Bẫy Tình Giang Tổng - Kẻ Thù Trên Thương Trường, Bạn Tình Trên Giường - Giang Nguyệt & Hàn Phong
Chương 153: Lời Thú Tội Của Giang Phu Nhân
Giang Nguyệt hài lòng đóng laptop lại, cầm ện thoại lên gọi về Giang gia.
nh đầu dây bên kia đã nhấc máy.
“Mẹ, con đã nói mà. Hàn Phong tuyệt đối kh là như vậy, chỉ là kh muốn con lo lắng nên giấu thôi.”
Lúc trước chủ tịch Giang xảy ra chuyện Giang phu nhân đã lo lắng gọi ều tra Phạm Hoài. Bà biết ta là vệ sĩ cũ từng bị Hàn Phong sa thải vì thế kh khỏi d lên chút nghi ngờ trong lòng. Bà sợ trong chuyện này còn hiểu lầm gì đó nên nói cho Giang Nguyệt, lúc đó cô cũng nghi ngờ nhưng chưa chứng cứ xác thực. Bản thân cô kh là làm việc theo cảm tính, càng chán ghét những thứ mơ hồ kh rõ ràng.
“Con cũng thật là, mẹ biết . Cha con vẫn còn đang tập trị liệu, muốn về ăn cơm thì để mẹ nói với một tiếng.”
Chủ tịch Giang do hôn mê trên giường bệnh lâu nên cần tập trị liệu mới đứng lại như bình thường được. Hiện tại đã ăn uống lại, sức khỏe cũng dần dần hồi phục đáng kể.
“Dạ, con nói cái này mẹ đừng giận nhé.” Giang Nguyệt ngọt ngào làm nũng, cô thử thăm dò Giang phu nhân trước.
“Là gì vậy?” Bà lật sang trang sách tiếp theo, mong chờ con gái nghe con gái nói tiếp.
“Con và Hàn Phong...” Tim Giang Nguyệt đập thình thịch, mặt cô đỏ lên: “Chúng con, đang yêu nhau.”
Động tác của Giang phu nhân ngừng lại, bà nhướng mày vào ện thoại: “Con nói ?”
Giang Nguyệt cắn môi lặp lại: “Thì, là là đang yêu nhau đó.”
Tin tức này quá đột ngột khiến bà suýt nữa té ngửa, cứ tưởng con gái đã nghiêm túc trưởng thành, kh còn ăn chơi ng cuồng như ngày trước. Ai mà ngờ bây giờ quay lại nói với mẹ ruột là đang yêu nhau với đối thủ cạnh tr của Giang thị, đầu óc bà nghĩ cũng chẳng dám nghĩ đến chuyện này.
“Con muốn chọc tức mẹ hả?” Giang phu nhân ôm n.g.ự.c thở gấp, “đứa trẻ nghịch ngợm này!”
“Kh mà...” Giang Nguyệt chu môi: “Chuyện kể ra dài dòng lắm, chút nữa mẹ gặp biết. Cũng kh khó tính keo kiệt như lời đồn, tốt với con lắm.”
Giang phu nhân thở dài, bà biết con gái bướng bỉnh nên cũng kh trách được. Chỉ đành hỏi thăm một chút mới yên tâm:
“Vậy làm con quen ta? Hai đứa quen biết được bao lâu ? ảnh hưởng gì đến Giang thị kh?”
“Mẹ, giống như đang l khẩu cung vậy chứ.”
“Hừ, con lo trả lời đàng hoàng cho mẹ. ta nổi tiếng xảo quyệt tinh r trên thương trường, nên đề phòng cẩn thận một chút. Hàn Phong đó là nhân vật như thế nào mà con còn kh biết dây vào .”
“Đã nói là tốt với con lắm mà.”
Giang phu nhân: được , con gái bạn trai lại quên mất mẹ này.
