm cười hài lòng. nâng tay lên uống nốt chút rượu còn sót lại trong ly sau đó đặt lên tủ đầu giường xong tiếp tục việc chính.
Tay cầm l chiếc cà vạt trên cô, chậm rãi dùng nó lau rượu trên khóe miệng :
“Giang tổng, uống xong .”
Chưa có bình luận nào cho chương này.