Bẫy Tình Giang Tổng - Kẻ Thù Trên Thương Trường, Bạn Tình Trên Giường - Giang Nguyệt & Hàn Phong
Chương 164: Canh Bạc Sinh Tử
Ngoại ô Tây Thành tương đối tách biệt với những khu vực khác, nơi đây nhiều cánh rừng dày đặc cùng dân cư thưa thớt nên thuận lợi cho việc ẩn náu tạm thời. Lưu Nhậm trước đó đã chỉ thị cho lính đánh thuê tiến vào nhà cũ từ đường mòn trải dài ra biên giới phía Tây Nam. Trực thăng và xe chuyên dụng đã tập hợp đủ, hàng trăm tên lính lưng đeo súng, thân hình vạm vỡ đang luân phiên chuyển các vật dụng cần thiết lên trực thăng vận, một số khác xung qu thám thính, đảm bảo kh theo dõi mới yên tâm.
“Nguyệt, chúng ta thôi.” Lưu Nhậm trở vào phòng ngủ, mặc áo măng tô màu xám tro, trên tay cầm theo một chiếc áo cùng loại nhưng màu nâu khói lại giường.
“Bên ngoài lạnh, em mặc đỡ áo của . Chờ đến nơi sẽ chuẩn bị đồ khác cho em thay.”
“Kh cần.” Giang Nguyệt ngước mắt , giọng nói đầy châm chọc: “Con m.á.u lạnh như cũng biết thế nào là lạnh lẽo ?”
“Em ý gì?” Lưu Nhậm nhíu mày, bàn tay kh tự chủ siết chặt áo khoác.
“Ý gì thì tự hiểu.” Cô nói bâng quơ, sau đó chậm rãi đứng dậy đối diện với . Hai tay khẽ vuốt phẳng nếp nhăn trên áo chậm rãi cài chiếc ghim chim khổng tước bằng thủy tinh lên ngực. Hành động tự nhiên như thường lệ chuẩn bị làm mỗi buổi sáng, nhưng trong lòng Giang Nguyệt lại chút thấp thỏm sợ Lưu Nhậm phát hiện ều gì đó.
“Bỏ , sắp trễ giờ . Em đừng bướng bỉnh nữa.” khẽ liếc chiếc ghim cài xong tự khoác áo lên vai cô. Giang Nguyệt định hất ra nhưng kịp giữ tay cô lại, chiếc áo khoác hơi rộng một chút cho với cô cứ thế phủ lên tấm lưng mảnh mai của Giang Nguyệt.
Cô biết hất áo xuống cũng vô ích nên đành để im, Lưu Nhậm th cô kh ngoan cố nữa nên hài lòng: “Đi thôi, dẫn em ra ngoài.”
Nói nắm tay cô ra ngoài, Giang Nguyệt muốn rút tay ra nhưng nắm chặt. Dù kh muốn nhưng bị kéo như thế hai chân cô bắt buộc theo, lúc ra tới nơi Giang Nguyệt liền choáng ngợp trước đội hình hùng hậu của Lưu Nhậm.
M gã cao to đứng gác trước cửa khi th cô đến đều đồng loạt qua, Giang Nguyệt hơi sợ bèn lùi lại một chút. Cả bàng hoàng trước khung cảnh trước mắt, lính đánh thuê đứng dày đặc, ai n đều cầm s.ú.n.g đứng nghiêm trang, còn xe địa hình bành trướng cùng trực thăng đậu đầy đường.
Còn đang lo Hàn Phong kh đủ ứng phó thì Lưu Nhậm đã dẫn cô lên đứng trên bậc thang gỗ, lớn tiếng nói với đám phía dưới:
“Đây là Giang tiểu thư, mà hết lòng thương yêu trân trọng, tương lai sẽ trở thành phu nhân Lưu gia. bảo đảm an toàn tuyệt đối cho cô , kh được rời mắt khỏi dù chỉ là một giây! Nếu phát hiện kẻ nào hành động kh đứng đắn, lập tức cho xử trí, tất cả nghe rõ chưa?” Lời nói của Lưu Nhậm kh giận tự uy, trọng lượng trong lòng mỗi . Giang Nguyệt bất giác qua , lại nghe ra giống như đang tuyên bố chủ quyền của một lãnh thổ, cái gì mà bảo đảm an toàn tuyệt đối? Kh là kêu họ áp giải cô như tù nhân cấp cao ?
