Bẫy Tình Giang Tổng - Kẻ Thù Trên Thương Trường, Bạn Tình Trên Giường - Giang Nguyệt & Hàn Phong
Chương 23: Say Rượu
Cả đám ăn chơi tới hơn 11 giờ tối, ai n đều say xỉn nên Tĩnh Dao gọi đưa Phó Hi cùng Diệp Vãn về. Cô th Giang Nguyệt Hàn Phong nên để đưa bạn về, còn dặn dò thêm:
“Nguyệt Nguyệt thích lắm đ, chăm sóc cô cho tốt vào.”
Hàn Phong gật đầu, Tĩnh Dao kh nói gì thêm quay để phục vụ tiễn bọn họ, cô cũng uống rượu nên định ngủ lại đây luôn.
dìu Giang Nguyệt lên, cô say đến chẳng biết trời trăng mây gió gì. Cứ nằm lì trên ghế sô pha, kêu kiểu gì cũng kh chịu dậy về.
“Kh muốn về đâu, tiểu Phong à chị còn uống tiếp được nha.”
mặc kệ cô lảm nhảm, vươn tay l áo khoác l vũ mặc vào cho cô, một tay cầm túi xách cô một tay đỡ cô dậy, giọng nói ôn hòa:
“Về nhà thôi.”
Giang Nguyệt lờ đờ , nấc cụt một tiếng hỏi:
“Cưng đưa chị về nhà ?”
“Ừm.”
“Vậy cưng chịu ở chung nhà với chị kh đây?”
im lặng, Giang Nguyệt lại bám riết kh bu:
“ chịu kh?”
Hàn Phong kh thèm tr cãi với ma men nên tiếp tục đỡ cô dây.
Cô nhõng nhẽo kh chịu ngồi dậy, bắt l cánh tay rắn rỏi của Hàn Phong lắc qua lắc lại tiếp tục nài nỉ :
“Đi, về ở chung với chị . Chị cho cưng một đống tiền luôn, tiêu ba đời cũng kh hết.”
Hàn Phong ngó lơ, mắt th áo khoác ngoài của cô sắp tuột xuống thì vươn tay kéo lên, chỉnh sửa quần áo cô ngay ngắn lại dứt khoát bế cô lên.
Giang Nguyệt giãy giụa trong lòng Hàn Phong, đành mở miệng nói với cô vài câu:
“Ngoan nào, đưa em về.”
Cô mơ hồ th khuôn mặt đẹp trai này cùng giọng nói quen thuộc đó thì nằm im lại, kh giãy giụa nữa mà vùi đầu vào n.g.ự.c , kiếm chỗ thoải mái đánh một giấc.
th cô ngoan ngoãn nghe lời nh chóng bế cô ra ngoài, Tiêu Bắc đang chờ dưới sảnh để đưa về nhà.
Hàn Phong bế cô thẳng một mạch ra xe, Tiêu Bắc vừa th ra liền hoảng sợ mở to mắt trên tay chủ đang bế một cô gái.
“Mẹ ơi lầm kh, Hàn tổng trước nay luôn luôn ngồi cách khác giới ba mét. Huống chi bây giờ đang ôm một cô gái trong lòng.”
th chủ ra tới nơi liền lật đật chạy qua, chưa kịp định thần lại thì đập vào mắt là hai vết son môi chói mắt trên má Hàn Phong.
Tiêu Bắc lắp bắp:
“Hàn...Hàn tổng, trên má ...”
Hàn Phong vừa nghe là biết trên má gì nên kh thèm trả lời, nh chân ra xe.
Tiêu Bắc chạy theo mở cửa cho , ôm Giang Nguyệt ngồi vào ghế sau, mệt mỏi nói:
“Lái xe về nhà .”
Tiêu Bắc kh dám chậm trễ vâng dạ lái xe .
Giang Nguyệt như kh xương sống dựa vào Hàn Phong, cô cứ hết ngọ nguậy uốn éo chẳng chịu ngồi yên.
bộ dạng nóng bỏng này cứ dán sát vào thì hơi khó chịu, kh vì ghét bỏ cô mà là...cơ thể kh chịu nổi khiêu khích như này.
Vì vậy Hàn Phong đành nhịn xuống, vuốt mái tóc xoăn dài của cô, trầm giọng nhắc nhở Giang Nguyệt:
“Ngồi yên một chút nào. Em cứ như vậy chịu được hửm?”
