Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Bẫy Tình Giang Tổng - Kẻ Thù Trên Thương Trường, Bạn Tình Trên Giường - Giang Nguyệt & Hàn Phong

Chương 131: Lời Thú Tội Của Giang Nguyệt

Chương trước Chương sau

“Bà dì, hihi, bà dì em tới .”

Hai mắt Giang Nguyệt ngây thơ như nai con tươi cười . Hàn Phong tức đến kh thở nổi, nhảy nhót trước giới hạn của chủ Hàn là đều xưa nay chưa ai dám làm.

“Giang Nguyệt! Cmn em g.i.ế.c luôn !!”

Hàn Phong bất lực gầm lên như con thú dữ, bộ dạng như muốn ăn tươi nuốt sống trước mặt, cực kì đáng sợ.

Giang Nguyệt ngược lại ếc kh sợ s.ú.n.g lắc lư thân thể quyến rũ, “ đẹp trai như vậy, g.i.ế.c thì tiếc lắm.”

Hàn Phong thở kh ra hơi, nghiến răng ken két chỉ vào bản thân :

“Vậy sống để làm gì hả? Mẹ nó để em dày vò còn đau khổ hơn c.h.ế.t .”

“Chậc chậc, ở đây làm ấm giường cho em ngủ, giải trí cho em trong lúc em buồn. Kh được kh được, kh thể chết!”

Cô làm như sắp xa món trân bảo quý giá, vừa khóc vừa đau lòng, diễn lố đến nỗi Hàn Phong cũng chẳng buồn đến.

xoa xoa thái dương, cũng may trên đời này chỉ một Giang Nguyệt, nếu kh sớm đã được báo chí đưa tin vị CEO trẻ nhất ngành thời trang qua đời vì đột quỵ trên giường ngủ.

Mà “thủ phạm” chẳng còn ai khác ngoài Giang Nguyệt.

Nhưng nói cũng nói lại, Hàn Phong là ai cơ chứ? Đường đường là CEO đứng đầu Phong Hà lại bị bại dưới váy bà chủ nhỏ Giang thị hửm? Kh đời nào!

phạt!” Hàn Phong kho tay trước ngực, khuôn mặt lạnh nhạt liếc cô.

“Hả? Phạt gì?” Giang Nguyệt mờ mịt hỏi lại, còn chưa kịp động não suy nghĩ đã bị Hàn Phong vồ l, chiếc váy ngủ mỏng m bị dùng lực xé nát thẳng tay quăng xuống giường.

Cô khiếp sợ dùng chăn che trước ngực, lắp ba lắp bắp: “... định làm gì hả?”

“Tất nhiên là phạt em , tội em kh nhẹ đâu.”

Giang Nguyệt rùng , đột nhiên cô mới ý thức được chọc sai . Nhưng mà bây giờ nhận ra thì đã quá muộn, cô sắp bị con sói lưu m kia ăn thịt mất huhu.

“Em sai , huhu tha cho em mà.”

“Kh được, trẻ hư thì phạt.”

Giang Nguyệt còn định biện hộ cho nhưng Hàn Phong nh hơn một bước kéo cô lại, tay thuần thục mở khóa quần giải phóng thứ đang căng cứng khó chịu kia, nghiêm giọng ra lệnh:

“Giải quyết cho !”

th cự long đang ngẩng cao đầu chào hỏi Giang Nguyệt sợ hãi mếu máo. Cô ên cuồng lắc đầu, trên mặt viết một đống chữ kh đồng ý. Lần này Hàn Phong nghiêm túc, dứt khoát ngó lơ m biểu cảm đáng thương của cô, nhẫn tâm đưa ra bài toán khó bắt cô giải cho bằng được.

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

“Em thích làm gì thì làm, miễn nó thoải mái nằm xuống ngủ là được.”