Giang Nguyệt bắt đầu uyển chuyển hỏi bà:
“Mẹ, mẹ còn nhớ trợ lý cũ Lâm Phong của con kh?”
Giang phu nhân buồn chán ngắm nghía móng tay : “Nhớ chứ, kh con cho ta thôi việc từ hai tháng trước ?”
Bà lại hơi giận dữ: “Con cũng thật là, c khai hẹn hò với ta mà lại đuổi việc ta, đừng nói con cả thèm chống chán nha. Tính cách kiêu kì của Giang tiểu thư đây ai mà hầu hạ nổi?”
Giang Nguyệt mặc lại áo khoác ngoài, vừa đến thang máy vừa nói chuyện: “Đâu , con gái mẹ chung thủy số hai kh ai dám nhận số một đâu. trợ lý kia là Hàn Phong á.”
Giang phu nhân kh dám thở mạnh: “Giang Nguyệt! Con về đây nói rõ ràng cho mẹ. Con muốn chọc cho bà già này tức c.h.ế.t kh?”
…
“Ngài Lưu, thật sự là kh lường trước ều này mà. Ở đâu ra m tên bịt mặt đánh phe ta. còn bị b.ắ.n một phát ngay vai, hai kia một bị trúng đạn một bị bắt , quả thực kh còn cách nào khác mới rút lui.” Tên cầm đầu tháo chạy về Nam Thành gặp Lưu Nhậm báo cáo, ta vừa phiền não đồng đội bị bắt , vừa lo lắng Lưu Nhậm trách tội.
đứng ở cửa sổ sát đất đưa lưng về phía , tầm mắt xa xăm ra ngoài trời, vẻ mặt trầm lặng khó đoán.
“Ngài Lưu...” Tên kia đánh bạo hỏi một tiếng, Lưu Nhậm nghe th đưa tay lên ý bảo kh cần giải thích nữa. Chuyện thành ra như vậy nói mãi thì ích gì?
“ biết là của ai kh?” Lúc này Lưu Nhậm mới lên tiếng, trong lòng kh khỏi buồn bực.
“ kh biết, nhưng vóc dáng cao to, lại giao tiếp bằng tiếng nên giống châu Âu hơn.”
Lưu Nhậm im lặng, châu Âu à?
bảo trợ lý Vu tiễn tên chỉ huy kia và đưa tiền mặt, bảo tìm chỗ dưỡng thương trước, sắp tới sẽ còn một nhiệm vụ nữa.
“Nhớ cho kỹ, đừng dại dột cứu tên kia, đây là cái bẫy.”
Tên chỉ huy nhíu mày: “Biết .”
Chờ mất Lưu Nhậm mới gọi Vu Nhĩ lại dặn dò, “cử qua Hứa gia thăm dò, Hứa Tuấn vẫn chưa về Los Angeles đâu.”
“Lưu tổng, dù ta cũng là...” Vu Nhĩ lúng túng sửa miệng, “mười năm trước là cơ hội tốt nhất nhưng ta kh ra tay, đợi tới bây giờ thì lợi gì?”
Lưu Nhậm rút một ếu thuốc cười nhạt, cảm th trên đời này chuyện gì mà kh thể xảy ra: “Ai biết được.”
…
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Tiêu Bắc lái xe về biệt thự riêng của Hàn Phong để thay đồ, tính Hàn Phong ưa sạch sẽ, bộ quần áo khi nãy đã dính nước mưa và mùi thuốc s.ú.n.g nên chắc c sẽ kh mặc lại nữa.
Đây là chỗ ở của trước khi qua sống chung với Giang Nguyệt, Hàn Phong vào nhà tắm rửa sau đó đến tủ quần áo chọn đồ.
nhớ cô nói hôm nay chờ về cùng ăn cơm nên chỉ l áo sơ mi và quần tây mặc. Hàn Phong biết Giang Nguyệt kh thích suốt ngày mặc đồ đen u ám nên đưa tay l một chiếc áo màu x quân đội, màu này cũng tạm xem như sáng sủa đối với .
