Bẫy Tình Giang Tổng - Kẻ Thù Trên Thương Trường, Bạn Tình Trên Giường - Giang Nguyệt & Hàn Phong
Chương 2: Gặp Gỡ Tại Quán Bar
Chiếc xe dừng ngay trước quán bar, Diệp Vãn đến trước đợi sẵn nên vừa th con xe bắt mắt đó liền biết là Giang Nguyệt nên cô vẫy vẫy tay:
“Bên này bên này.”
Cô và Diệp Vãn chơi với nhau từ nhỏ, hai nhà quan hệ tốt, thường xuyên giúp đỡ nhau. Diệp Vãn cũng giống cô ăn chơi kh sót chỗ nào, nhưng cả hai bù lại vừa xinh đẹp vừa giỏi giang.
Giang Nguyệt lái xe vào gara, đôi chân dài trắng nõn trên đôi guốc màu đỏ chói mắt bước xuống xe, dáng vẻ kiêu sa khó ai bì được.
Diệp Vãn lại, nghiêng chọt chọt vào cô:
“Ở đâu ra quần áo đẹp như này, lén mua mà kh rủ cùng nha.”
Cô trêu đùa một tí, Giang Nguyệt bật cười:
“Ngày mai chị đây dắt cưng lựa, thích cái nào liền mua cái đó.”
Diệp Vãn sáng mắt, cười còn nhiều hơn Giang Nguyệt. Vốn dĩ m thứ này cô kh thiếu, nhưng hai đâu cũng nhau, thân thiết là đằng khác.
Kh rề rà nữa, hai cô nh chóng vào bar.
Diệp Vãn gặp quản lý, hào phóng đặt phòng vip nhất lầu 2.
Bên trong tiếng nhạc inh ỏi, lấn át cả tiếng nói chuyện, đèn màu chói mắt, trên sàn nhảy còn hai ba cô hầu rượu nhảy cùng khách.
Diệp Vãn đã đến một lần nên tương đối quen thuộc, cô kéo Giang Nguyệt vào phòng bao, gọi phục vụ hai chai rượu ngoại.
“Chỗ này cũng kh tệ.”
Giang Nguyệt đưa ra bình luận, đối với vị tiểu thư ăn chơi tiếng ở mới về nước này thì còn nhiều chỗ chưa thử qua, nên Diệp Vãn dẫn cô đâu chơi cô liền đó.
nh phục vụ đã đưa rượu vào, là một trai trẻ, dáng siêu chuẩn, mặt còn nam tính.
Giang Nguyệt đến mê ly.
Diệp Vãn th ánh mắt của bạn nên thầm đẩy nhẹ cô, ra hiệu bằng mắt “thích chứ gì”
Giang Nguyệt âm thầm bật ngón tay cái “siêu thích”
Đợi phục vụ rót rượt xong chuẩn bị ra, Giang Nguyệt đưa bàn tay trắng nõn ra, nhẹ nhàng giữ cánh tay của trai phục vụ.
Giọng ệu cô đầy mị lực:
“ trai này, thể ở lại rót rượu thêm một chút kh?”
Diệp Vãn ngồi kế bên gào thét trong lòng “Nguyệt ca” của cô vẫn là bạo nhất, lẽ do tính cách cũng như môi trường nước ngoài đã làm Giang Nguyệt cởi mở hơn kh ít.
trai phục vụ hơi khó xử, khi nãy quản lý còn dặn ta đưa rượu thêm hai phòng nữa.
Giang Nguyệt tinh ý th, nên mở chiếc ví hàng hiệu của ra, l m tờ tiền mệnh giá lớn nhét vào túi áo trai.
Lập tức trai lại đứng kế bên Giang Nguyệt, hầu rượu cho cô.
Đối với việc dùng tiền mua mỹ nam này, cô cảm th thỏa mãn.
Mặc dù chỉ để ngắm thôi kh làm gì khác, nhưng nhiêu đó cũng làm Giang tổng chúng ta thích thú.
Diệp Vãn mở ện thoại, gọi thêm hai ba phục vụ, còn đặc biệt dặn quản lý lựa nào đẹp trai một chút, đưa đến phòng 101.
Hai cô ngồi uống rượu bàn bạc một chút về m hạng mục sắp tới, nếu thương vụ lớn, cả hai sẽ hợp tác làm chung, lợi sẽ chia đồng đều. Cô lâu lâu lại quay sang một dàn trai đẹp trước mặt hầu rượu , sảng khoái cười.
Phú bà như cô tiêu tiền ngắm trai đẹp là thú vui của bọn họ.
Giang Nguyệt uống nãy giờ cũng kh ít, cô ngà ngà say, ngồi trên ghế mắt khép hờ, hai tay dang rộng, còn ngón tay ngoắc ngoắc với hai đứng đầu tiên.
Hai trai hiểu ý qua, ngồi hai bên tay của Giang Nguyệt, cô cười lớn, hào phóng nhét thêm cho hai m tờ tiền bự.
“Tốt, tốt lắm!”
Diệp Vãn th vậy cũng bắt chước, liền hai mỹ nam ngồi hai bên.
“Bây giờ mới biết bọn đàn thích ôm gái là như thế này.”
Diệp Vãn cười ngây ngốc nói với Giang Nguyệt, còn Giang Nguyệt bận chơi đùa một tí với trai đẹp.
“Nào, châm cho chị một ếu thuốc.”
trai ngồi bên l một ếu, sau đó bật lửa lên châm thuốc cho Giang Nguyệt, tận tình đưa đến môi cô.
