Bẫy Tình Giang Tổng - Kẻ Thù Trên Thương Trường, Bạn Tình Trên Giường - Giang Nguyệt & Hàn Phong
Chương 155: Lời Cầu Hôn
“Cái thằng nhóc này, bạn gái cũng kh dẫn về ra mắt mẹ. Giấu giấu giếm giếm, nhà báo còn biết tin nh hơn mẹ ruột nữa.” Hàn phu nhân tức giận lôi Hàn Phong vào một góc của tiệc cưới trách mắng. Bà sợ mọi nghe th nên đè nén giọng nhỏ.
“Cũng đâu con kh muốn cho mẹ biết, là con trai mẹ đeo bám Nguyệt Nguyệt cô chưa c khai thì con cũng kh dám làm trái ý cô .” Hàn Phong bất đắc dĩ nói thật với bà, giọng ệu chút buồn bã.
“Ây da thật là, bình thường con là trời ở Tây Thành mà. bây giờ lại yếu đuối thế hả? Mau mau dắt con dâu về đây ăn cơm với mẹ, kh giữ được ta lại thì xem mẹ đánh c.h.ế.t con kh, đã gần ba mươi tuổi mà vẫn ế vợ, Dương gia bên kia đang cười vào mặt chúng ta đ!” Hàn phu nhân buồn bực đánh nhẹ vào cánh tay , nhỏ giọng cảnh cáo.
“Con biết .” Hàn Phong vốn kh thích nói nhiều, chỉ âm thầm tự nhủ cơ hội thích hợp nhất định sẽ đưa Giang Nguyệt về Bắc Thành ra mắt chủ tịch Hàn và Hàn phu nhân.
“Được được , mẹ kh thèm nói chuyện với kẻ đầu gỗ như con. Buổi chiều mẹ lại bay về Bắc Thành dự họp, chắc mẹ nói m câu với dì Dương của con, chút nữa nhớ đưa con bé Giang Nguyệt về nhà nhé.”
Bà lại nghiêm mặt:
“Kh được ăn h.i.ế.p con dâu của mẹ, nhớ chăm sóc con bé cho tốt nghe chưa.”
Lúc tiệc cưới bắt đầu bà mới đáp xuống sân bay nên vào trễ một chút, chưa cơ hội gặp riêng với cô lại quay về Bắc Thành nên hơi tiếc nuối.
Hàn phu nhân biết giữa Phong Hà và Giang thị là đối thủ cạnh tr nên bà kh tiện nhắc nhở nhiều. Hàn Phong là th minh, nên làm cái gì thì tự biết cân nhắc, làm mẹ như bà đã quá quen thuộc với tính cách của con trai .
“Con nhớ .” Hàn Phong gật đầu đáp lại, sau đó quay lại bữa tiệc tìm Giang Nguyệt. Ai ngờ cô và m chị em tốt đang cùng nhau nâng ly chung vui với cô dâu, Diệp Vãn kh uống rượu được nhưng vẫn chiều lòng chị em cầm một ly trà đáp lễ.
“Giang Nguyệt.” Hàn Phong nh lại chỗ cô, Phó Hi và Tĩnh Dao th thế liền tự động tách ra một bên cho ngồi kế Giang Nguyệt. Hai mỉm cười gọi một tiếng “Hàn tổng”.
Hàn Phong khẽ gật đầu xem như đáp lại, sau đó quay qua phía Giang Nguyệt, đưa tay l ly rượu cô đang cầm, “ đã nói em kh được uống rượu mà.”
“Em mới nhấp môi một chút thôi mà.” Giang Nguyệt đưa tay lên, ngón cái và ngón trỏ vòng lại tạo thành một khe hở nhỏ xíu, chứng minh cho th chưa uống được bao nhiêu hết.
“Một chút cũng kh được.” Hàn Phong nhíu mày, “uống rượu hại sức khỏe.”
Phó Hi th thế liền nói giúp Giang Nguyệt:
“Hàn tổng này, bình thường Nguyệt Nguyệt uống cả chai vẫn còn tỉnh táo đ, đừng nghi ngờ tửu lượng của cô nha.”
Hàn Phong vẫn chằm chằm Giang Nguyệt, ánh mắt sắc bén đè bẹp ý nghĩ muốn tự bào chữa của cô. Giống như chỉ cần cô mở miệng cãi lại, thì suốt cuộc đời còn lại đừng mơ động đến một giọt rượu nào.