Cô càng khóc dữ dội hơn, uất ức đưa tay nắm chặt l cự long dũng mãnh la hét: “Mẹ nó cây hàng của một đêm làm bảy lần còn chưa chịu b.ắ.n ra, bây giờ nói nó muốn ngủ, ngủ cmn chứ ngủ huhu.”

“Bu ra, em nắm hư luôn bây giờ!”

“Kh bu!” Giang Nguyệt gào lên, “nó lớn như vậy lại còn cực kì cứng đầu, em kh làm được mà huhu, Hàn tổng à, em sai , tha cho em .”

Cô ép bản thân cố nặn ra m giọt nước mắt cá sấu nài nỉ Hàn Phong, một tay khổ sở bắt l cự long dũng mãnh tay còn lại hết xoa đ.ấ.m lên n.g.ự.c Hàn Phong ăn vạ.

“Em mà cũng biết sai hử?” Hàn Phong nhướng mày em” quý giá của đang bị Giang Nguyệt nắm chặt cứng, “nắm chặt như vậy là muốn nh chóng dỗ dành nó kh?”

“Hàn Phong đúng là xấu xa!”

Giang Nguyệt cảm th kh thể đàm phán được nên dứt khoát trở mặt một phen. Cô cắn môi, hùng hổ liếc : “Nãy giờ làm kh ít chuyện trên em em còn chưa nói đâu nhé, hai ta huề nhau!”

kh cần biết, tóm lại em chọc giận, chọc cho nó cứng như vầy thì tự chịu trách nhiệm. Đêm nay tuyệt đối kh tha cho em đâu.”

Hàn Phong nói xong liền chuyển động eo một chút, nâng h lên bắt chước động tác lúc “làm việc” đẩy cự long đang trong tay cô lên xuống m cái.

“Á!” Giang Nguyệt bị dọa sợ giật nảy , cô trừng mắt con cự long kia trướng lớn hơn một vòng, trên đó nổi đầy gân x tím tr đáng sợ.

Mà cô giống như con mồi trong n vuốt thú dữ, hoàn toàn kh cách thoát thân.

Cả hai rơi vào im lặng, Hàn Phong kho tay trước n.g.ự.c kiên nhẫn chờ cô ra quyết định. Giang Nguyệt ngược lại đang đấu tr tư tưởng ên cuồng trong đầu.

Nếu bây giờ cô cứng đầu cứng cổ bỏ chạy kh chừng ngày sau bị Hàn Phong tóm được, lúc đó đừng nói là ba ngày, thậm chí ba mươi ngày cũng đừng mơ chạm chân xuống đất.

Quá đáng sợ!

Nghĩ tới viễn cảnh này Giang Nguyệt bất giác rùng sợ hãi. Cô lắc đầu, l nhu tg cương mới là biện pháp tốt nhất.

Kẻ thức thời mới là trang tuấn kiệt. Hiểu được đạo lý này nên Giang Nguyệt tức khắc vui vẻ hẳn lên, trước mắt đêm nay dỗ ngọt cái đã để sau này Hàn Phong kh cớ bắt cô lên giường “phục thù”.

Sau khi đã nghĩ th mọi chuyện Giang tổng của chúng ta liền phấn chấn trở lại. Cô tươi cười rạng rỡ Hàn Phong, tự chủ tiến lại gần hơn một chút thủ thỉ:

“Ây da Hàn tổng à, em biết sai đừng giận em nữa. Bây giờ em lập tức ‘dỗ dành' nhỏ của !”

Hàn Phong gật đầu, đang định nói gì đó liền khựng lại, cái gì? Giang Nguyệt nhận sai á? Hôm nay cô lại ngoan ngoãn thế nhỉ?

Rõ ràng mới hai phút trước còn giãy giụa khóc lóc kh muốn làm mà.

biểu cảm quái dị trên mặt liền biết Hàn Phong nghi ngờ nên nh trí nói thêm:

“Hàn tổng, lâu lắm em mới về Phong Nguyệt. Hôm nay xem như bù đắp cho nhé.”


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...