Giang Nguyệt dỗ dành Giang phu nhân xong liền xuống sảnh chính chờ Hàn Phong. Hôm qua cô đã dặn dì Ngô ở Giang gia nấu bữa tối thịnh soạn một chút, chỉ chờ Giang phu nhân và cô về ăn cơm.
Chủ tịch Giang vẫn ở viện, bác sĩ nói ba ngày mới mới thể về nhà.
Giang Nguyệt sợ vào trong đây mọi lại bàn tán nên ra trước cổng chính chờ. Chẳng m chốc xe Hàn Phong đến, xuống xe lại cầm túi xách giúp cô.
Th Hàn Phong ăn mặc như thế Giang Nguyệt chút hiếu kỳ tới lui. Sau đó nhịn kh được quấn l khen ngợi: “Phong, đẹp trai quá à. Áo sơ mi quần tây suýt nữa đánh gục trái tim thiếu nữ này của Giang Nguyệt .”
Chóp mũi Hàn Phong đỏ lên, chậm chạp ừ một tiếng: “Tr thủ về nhà thay đồ ăn với em.”
Giang Nguyệt tưởng về Phong Nguyệt nên mỉm cười, kéo tay mau thôi.
“Để em lái xe.” Giang Nguyệt giành ngồi vào ghế lái trước, Hàn Phong bất đắc dĩ mở cửa ghế phụ ngồi vào.
“Lái chậm chậm một chút, kh ai hối em đâu.” Hàn Phong tằng g nhắc nhở, vẫn còn ám ảnh đ nhé.
“Em biết .” Giang Nguyệt mỉm cười hứa hẹn, sau đó đạp mạnh chân ga phóng .
Hàn Phong: “…”
Trên đường Hàn Phong chỉ dám thẳng phía trước, đột nhiên th con đường này quen quen vì thế quay qua hỏi cô: “Em dẫn đâu vậy?”
Giang Nguyệt th cũng sắp đến nơi nên sảng khoái nói cho nghe: “Biệt thự riêng Giang gia.”
“Em dẫn về đó làm gì??” Trong lòng Hàn Phong bồn chồn, đang yên đang lành cô đòi đưa về Giang gia, kh chứ.
“Ra mắt chứ làm gì.” Giang Nguyệt cong môi, “kh đòi d phận với em ?”
“Vậy, vậy cũng quá đột ngột .” Hàn Phong cuống cuồng đến sắp mở cửa xe nhảy ra ngoài. Đến nhà bạn gái ra mắt mà tay kh, chưa kể đến còn kh kịp chuẩn bị nên nói cái gì nữa mà.
“Đến nơi .” Giang Nguyệt cười cười lái xe vào gara, bảo vệ Giang gia lại mở cửa cho cô xuống xe. Sau đó Hàn Phong cũng lưỡng lự bước xuống.
Giang phu nhân đã về trước nên vừa nghe th tiếng xe bà lập tức ra. Giang Nguyệt th bà liền vẫy tay gọi lớn: “Mẹ ơi, nhà chúng ta hôm nay khách quý đến chơi đó nha.”
Bà qua Hàn Phong hừ lạnh, kh nỡ làm mọi khó xử nên lại gần Giang Nguyệt dí tay vào trán cô: “Bình thường kh th con về thăm bà già nay, hôm nay lại sốt sắng như vậy.”
“Mẹ.” Giang Nguyệt làm nũng kéo tay bà. Hàn Phong th bà lại liền gật đầu, lễ phép gọi “Giang phu nhân” xem như chào hỏi.
“Hàn tổng, thật khéo.” Giang phu nhân mỉm cười , sau đó mời mọi vào nhà: “Sắp tới giờ cơm , ở lại ăn một bữa với chúng .”