Cô rũ mắt bàn tay bị nắm đến đỏ ửng, kh khỏi buồn bực khó chịu.
Đợi nói xong liền một gã chỉ huy trưởng tiến lên, lễ phép cúi đầu chào hỏi: “ Nhậm, mọi thứ đã chuẩn bị sẵn sàng, chúng ta luôn hay đợi thêm lát nữa?”
“Đi luôn , gọi tất cả tập trung lại. Chia ra hai hướng khác nhau xuất phát.”
Gã gật đầu xem như đã biết, sau đó lại dè dặt nói tiếp:
“À còn chuyện này nữa, em cũng kh ngờ đến nên đừng tức giận.”
“Chuyện gì?” Lưu Nhậm hơi dừng lại, lạnh nhạt liếc gã.
“Là cô Đỗ, em đã bảo đàn em kh được dẫn theo m kh liên quan nhưng bọn họ báo lại cô ta cứ nằng nặc đòi theo mọi lúc về Nam Thành xử lý chuyện...”
Gã đang lúng túng kh biết nên nói tiếp như thế nào đột nhiên đằng sau tiếng chạy lại gọi “Lưu tổng”. Lưu Nhậm theo bản năng qua liền th Đỗ Nhi phấn khởi chạy đến chỗ , Giang Nguyệt khi th cô ta chút ngạc nhiên, nghĩ thầm kh ngờ Đỗ Nhi này lại ở chỗ Lưu Nhậm.
Nực cười thật, ta chả ra làm cả.
Đỗ Nhi vui vẻ chạy đến trước mặt Lưu Nhậm, lúc th Giang Nguyệt chút khinh thường kh thèm chào hỏi. Cô ta định mở miệng nói gì đó liền bị cắt lời:
“Ai cho cô tự ý đến đây?”
Đỗ Nhi giật , thái độ này của Lưu Nhậm là muốn bỏ cô ta lại đây hả?
“Lưu tổng, giúp giúp cho trót chứ. Ngoài kia truyền th đang liên tục đưa tin nghi vấn em liên quan đến cái c.h.ế.t của Vương Đ, bỏ em ở lại bơ vơ kh nơi nương tựa, chẳng may em bị m con ch.ó săn đó ám sát thì làm ?”
“Xin đó, cho em theo mà.”
Vẻ mặt cô ta thành khẩn, bản thân tỏ vẻ yếu mềm làm khác thương xót.
Lưu Nhậm bất giác qua Giang Nguyệt, th cô kh quan tâm đến chuyện này lắm. muốn giải thích nhưng cảm th kh cần thiết lắm thì , hai đâu yêu, Đỗ Nhi xuất hiện ở đây cũng chẳng nói lên được ều gì cả. Đã sắp đến giờ khởi hành nên kh thể chậm trễ được, Lưu Nhậm bèn để cấp dưới sắp xếp chỗ cho cô ta.
“Cô nên tự biết thân biết phận , kh chuyện gì đừng chạy loạn phá hỏng kế hoạch của .”
Đỗ Nhi cắn môi kh đáp lại, gã chỉ huy trưởng sợ Lưu Nhậm tức giận bèn kéo cô ta mất. Mọi sau đó bắt đầu tất bật về vị trí của , chỉ cần lệnh sẽ tức khắc rời .
Giang Nguyệt chợt căng thẳng về hướng xa xăm, cô vô thức nghĩ đến viễn cảnh Hàn Phong kh tìm th , còn nhiều chuyện kh may khác. Đầu óc cô rối như tơ vò, tâm trí mờ mịt bất lực.
Lưu Nhậm lại nắm tay cô về phía trực thăng đang đậu sẵn chờ khởi hành, chiếc này được cải tiến nên khoang ngồi cực kỳ rộng rãi, đầy đủ vật dụng thiết yếu thường ngày. để cô lên trước, sau đó gọi Vu Nhĩ qua căn dặn một số chuyện mới lên.