Cô kh hay hút thuốc lắm, chỉ khi nào được mời hay chơi bar nổi hứng mới hút.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Làn khói phả ra, lượn lờ trên khuôn mặt đẹp đẽ của Giang Nguyệt, cô nhắm mắt, tựa đầu vào một bên vai của đẹp trai.
An tĩnh được một lúc, giữa tiếng nhạc cùng đèn màu chói mắt này, Giang Nguyệt đưa tay lên sờ sờ khuôn mặt đẹp trai, trêu đùa:
“Ây da, mà đẹp thế này.”
Bọn họ cũng quen khách như thế này, kh muốn mất lòng khách nên dày c nịnh nọt:
“Giang tổng vẫn đẹp nhất!”
Giang Nguyệt nghe được câu này cười lớn, vỗ vỗ mặt ta:
“Đúng vậy, Giang Nguyệt đẹp nhất.”
Nói xong cô liếc mắt tìm Diệp Vãn, kết quả th cô tay ôm trai đẹp tay ôm micro hát một bài thật say mê.
Diệp Vãn kêu Giang Nguyệt qua hát, nhưng cô từ chối, ngồi đây ôm mỹ nam uống rượu là được .
Hát được một lúc Diệp Vãn đầu hàng, cô chơi kh nổi nữa, nói với Giang Nguyệt về trước:
“ xem xem, già , mới chơi một tí liền mệt. Bây giờ về trước thôi!”
Giang Nguyệt thầm khinh bỉ cô bạn thân này, phất phất tay:
“Đi , ngày mai tan ca chúng ta shopping.”
“Ok!”
Diệp Vãn tạm biệt xong, cô cầm chìa khóa lảo đảo ra cửa, trước khi còn kh quên nựng mặt đẹp trai thêm một xíu.
Giang Nguyệt cười, cô cầm ly rượu lên uống cạn, đồng hồ cũng hơn 10 giờ đêm, nên cũng đứng dậy định về.
Cô hôn gió chào tạm biệt:
“Tới đây thôi, hẹn sớm ngày gặp lại nha m đẹp trai.”
Cô cầm áo vest, l ện thoại gọi ện cho quản gia đến đón, cô uống rượu nên kh lái xe được. Còn nửa tỉnh nửa say gắng gượng ra cửa.
Đi chưa được ba bước, đầu Giang Nguyệt liền đập vào một bức tưởng thịt, cô mơ màng ngẩng đầu lên, kết quả th một mỹ nam còn đẹp gấp vạn lần đám phục vụ khi nãy.
Ây da, mỹ nam này còn mặc một bộ vest lịch lãm nha.
Bản tính th sắc liền thích của cô trỗi dậy, Giang Nguyệt vươn bàn tay trắng nõn, móng tay sơn màu đỏ rực quyến rũ sờ một cái lên mặt đó.
Hàn Phong cứng đờ, lập tức bắt l tay cô.
Thám tử tư hẹn ở đây l th tin của Giang Nguyệt, ai mà ngờ chưa được ba bước đã gặp vị tiểu thư này. Trong tài liệu ghi trước khi về nước, Giang Nguyệt ở bên là tay ăn chơi tiếng, Hàn Phong thầm chán ghét trong lòng.
nghĩ cô chỉ vậy thôi , lời đồn chiến lược kinh do do Giang đại tiểu thư này đưa ra lấn át cả Phong Hà kh biết thật hay kh.
Giang Nguyệt kh biết tay khi nãy đã sờ trúng mặt của boss lớn bên c ty đối thủ, vẫn trưng ra bộ dạng say đắm si tình mà gương mặt ển trai của .
Mặt Hàn Phong càng thêm lạnh lẽo, hất tay cô ra.
Cô lì lợm sờ thêm m cái nữa.
Trợ lý Tiêu đứng sau lưng nãy giờ tr th hết tất cả, thầm cầu phúc cho cô gái bất hạnh trước mặt chủ của .
“Trời ơi chủ kh c.h.ặ.t t.a.y cô ta chứ??”
Nội tâm Tiêu Bắc gào thét ên cuồng, muốn x lên đẩy phụ nữ dán sát vào chủ của ra, nhưng kh lệnh của Tiêu Bắc kh dám.
Hàn Phong phụ nữ đang làm loạn trên mặt , chưa từng ai dám làm loạn với như vậy.
Suy nghĩ của Hàn Phong muốn nhảy ra khỏi đầu : “Cô gan lắm, mặt mà cũng dám sờ. Ngày sau chắc c sống kh được yên ổn.”
định đẩy cô ra, kết quả Giang Nguyệt hiểu lầm là phục vụ trong quán kh muốn khách hàng sờ soạng thì l ví rút ra m tờ tiền đô mệnh giá lớn.
Lần này cô hào phóng, chơi hẳn tiền đô, cô kh tin trên đời này còn ai thể chê tiền.
Giang Nguyệt càng dán sát lên , trên tay cầm tiền nhét vào túi áo sơ mi trên n.g.ự.c Hàn Phong.
Mặt càng ngày càng đen. Thế mà lại bị cô ta xem là trai bao mà vung tiền ra nuôi à.
Tiêu Bắc lật đật tìm chỗ trốn, nên chạy trước.
“Huhu đáng sợ quá.”
Mặt Hàn Phong đen hơn đ.í.t nồi, bộ dạng như thiên lôi kh ai dám đụng, cả tỏa ra hơi thở lạnh lẽo, xung qu th vậy cũng tự động né ra.
Chưa có bình luận nào cho chương này.