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Cô ngước mắt , sau đó cười ngây ngô:
“Chị như thế nào mà tiểu Phong lại chịu kh được hửm?”
bộ dạng ngốc nghếch này hết nói nổi, bình thường cô sắc sảo quyến rũ, kh nghĩ đến khi say rượu lại lộ ra tính cách trẻ con này.
Giang Nguyệt lại đưa tay lên sờ mặt .
“Ôi chao con cái nhà ai mà mặt mũi đẹp đẽ trắng mịn như này. Để chị thơm một cái nào...”
Tiêu Bắc khẽ liếc chủ qua gương chiếu hậu, trong đầu thầm niệm thần chú “kh nghe kh th kh biết gì hết!!”
Hàn Phong rảnh rỗi đối đáp với cô, nhếch môi:
“Thơm thưởng đó.”
“Ngoan nào, chị thơm bé con một cái cho bé con một...”
“Một gì?”
Giang Nguyệt nghiêng đầu suy nghĩ, cô như học sinh tiểu học đang tìm đáp án cho bài toán khó. Hàn Phong nhàn nhã chống tay lên cửa sổ chờ câu trả lời của cô.
“Ừm, khó suy nghĩ quá. Thôi thì siêu xe biệt thự đá quý bé con chọn cái gì chị cho cái đó, dù chị cũng nhiều tiền nha.”
Hàn Phong bật cười, đúng là trẻ con hết sức.
lại thì thầm vào tai cô:
“Làm bây giờ, nhiều tiền, kh cần siêu xe biệt thự gì đó của em đâu.”
“Ỏ, kh cần hả? Vậy thì khó đây.”
Cô ên cuồng suy nghĩ cũng chả nghĩ ra cái gì hết, thứ cô nhiều nhất là tiền, bây giờ kh thích tiền của cô thì thích cái gì mới được.
Giang Nguyệt chịu thua vứt vấn đề này ra sau đầu, hai tay cô vòng qua cổ hôn lên má một cái “chụt.”
Xong gục xuống ngủ trong n.g.ự.c .
Hôn cũng hôn , Hàn Phong kh ngại để cô hôn thêm m cái nữa. ngồi đưa mắt cô nằm trong lòng n.g.ự.c ngủ ngon lành, khóe miệng kh tự chủ cong lên.
Chẳng m chốc đã tới nhà, Tiêu Bắc vòng ra mở cửa xe cho , Hàn Phong l túi xách cô treo lên cổ tay , bế cô vào nhà.
“ lái xe về , khi nào gọi thì đến.”
Tiêu Bắc gật đầu, xong lên xe rời .
bế cô vào phòng ngủ cho khách, đêm nay ưu ái để cô ngủ tạm nhà vì kh biết mật khẩu nhà cô.
Vừa đặt cô xuống giường thì Giang Nguyệt lại khóc lóc nhõng nha nhõng nhẽo:
“Bé con đâu vậy, ở đây chơi với chị . Hức hức kh được bỏ nghe chưa!”
Hàn Phong hết cách, nghiêm túc nói cho cô nghe:
“Em ngoan ngoãn một chút cho , nhắm mắt lại ngủ nào.”
cởi áo khoác ngoài cho cô thoải mái, ngồi xổm bên giường nhẹ nhàng tháo đôi giày cao gót của cô ra. Xong xuôi hết mới đắp chăn lên Giang Nguyệt.
Cô bởi vì uống rượu nên mặt mũi đỏ ửng chỗ nào cũng khó chịu, tay chân quơ loạn xạ hất chăn ra kh chịu đắp. Còn cảm th nóng nực nên lăn qua lộn lại.
Đột nhiên cô mở miệng đòi tắm:
“Nóng quá bé con ơi, chị muốn tắm, tắm!!”
Hàn Phong bộ dạng như quý phi say rượu của cô thì ngứa ngáy. Váy cô mặc ngắn ngủn chưa che hết tới đầu gối, lộ ra bắp đùi trắng nõn, bên trên lại thấp thoáng khe rãnh mê hoặc lòng . Rốt cuộc cũng là đàn , cảnh tượng này chút mất khống chế.
xưa nay cấm dục th cao, tự nhận chính trực. Tuyệt đối kh làm ra chuyện vượt quá giới hạn, hơn nữa bây giờ cô đang say rượu kh thể lợi dụng lúc này mà chiếm tiện nghi của cô.
Vì thế Hàn Phong dứt khoát quay , nhưng vừa mới xoay Giang Nguyệt liền bắt l cánh tay , chưa kịp phản ứng thì bị cô kéo ngã nhào xuống giường.
Chưa có bình luận nào cho chương này.