“Làm phiền Giang phu nhân, hôm nay cháu đến hơi đột ngột kh kịp mua quà.” Hàn Phong khẽ qua Giang Nguyệt, dưới ánh mắt khích lệ của cô đành theo vào trong.
“Quà cáp làm gì cho rắc rối, Nguyệt Nguyệt nói muốn đừng áp lực, cứ thoải mái đến ăn cơm như trong nhà thôi.”
làm đã dọn cơm lên sẵn, Giang phu nhân ngồi lên vị trí trên cùng Giang Nguyệt và Hàn Phong mới ngồi xuống. Trước đó Giang Nguyệt đã nói sơ qua cho bà biết chuyện của hai hiện tại nên bà kh quá làm khó dễ Hàn Phong. Suốt bữa cơm kh khí kh được tự nhiên lắm, Giang phu nhân là trưởng bối nên mở lời trước, tránh cho mọi khó xử.
“Hàn tổng, chuyện trước đây đã nghe Nguyệt Nguyệt nói qua. Xem như là qua Giang thị khảo sát kh truy cứu nữa. Mong sau này chăm sóc con gái cho tốt, đừng để nó suốt ngày nhọc lòng.”
Hàn Phong nghe hiểu ý tứ trong lời nói của Giang phu nhân, ý bà là gần đây xảy ra quá nhiều chuyện kh ngờ đến, Giang Nguyệt vất vả khó khăn như vậy cũng liên quan đến . Hàn Phong nào dám kh nghe theo, còn hận bản thân chưa làm đủ tốt bù đắp cho cô.
“Giang phu nhân yên tâm, chuyện trước đó Hàn Phong cũng một phần trách nhiệm. Đã để dì và Nguyệt Nguyệt lo lắng .”
Giang Nguyệt mỉm cười l lòng bà, “ đó mẹ, Phong đối với con tốt mẹ đừng lo con gái mẹ bị bỏ rơi nha. bỏ rơi cũng là con bỏ rơi ta.”
Giang phu nhân bị lời cô chọc cười: “Con đó, được , mẹ cũng kh là vô tâm muốn chia rẽ hai đứa. Đợi khi ba con khỏe hơn mẹ sẽ lợi lời nói cho nghe.”
Hàn Phong vui mừng bà, “cháu cảm ơn dì.”
Giang phu nhân đưa mắt đánh giá , dáng vẻ ềm tĩnh trưởng thành hoàn toàn là đáng tin cậy. Lại nói thân hình vóc dáng Hàn Phong cao lớn, khuôn mặt ển trai ưa nên Giang phu nhân chẳng tìm ra chỗ nào để chê bai.
“Ăn cơm , hôm nay dì Ngô nấu nhiều lắm đ. Hai đứa làm việc vất vả cả ngày .”
Giang Nguyệt nói thêm một đống lời nịnh nọt cảm ơn bà ăn cơm, kh quên gắp m món Hàn Phong hay ăn bỏ vào chén .
“ ăn nhiều lên, đừng ngại.”
Hàn Phong cúi đầu ăn cơm, khóe môi bất giác cong lên.
Sáng sớm hôm sau Giang Nguyệt lại th báo cho mọi và chủ Hàn đang hẹn hò. Tất cả nhân viên Giang thị vừa vui mừng vừa nhiệt tình chúc phúc chủ tịch, bọn họ biết thế nào giữa hai này cũng gian tình mà.
Ngược lại nhân viên Phong Hà thì sốc toàn tập, bọn họ nhao nhao lên la hét trong nhóm chat riêng. Nghĩ thế nào cũng kh tin chủ nhà cưa đổ được bà chủ c ty đối thủ.
Nhà báo săn tin tức lại bị một phen hú vía, ai n đều ên cuồng viết báo đưa tin nóng trong ngày. Cuối cùng hào hứng kết luận một câu.
[Xem ra hai thương hiệu lớn ở Tây Thành sắp hỷ sự ]
Chưa có bình luận nào cho chương này.