Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Bẫy Tình Giang Tổng - Kẻ Thù Trên Thương Trường, Bạn Tình Trên Giường - Giang Nguyệt & Hàn Phong

Chương 14: Bữa Cơm Trưa Định Mệnh

Chương trước Chương sau

Hàn Phong tắt ện thoại xong quăng qua một bên cho yên tĩnh. khẽ nhắm mắt nhấp một ngụm trà, thực sự pha trà làm tinh thần con ta thư thái hơn, cảm giác như cả thế giới chỉ còn lại bản thân.

Vừa yên bình vừa trầm lặng.

Gần đến giữa trưa, Hàn Phong cầm ện thoại gọi cho Tiêu Bắc mua cơm đến.

kh biết nấu cơm nên thường sẽ ăn cơm hộp do trợ lý mua. Chưa kịp ấn nút gọi thì ện thoại đã hiện th báo cuộc gọi đến.

gọi là Giang Nguyệt.

Cô l cớ bận rộn đối tác mời ăn cơm lén Giang phu nhân chạy ra ngoài. Nghĩ bụng sắp tới giờ cơm nên gọi cho Hàn Phong rủ ăn cùng.

“Cưng rảnh kh? Hôm nay chị Giang mời cơm.”

Hàn Phong chần chừ trong giây lát đồng ý.

“Đúng lúc cũng định ăn cơm, vậy phiền chị Giang.”

Cô kh nghe ra giọng ệu là thoải mái hay bị ép buộc, nó bình thản như mọi ngày.

Xác định sẽ ăn cơm cùng nên cô lái xe đến chung cư của Hàn Phong. Tới nơi thì đã đứng ở cửa nhà chờ.

Giang Nguyệt đánh giá từ trên xuống dưới, quần áo mặc giản dị nhưng tr gu, áo thun đen phối với quần bò dưới chân đôi giày thể thao màu x dương mạnh mẽ. Thoạt như trai 20 tuổi tràn đầy năng lượng.

Ban đầu khi mới mặt Hàn Phong Giang Nguyệt cũng kh tin là mới tới chưa kinh nghiệm, song khi vào lý lịch th nhỏ hơn một tuổi nên cô cho là trưởng thành chững chạc hơn tuổi thực.

Chắc do da Hàn Phong trắng cộng thêm gương mặt kh nếp nhăn nên Giang Nguyệt kh nhận ra đã gần ba mươi.

Cô xoay xoay chìa khóa xe tr tay, miệng cười cười:

“Tiểu Phong đúng là gu thời trang. Phối đồ cực kỳ đẹp.”

Hàn Phong đột nhiên được khen nên cảm th hơi ngượng, vô thức đưa tay gãi gãi đầu.

Hành động nhỏ này tr mắt Giang Nguyệt cảm th đáng yêu.

“Chị Giang cứ nói quá. Nếu xét về phương diện thời trang thì ít ai qua được chị.”

Hàn Phong nói kh ngoa, Giang Nguyệt phối đồ cực kỳ đỉnh. Trang phục cô phối dựa theo màu sắc và kiểu dáng kết hợp hài hòa cũng khi phá cách cá tính. Song còn phù hợp với bốn mùa xuân hạ thu đ nổi bật. Thêm vào đó do ảnh hưởng từ việc du học nên đồ cô phối đôi lúc sẽ mang theo phong cách đặc trưng của phương Tây hoặc phương Đ.

Hôm nay do cô nói dối là gặp đối tác nên mặc một bộ blazer màu be cùng đôi giày cao gót màu đen th lịch. Khuôn mặt trang ểm nhẹ nhàng còn mái tóc xoăn dài để ngang lưng gọn gàng nên nhã nhặn hơn bình thường nhiều.

Giang Nguyệt nghe Hàn Phong nói vậy thì cười, sau đó nâng tay lên vỗ vai . Cô vừa vừa nói đùa:

“Đã kinh do c ty thời trang mà ăn mặc đơn giản quá thì làm mất mặt thương hiệu chúng ta mất.”

Hàn Phong kh đáp lại, thầm nghĩ cô mà ăn mặc đơn giản thì chắc cũng đẹp.

Hai sóng vai nhau xuống dưới chung cư, bóng lưng khác thể liên tưởng đến một cặp đôi trẻ nổi tiếng nào đó.

Ra tới xe, chu đáo mở cửa ghế lái cho cô mới vòng qua ghế phụ ngồi vào.

Đợi Hàn Phong thắt dây an toàn xong cô mới hỏi:

“Tiểu Phong biết chỗ nào ngon kh? Chị mới về nước chưa lâu cũng kh rành m.”

Hàn Phong nghĩ nghĩ, nhớ đến quán ăn mà Tiêu Bắc luôn miệng khen ngon thì định ghé qua ăn thử.

“Hay đến Xuân Thủy . nghe nói món cơm lam chỗ đó khá nổi tiếng.”

“OK!”

Kh hai lời cô mở Google Map lên phóng xe . Hàn Phong biết khuyên cô chạy chậm cũng vô dụng nên cố gắng chịu đựng.

thở dài l ện thoại ra n tin cho Tiêu Bắc nói khỏi đưa cơm. ăn ở ngoài.

Tiêu Bắc tin n lại bĩu môi:

“Chậc, Hàn tổng bình thường hướng nội hay ru rú ở nhà nay lại ra ngoài ăn cơm.”