“Kh uống thì kh uống vậy.” Giang Nguyệt rốt cuộc chịu kh nổi đầu hàng trước, Hàn Phong đáng sợ thế cơ mà.
Phó Hi trợn mắt cô: “Nguyệt Nguyệt, mà cũng biết nghe lời như vậy hả?”
“Chứ , Hàn tổng khó tính lắm đ.” Giang Nguyệt bĩu môi, vừa nói cô vừa liếc châm chọc.
“Uống rượu nhiều cũng hại cho sức khỏe mà.” Tĩnh Dao đá đá vào chân Phó Hi, cười nói: “Gần đây tăng ca thức khuya làm việc quá sức, vẫn đừng nên uống nhiều rượu thì hơn, mặt ở đây chung vui là Diệp Vãn đã cảm động .”
“ đ đ, ngày mai Giang thị c bố bộ sưu tập, giữ gìn sức khỏe để giành lại ngôi vương ở Tây Thành chứ.” Diệp Vãn phụ họa theo, em tốt của chồng ở đây nên cô ra sức giữ hình tượng. Để sau này Dương Kỳ kh cớ châm biếm cô, chung sống hòa bình là mục tiêu Diệp Vãn hướng đến sau hôn nhân đ.
Hàn Phong hài lòng chị em tốt của Giang Nguyệt quay lưng với cô, nhướng mày Giang Nguyệt: “Ngoan, nghe lời . Mai mốt em muốn uống rượu sẽ uống cùng em.”
Giang Nguyệt ấm ức trừng mắt từng Phó Hi, Tĩnh Dao, Diệp Vãn. Ba họ làm bộ như kh th gì quay chỗ khác, làm Giang Nguyệt tức nghẹn một bụng mà chẳng chỗ nào giải tỏa.
Buổi tiệc kéo dài đến chiều tối, lúc trưa tan lễ ở khách sạn thì mọi kéo nhau ra bãi biển gần đó nghỉ dưỡng. Xem như là quà đáp lễ của cô dâu chú rễ dành cho khách mời, Hàn Phong biết dạo này Giang Nguyệt hay mệt mỏi nên kh dám cho cô chơi xa. Lúc còn ở tiệc cưới cô đã bắt đầu than mệt với đ.
“ đưa em về nhà.” Hàn Phong vuốt ve tóc cô, lại đau lòng hôn lên trán Giang Nguyệt.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
“Ừm.” Giang Nguyệt ngoan ngoãn nghe lời theo , cô đến chỗ Diệp Vãn nói m câu và chúc mừng lần nữa mới rời . Về phần Dương Kỳ, chỉ nhận được m chữ vàng ngọc từ miệng Hàn tổng kiệm lời: “Tân hôn vui vẻ.”
Dương Kỳ khịt mũi, đây là ghen tị với l vợ trước chứ gì. Hừ, bác sĩ Dương này tấm lòng rộng lượng, kh so đo với .
...
Trở về Phong Nguyệt cô liền thay lễ phục phù dâu ra sau đó tắm rửa. Lúc trở ra kh th Hàn Phong đâu nên cô sang phòng làm việc tìm , “Phong, em buồn ngủ quá .”
Giang Nguyệt che miệng ngáp nhỏ, cô chậm rãi lại gần Hàn Phong ôm từ phía sau hỏi đang làm gì thế. Vốn dĩ đang xem tài liệu Tiêu Bắc mới gửi qua nhưng th cô tới liền đóng lại, kéo cô ở đằng sau ngồi lên đùi .
“Ngủ .” Hàn Phong vỗ nhẹ lưng cô, giọng nói trầm thấp dịu dàng dỗ dành Giang Nguyệt.
Cô nở nụ cười sau đó vòng tay lên vai Hàn Phong, nép vào n.g.ự.c tìm một chỗ thỏa mái tựa đầu. Giang Nguyệt từ từ tiến vào giấc ngủ, Hàn Phong kh làm gì cả cứ thế c chừng cô. Thời gian lẳng lặng trôi qua, cẩn thận ôm cô, mỗi khi cô kêu lạnh sẽ cầm ều khiển lên chỉnh lại nhiệt độ trên ều hòa.
Giấc ngủ trưa này Giang Nguyệt ngủ cực kì ngon.
Bình thường cô chợp mắt chỉ khoảng nửa giờ, hôm nay lại ngủ đến tận chiều tối mới thức dậy.