“Sau hôm nay mọi thứ sẽ được lập lại hoàn toàn, Giang Nguyệt, em sớm quên hết tất cả, những kí ức giữa em và ta đều chôn vùi ở đây. Đến Italy , chúng ta sẽ cuộc sống mới, nhé?” ngồi xuống bên cạnh cô, vừa thắt dây an toàn cho Giang Nguyệt vừa ân cần nhắc nhở.
Tiếng cánh quạt trực thăng vang dội cất lên, Giang Nguyệt đưa mắt xuống căn nhà cũ đang từ từ thu nhỏ lại. Cô cũng chú ý đến hàng trăm tên lính đánh thuê kia bao vây đ nghẹt xung qu trực thăng , đường bộ thì nhiều xe địa hình lần lượt khởi động, bụi bặm giăng lên mù mịt, tất cả nối đuôi nhau chạy về đường biên giới hẻo lánh.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
...
Từ trung tâm Tây Thành hàng chục xe chuyên dụng quân đội ồ ạt đổ về vùng ngoại ô xa xôi. Được Belousov ưu ái gửi đến hàng chục chiếc Hummer H2 bọc thép đã được cải tiến nên Barry hăng hái chỉ huy đoàn lao phăng phăng về phía trước, miệng lên tục khen quả kh hổ d là xe của WS.7 cung cấp.
Xe Hàn Phong ở giữa đoàn, chăm chú quan sát vị trí của cô trên vệ tinh. Đột nhiên chấm đỏ kia bắt đầu di chuyển, con ngươi Hàn Phong lóe lên tia lạnh lẽo, gân x trên tay nổi lên:
“Tất cả mau lên, Giang Nguyệt sắp bị đưa khỏi Tây Thành !”
“ Phong, mọi đang với tốc độ nh nhất thể . Chắc khoảng mười phút nữa mới đến nơi được.” Barry căng thẳng dò đường, sau đó qua gương chiếu hậu nói với .
“Mười phút? Các đợi đến đó nhặt đá sỏi đem về trưng bày hả? Lái nh lên , chị dâu của các chuyện gì thì đừng trách cho các bồi táng theo cô !” Hàn Phong tức giận quát tháo vào bộ đàm, binh lính bên kia nuốt nước bọt kh dám cãi lại, ngài Nikolai của bọn họ thật đáng sợ!
sốt ruột đến kh giây nào dám rời mắt khỏi màn hình, lại nôn nóng vì tín hiệu ngày càng yếu . Chỉ cần nghĩ đến Giang Nguyệt cả đêm qua kh về, bị giam cầm bắt giữ lại càng hận kh thể một phát b.ắ.n c.h.ế.t Lưu Nhậm.
Đang miên man trong đống suy nghĩ hỗn loạn thì âm th th báo từ màn hình vang lên kéo về thực tại. Hàn Phong sững sờ màn hình hiển thị tín hiệu bị gián đoạn, hiện tại kh thể tiếp tục dò sóng.
Hàn Phong siết chặt tay, trong phút chốc bóng tối liền bao trùm . Giang Nguyệt biến mất, thế giới của hoàn toàn sụp đổ .
“Nguyệt Nguyệt!” Hàn Phong bất lực vị trí của cô biến mất trong vô vọng. Cả âm trầm nặng nề, ánh mắt hằn lên tia m.á.u tr cực kỳ đáng sợ. Giới hạn cuối cùng của bị khác phá hủy, chỉ cần là chuyện liên quan đến cô thì đừng mong nương tay thương xót.
“Truyền lệnh của , bất kể là ai, chỉ cần tìm th dấu vết của Lưu Nhậm thì lập tức thưởng nóng một trăm ngàn đô. Tiếp tục truy vết , nh lên!”
...
“ đã cảnh cáo em mà Giang Nguyệt! Đừng bao giờ chống đối , em đang thách thức giới hạn của kh?”