Thật kh hiểu nổi thứ gì làm chủ của bọn họ lại thay đổi như vậy. Từ đòi học pha trà đến ra ngoài ăn cơm.

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

Tiêu Bắc tự hỏi, nhớ lại đối tác muốn mời ăn một bữa cơm thì như lên trời, vô cùng khó. còn hay mượn cớ này kia để từ chối đối phương. Phần lớn phó tổng sẽ thay mặt thay.

Chính vì vậy trong giới ít biết mặt , còn đồn đoán là khó tính kh dễ gần. Muốn hợp tác với Phong Hà dường như chỉ làm việc với phó tổng, còn lại sẽ xem xét phê duyệt sau.

Chưa đầy mười phút đã tới Xuân Thủy, cô tìm chỗ đậu xe hai đẩy cửa vào trong.

Bên trong trang trí theo phong cách dân dã của núi rừng Tây Nguyên, giữa lòng thành phố tấp nập nhưng vẫn một chỗ còn nguyên vẹn bản sắc dân tộc như vậy thật khiến ta kh khỏi thích thú cùng tự hào.

Ở đây đặc sản là cơm lam nên Giang Nguyệt gọi ngay, còn kèm thêm một con gà nướng.

Trong lúc chờ đợi thức ăn được dọn lên, cô gõ gõ ngón tay thon dài trên mặt bàn gỗ nói với Hàn Phong:

“Tháng sau c ty chắc sẽ bận bịu nhiều việc, thời gian gần đây cưng đã quen với c việc mới chưa?”

Cô đang hỏi ý , nếu quen thì thể dẫn làm quen đối tác. Bình thường thư ký Tô sẽ cùng cô, nhân cơ hội tiệc rượu sẽ dẫn giới thiệu với quen, lỡ tay chân vụng về thì còn biết cô mà nể mặt .

Hàn Phong vẻ mặt cô nghiêm túc, dừng một chút mới gật đầu:

“Nhờ chị Giang dẫn dắt nên dần quen .”

Cô kh để ý xưng là , dù hơi xa cách nhưng thời gian còn dài, từ từ sửa lại vẫn được.

Giang Nguyệt gật đầu:

“Ừm, quen thì tốt.”

Trong lúc hai nói chuyện qua lại chủ yếu cô hỏi đáp phục vụ đã dọn món lên. Cơm lam để trong ống tre đặt trưng mùi thơm nhẹ, màu sắc trắng x thích mắt.

Gà nướng cũng được dọn lên, Hàn Phong tới lui một lát sau đó quyết định cắt thịt ra cho Giang Nguyệt.

Tay cầm kéo, khéo léo cắt từng miếng thịt ra ngay ngắn đặt lên dĩa cho cô. Thịt gà được nướng tỉ mỉ được phết mật ong ở ngoài lớp da màu vàng sậm, chỉ cần nhiêu đó thôi cũng đủ cảm th thịt ngon giòn.

Làm xong tháo bao tay mời cô ăn trước.

“Cảm ơn, tiểu Phong cũng ăn .”

Như mang trọn vẹn hương vị của núi s với hương thơm của khói củi, tre nứa. Với hương vị dẻo dẻo lạ miệng nên cơm lam khác hẳn các loại cơm thường, cô nếm thử thì tấm tắc khen.

Giang Nguyệt ăn cơm tưởng tượng đến vùng miền Tây Bắc xa xôi, đến khói bếp buổi chiều tà, miệng thì cười tủm tỉm như tìm được chốn bình yên. Cô lâu lắm mới ăn lại m món như này.

“Ưm, cơm ở đây ngon thật.”

“Vậy chị ăn nhiều một chút.”

ăn ít, chủ yếu khẩu vị hơi kén chọn nhưng bù lại cảm th món này ngon. Ngẩng đầu lên đã th cô ăn say sưa, miệng còn cười tủm tỉm. Giang Nguyệt ít khi nào để bản thân chịu thiệt, mặc dù là tiểu thư nhưng dáng vẻ khi ăn cơm kh hề e dè chút nào, dù gì cũng ăn cơm với đồng nghiệp nên cô chẳng để ý m quy tắc rườm rà trên bàn tiệc.

vào đôi môi căng bóng do dính mật ong phết ngoài gà nướng Hàn Phong đột nhiên muốn thử mùi vị trên đó như thế nào. ngọt như bên ngoài thịt gà hay là ngọt hơn?

Ý nghĩ này vừa mới xuất hiện thầm mắng bản thân, rốt cuộc kh nữa. vươn tay l ly nước uống một ngụm.

Cơm nước xong xuôi cô chậm rãi lau miệng sạch sẽ đứng dậy. Hàn Phong đã ăn xong từ lâu nên cũng rời bàn.

Đến quầy th toán, Giang Nguyệt đang định mở ví l thẻ trả tiền thì bị Hàn Phong ngăn lại.

“Chị Giang, để trả. Đã làm phiền chị đến đây mà...”

Giang Nguyệt xua tay:

“Chị là sếp, hôm nay chị mời cơm.”

Hàn Phong nhất thời kh biết phản bác ra làm , mím môi:

“Vậy chúng ta chia đôi .”

Cũng kh thể để cô trả hết như vậy được.

Cô thở dài:

“Cũng được.”

Hai chia đôi tiền th toán xong đẩy cửa ra ngoài.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...