Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Bẫy Tình Giang Tổng - Kẻ Thù Trên Thương Trường, Bạn Tình Trên Giường - Giang Nguyệt & Hàn Phong

Chương 114: Công Cụ Ấm Giường (H+)

Chương trước Chương sau

“Ngoan, sẽ thoải mái nh thôi.”

Hàn Phong xưa nay cũng xem như là trầm ổn ít xúc động, nhưng nay lại vì con gái dưới thân mà mất kiểm soát. Hai mắt nhuốm màu dục vọng chằm chằm Giang Nguyệt. vươn tay bóp eo cô, tiếp đó khom lưng tiến vào từ phía sau.

Thứ đó vừa vào Giang Nguyệt kh nhịn được run nhẹ, khóe mắt cô đọng lại tầng sương mỏng. Phía trước mờ ảo như lạc vào cõi thần tiên, cô nắm chặt cái gối đang lót dưới n.g.ự.c cố gắng ngẩng đầu lên hít thở kh khí. Khoái cảm quen thuộc xâm chiếm thần trí cô.

“A, ưm... Sâu, sâu quá. Phong, nhẹ thôi.”

Nghe th tiếng rên rỉ của cô Hàn Phong ngược lại kh giảm tốc mà còn mạnh mẽ tiến sâu vào. Nơi này nóng ẩm trơn trượt, sớm đã làm phát ên khi ở bên trong Giang Nguyệt. Chẳng m chốc Hàn Phong đã hóa thành con sói già, r mãnh dụ dỗ con mồi của .

Giọng thâm trầm:

“Ngoan, em kêu lớn một chút, sẽ làm cho em sung sướng đến muốn bay lên mây luôn.”

“Hức, ưm, , là đồ xấu xa. Nhẹ, nhẹ thôi huhu.”

Giang Nguyệt yếu ớt phản kháng, tiếng nỉ non của cô càng làm Hàn Phong hưng phấn. vén tóc cô qua một bên, nhẹ nhàng hôn lên tấm lưng mảnh mai của Giang Nguyệt. Nơi nào từng qua, nơi đều hiện lên dấu vết đẹp đẽ của màu đỏ tình ái.

Bên dưới vẫn tăng tốc ra vào, âm th ái giữa nơi giao nhau vang lên trong trẻo. Thân hình to lớn của Hàn Phong từ từ hạ xuống bao bọc l thân thể lả lướt như nhành liễu của Giang Nguyệt. Dịu dàng sưởi ấm cho cô.

“Lạnh kh?”

“Ư, cũng kh lạnh lắm.”

Bên ngoài tuyết bắt đầu rơi, cả thành phố phủ một màu trắng tinh khiết. Nhiệt độ vì vậy xuống thấp hơn bình thường nên Hàn Phong sợ Giang Nguyệt sẽ bị cảm lạnh. Một tay ôm cô, thân thể to lớn từ từ nằm xuống bên cạnh Giang Nguyệt. để cô dựa vào n.g.ự.c , tiện tay l chăn b đắp lên cho cả hai.

Hàn Phong tấm lưng trắng nõn của cô, cưng chiều hôn lên đó:

“Hết lạnh chưa Nguyệt Nguyệt của ?”

“Ừm.” Cô nhỏ giọng nói lí nhí, ánh mắt mơ màng phía trước.

“Vậy tiếp tục làm việc thôi nào.”

Nói Hàn Phong thúc mạnh, thứ kia bắt đầu cuộc thám hiểm trong u cốc thần bí. Giang Nguyệt nghe đến đây liền giật , cô giận dỗi xoay lại, cắn vào hạt đậu đỏ trên khuôn n.g.ự.c rắn chắc của Hàn Phong.

“Đồ xấu xa nhà , ư, đủ đó ưm.”

“Đủ cái gì hửm? Kh em kêu thoải mái hay ?”

Cô mím môi quay , định chạy trốn nhưng nh đã bị bắt được.

Hàn Phong nhếch môi ôm eo cô, cả hai nằm nghiêng càng thuận lợi cho tiến sâu vào trong. Hàn Phong cũng chẳng để rảnh rỗi, bàn tay to lớn luồn qua cánh tay cô bắt l đôi tuyết lê đẫy đà xoa bóp, cằm gác lên vai Giang Nguyệt, khẽ mắng:

“Tiểu yêu tinh nhà em muốn hút mất linh hồn đúng kh? Chết tiệt, ên mất thôi!”

“Tự sa lầy vào bây giờ đổ thừa tại em. Đồ xấu xa vô trách nhiệm.”

Giang Nguyệt hơi ngửa đầu lên hơn thua với . Cả cơ thể cô lúc này hoàn toàn bị Hàn Phong chi phối nên Giang Nguyệt cũng chỉ dám đáp trả hai ba câu, nếu nhiều lời cô sợ sẽ đè ra làm cả đêm mất.

“Ừ, đúng là tự đ.â.m đầu vào. Nhưng ai bảo em ngày nào cũng nhảy múa trong đầu khiến nhớ em đến phát ên lên. Lúc làm việc thì tìm mọi cách dụ dỗ , cho nên phạt tiểu yêu tinh nhà em mới được.” Hàn Phong vuốt ve mái tóc đen mượt của Giang Nguyệt hôn nhẹ lên đó, nỉ non với cô.