Lưu Nhậm thẳng tay đập nát chiếc ghim cài áo hình chim khổng tước. Mảnh vỡ văng ra cứa trúng cổ chân Giang Nguyệt chảy máu, cô bị đau nhưng vẫn cắn răng chịu đựng, trơ lì kh lên tiếng.
Khi nãy vì để an tâm nên Lưu Nhậm cho đem máy kiểm tra đến cẩn thận rà soát trên Giang Nguyệt. Cô biết hết đường lui đành nhắm mắt chịu đựng, dù đã phát tín hiệu được đến giờ này thì ít nhiều gì Hàn Phong cũng thể biết được cô từng ở đâu.
“Giang Nguyệt!” Lưu Nhậm bực bội trước thái độ lạnh nhạt của cô, vươn tay nâng cằm cô lên, ép buộc cô . “ nói cho em biết, còn xảy ra chuyện như vậy nữa thì đừng trách .”
“ g.i.ế.c ? Hả?” Giang Nguyệt cười khẩy, thấp giọng thách thức đối diện.
“ kh g.i.ế.c em.” Lưu Nhậm dịu dàng vén lại tóc mai cho cô: “Nhưng nhiều cách khác để khiến em phục tùng .”
Giang Nguyệt trầm mặc kh đáp, mỉm cười rút tay lại. Sau đó cúi mở ngăn tủ nhỏ dưới ghế l hộp thuốc cá nhân ra, Lưu Nhậm ngồi xổm xuống nắm l chân Giang Nguyệt, cẩn thận dùng băng gạc và thuốc khử trùng băng bó lại cho cô.
Cảm giác lành lạnh đau rát từ thuốc khử trùng khiến Giang Nguyệt vô thức rút chân lại. th thế ngăn kh cho cô tránh , ngược lại còn nắm chặt hơn.
“Ngồi yên, em cứ động đậy như thế thì vết thương sẽ nhiễm trùng đ.”
Vết m.á.u đỏ tươi trên cổ chân trắng nõn của cô cực kỳ bắt mắt. Lưu Nhậm thở dài lau sạch, sau đó dùng băng gạc cẩn thận băng bó lại, động tác chậm chạp sợ làm đau cô.
Tất cả đều thu vào mắt Giang Nguyệt.
Dáng vẻ dịu dàng này của khác với dáng vẻ giận dữ ban nãy, cô quả thực kh phân biệt nổi đâu mới là con thật sự của Lưu Nhậm. Hoặc thể tất cả là giả dối cũng nên.
“Xong , lần sau đừng đùa nghịch lung tung nữa. Tốt nhất là em nên ngoan ngoãn ngồi yên một chỗ, đừng tự rước họa vào thân .”
Lưu Nhậm mỉm cười đứng dậy, lời nói nhẹ nhàng ềm tĩnh, giống như chuyện cô phát tín hiệu cho Hàn Phong biết là kh thật vậy.
“Nửa tiếng nửa trực thăng sẽ hoàn toàn rời khỏi lãnh thổ Việt Nam, em muốn nghỉ ngơi thì tr thủ ngủ một chút .”
Lưu Nhậm đã tính toán kỹ lưỡng thời gian, Hàn Phong sẽ kh thể đuổi kịp bọn họ. Vì thế nên hào phóng nói cho cô biết.
“Nguyệt, trước khi rời để lại một món quà nhỏ dành tặng cho mà em yêu đ. Đảm bảo sẽ kh làm Hàn Phong thất vọng đâu.”
Giang Nguyệt cảm giác chẳng lành, cô siết chặt tay, trống n.g.ự.c đập liên hồi.
“ nói gì vậy? Quà gì hả?”
“Em đoán xem.”
Lưu Nhậm cười rạng rỡ ghé sát vào tai cô: “Chút nữa em sẽ biết ngay thôi.”
“ ên !” Giang Nguyệt sợ hãi đẩy Lưu Nhậm ra, nhưng như thế càng khiến hứng thú khi th vẻ mặt này của cô.
“Nguyệt, mọi thứ nên kết thúc .”
Chưa có bình luận nào cho chương này.