Mở mắt ra vẫn th nằm trong vòng tay ấm áp của Hàn Phong, lên một chút là sườn mặt cương nghị của đang say mê nghiên cứu quyển sách kinh tế dày cộp. Giang Nguyệt dụi mắt cựa quậy , lúc này mới phát hiện là cô đã thức dậy.
“Đói kh? kêu dì Xuân nấu gì đó cho em ăn.” Hàn Phong đóng sách lại đặt lên bàn, xoa đầu cô, lại mím môi hôn cô một cái.
“Ừm, một chút.” Giang Nguyệt chống tay lên vai đứng dậy, lảo đảo ngồi lên bàn làm việc của Hàn Phong. “Ngày mai được nghỉ Tết Dương lịch kh?” Cô bắt chéo chân, buồn chán hỏi .
Đối diện với dáng vẻ vừa kiêu ngạo vừa lười biếng sau khi thức dậy của cô Hàn Phong kh khỏi cảm th cô quá đáng yêu. nhích ghế lại gần bàn làm việc, cũng bắt chước Giang Nguyệt chống tay lên thành ghế, trong mắt chứa ý cười cô: “ bận rộn lắm đ, ngày nào cũng làm mà.”
“Em chỉ hỏi cho thôi, mọi thừa biết chủ Phong Hà làm còn nhiều hơn nhân viên của mà.”
Hàn Phong bị cô chọc cười, “đúng vậy, tiền lương cũng lãnh nhiều hơn khác ba phần.”
“Giàu hơn em .” Giang Nguyệt thở dài, cô cày còn hơn trâu nhưng tiền lương chỉ bằng hai phần của Hàn Phong thôi đó.
Nhưng Giang Nguyệt lại quên mất nhận hai bảng lương, một cho vị trí tổng giám đốc kinh do, một cho vị trí chủ tịch Giang thị.
thấu ý nghĩ trong đầu Giang Nguyệt nên Hàn Phong nắm tay cô xoa xoa, giọng ệu cưng chiều: “Kh cần lo lắng, sau này em gả cho thì mỗi tháng sẽ cho em cầm năm phần tiền lương. Đến lúc đó kh còn phần nào, em chắc c giàu hơn .”
“Chỉ giỏi dẻo miệng.” Giang Nguyệt lập tức phấn chấn hơn hẳn nâng cằm lên, đôi mắt hồ ly quyến rũ ngắm Hàn Phong: “ xảo quyệt như vậy, chắc c là chỉ lãnh ba phần tiền lương ở Phong Hà là tất cả thu nhập trong một tháng kh?”
Đương nhiên kh . Hàn Phong nhếch môi, một tháng lãnh bao nhiêu tiền thì kh nhớ rõ lắm, nhưng chắc c lên đến hơn chín con số.
“ bao nhiêu sẽ đều giao cho em hết, được chưa bà chủ nhỏ.” Hàn Phong đứng dậy ôm cô lên, Giang Nguyệt hưởng thụ để ôm xuống phòng ăn. Cô hài lòng sờ đầu khen ngợi: “Tốt nhất là nên ngoan như vậy, em mà biết giấu quỹ đen thì kh xong với em đâu.”
Giang Nguyệt lại kề sát mặt hôn xuống: “Ngày mai em làm, kiếm tiền nuôi chồng già của em.”
“Tiền lương giao cho em chưa đủ nuôi hai chúng ta ?”
“Tiền đó em để dành, ngộ nhỡ sau này đòi lại thì em biết l gì trả đây. Tốt nhất là vẫn nên độc lập kinh tế, nuôi cả gia đình bằng tiền làm ra thì an tâm hơn.” Giang Nguyệt lý tưởng của phụ nữ hiện đại, châm ngôn của cô là thích xài tiền của , kh sống dựa dẫm vào đàn .
“Kh cần suy nghĩ đến chuyện trả lại cho đâu, chỉ cần bà chủ nhỏ mỗi ngày đều ở bên cạnh là đủ, tiền bạc bay xa đến m cũng chẳng thèm quan tâm.” Hàn Phong cúi đầu xuống hôn nhẹ lên môi cô, thấp giọng trấn an cô, để cô biết đối với , quan trọng. muốn nắm tay suốt cuộc đời này là Giang Nguyệt chứ kh m tờ polyme giá trị nhất định kia.
Bởi vì cô đối với , là vô giá.
Chưa có bình luận nào cho chương này.