“Lưu m!” Giang Nguyệt đúng thật hết cách với cái tên thân hình lớn tính cách trẻ con đằng sau lưng . Cô cắn môi cầm l bàn tay to lớn đang làm loạn trên , đưa lên môi cắn mạnh, “ là đồ vừa ăn cướp vừa la làng!”

“Ui da!” Hàn Phong bị cắn đau nhăn mặt nhưng chứng nào tật n bày trò hôn lên vành tai đỏ ửng của Giang Nguyệt. Giọng ngả ngớn: “ ăn cướp cái gì của em? Hửm.”

Giang Nguyệt khẽ cọ xát hai đùi, gò má phiếm hồng nói nhỏ:

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

“Trái tim em.”

Trái tim?

Đm Hàn Phong bị lãng tai hả? Hôm nay lại được nghe Giang tổng thả thính!

“Con mẹ nó...” Hàn Phong thở dốc, “trái tim tan chảy này!!”

vui vẻ hét lớn, miệng cười ngoác đến tận mang tai vùi đầu vào gáy cô hôn loạn xạ. Giang Nguyệt bị hôn đến chỗ nào cũng nhột. Cô dở khóc dở cười gõ vào đầu châm chọc:

“Hàn Phong đúng là dễ dụ, mới nói ba chữ ngắn ngủi vậy thôi mà đã vui sướng đến như này à.”

“Ừ, em rên một tiếng dưới thân thôi cũng vui sướng nói gì là ba chữ ngắn ngủi kia.”

“Đồ vô sỉ!”

dáng vẻ cà lơ phất phơ này của Hàn Phong cô kh nhịn được nên chơi xấu trả đũa . Thế là cô mím môi khép hai đùi lại, mỉm cười thân thiện liếc Hàn Phong:

“Mạnh miệng quá nhỉ? Để em xem cây gậy ngàn năm của bị gãy làm đôi thì còn mạnh miệng nữa kh?”

Phía dưới Giang Nguyệt đột nhiên kẹp chặt em to lớn của Hàn Phong nên kh khỏi sốt ruột. Hàn Phong biết cô lại giận dỗi nên cắn răng chịu đựng, tay lần mò xuống m.ô.n.g cô nhéo nhẹ.

“Shhh, kẹp chặt như vậy là sợ nó chạy mất đúng kh?”

Giang Nguyệt cười khẽ, cô mỉa mai nói hùa theo:

“Trên lúc nào cũng đem theo cây gậy này, mà là của em. Nó kh chạy được đâu, chạy em cũng bắt chủ nhân của nó lại, đằng nào cũng kh thoát được.”

“Ây da quên mất của Giang tổng, vậy em đừng mạnh tay quá, sài hao là kh cái thứ hai thay thế đâu nhé!”

Hàn Phong kề sát vào cổ cô thì thầm, bên dưới lại rục rịch ra vào. Mặt dù bị cô kẹp chặt nhưng như thế càng làm hứng thú, cảm giác như bản thân đang chìm đắm trong hương vị của tình yêu.

“Hư, ư, ưm...” Còn chưa kịp phản kháng đã bị tấn c nên cô bật ra tiếng ngâm nga yêu kiều theo nhịp ệu ra vào của Hàn Phong. Mỗi lần rút ra tiến vào nước xuân trong cơ thể Giang Nguyệt đều theo đó tuôn ra. Hai lăn lộn khắp giường lớn đến khi phía dưới Giang Nguyệt co rút dữ dội, cả mềm nhũn cao trào Hàn Phong mới b.ắ.n ra.

Cô cũng chẳng nhớ đây là lần cao trào thứ m, bởi vì Hàn Phong quá sung mãn, ăn bao nhiêu cũng kh th đủ.

thoải mái đem hết tinh hoa của bản thân trao cho cô, hai thứ tinh túy hòa quyện lại trú ngụ trong đóa hoa kiều diễm kia. Giang Nguyệt mệt mỏi nằm nghiêng trên giường, cảm giác nơi riêng tư ướt át liền khụt khịt mũi, ngước mặt hỏi Hàn Phong một câu:

thích trai hay gái?”

Hàn Phong khựng lại, vốn định xuống giường ôm cô tắm nhưng khi nghe câu hỏi này của Giang Nguyệt liền đơ ra. Mãi mới l lại được giọng nói của .

Hàn Phong gấp gáp sắp xếp lại từ ngữ trong đầu .

“Thích hết! Nguyệt Nguyệt, miễn là em sinh thì đều là con của chúng ta. Trai hay gái gì đều thích, nói em nghe, lúc đó sẽ mua cho con...”

Hàn Phong phấn khích nói thật nhiều, Giang Nguyệt đã mệt mỏi nên cô ngủ trước. Đến khi quay qua thì cô đã tiến vào mộng đẹp từ lâu .

Trên môi cô vẫn treo nụ cười hạnh phúc, ngồi ở mép giường cô thật lâu, tay vuốt ve chiếc bụng phẳng lì của Giang Nguyệt.

“Nơi này đang kết tinh tình yêu của chúng ta, em cảm nhận được kh?”

Cô bị xoa nên nhíu mày, bàn tay nhỏ n vô thức đặt lên tay , nắm chặt lại.

Cánh môi cô mấp máy, dường như là cảnh tượng trong mơ thôi thúc bản thân nói ra:

“Ừm.”


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...