Bẫy Tình Giang Tổng - Kẻ Thù Trên Thương Trường, Bạn Tình Trên Giường - Giang Nguyệt & Hàn Phong
Chương 29: Kế Hoạch Bất Ngờ Của Giang Tổng
Hà Nghiêm nhíu mày, khó ? Bình thường đều sử dụng font chữ này ai ý kiến gì đâu. Hôm nay lại bảo là khó .
Hừ, Đặng Tài c.h.ế.t tiệt, sợ thì nói đại . Bày đặt bới móc lung tung.
liếc Đặng tổng, đổ mồ hôi lạnh đầy .
Xong , bây giờ kh bị một Hàn tổng ghim mà ngay cả Hà tổng hoạt bát vui vẻ nhất c ty cũng ghim .
Hàn Phong gõ gõ bàn, giọng đều đều:
“Đặng tổng thật là. Tâm lý quá yếu, lập trường của lại bị khác dễ dàng thay đổi vậy ?”
Đặng tổng thầm niệm trong đầu: “bởi vì là Hàn tổng nên mới thay đổi lập trường của đó, huhu.”
Hàn Phong lại tiếp tục:
“Trước đây kh Đặng tổng cam kết đẩy mạnh đầu tư phát triển xưởng sản xuất thủ c ? Bây giờ lại nói kh mua được là như thế nào?”
đang tìm cớ châm chọc Đặng Tài. Nói kh gồng gánh được tài chính cho c ty, sợ bóng sợ gió. vẫn còn nhớ rõ hai xưởng sản xuất mà Dahlia đề nghị mua vẫn còn chưa mua được.
Như vậy thì sản phẩm của Phong Hà sẽ kh được cải thiện và sức sáng tạo để cạnh tr với thương hiệu khác.
Đặng tổng biết đang bị hỏi tội, liền ngượng nghịu cười:
“Hàn tổng bớt giận, chỉ là dạo gần đây do thu hơi giảm sút. Nhưng mà Hàn tổng yên tâm, ngoại trừ ngành thời trang thì các ngành khác do thu vẫn ổn định. Hì hì.”
Đặng Tài đang tránh nặng tìm nhẹ, uyển chuyển nói như vậy ý là tài chính của c ty vẫn còn ổn định, vẫn thể kiểm soát tốt.
Hàn Phong nhướng mày, qua Giám đốc sáng tạo:
“Dahlia, sẵn đây bà nói cho mọi nghe kế hoạch thu mua thêm các xưởng sản xuất thủ c .”
Dahlia đứng dậy, bà cầm bản kế hoạch phân phó thư ký phát cho mỗi một cái giống trên tay bà. Sau đó lần lượt phân tích và trình bày lợi và hại khi thu mua.
Lần thu mua này kh quá lớn, cũng chẳng triệt để đường sống của các nhà cung ứng khác nhưng Phong Hà vẫn muốn kiểm soát một phần nguyên vật liệu trong ngành thời trang của .
Hàn Phong chăm chú lắng nghe, quả thật Phong Hà dạo gần đây chưa đa dạng hóa các sản phẩm của . Mẫu mã kiểu dáng lại thiếu tính sáng tạo nên việc đưa ra sản phẩm mới khó thu hút khách hàng. Dahlia còn muốn mở rộng mảng thời trang nữ, vì xưa nay Phong Hà bọn họ kinh do thời trang nam là chủ yếu.
“Hàn tổng th thế nào?”
Dahlia đã trình bày xong kế hoạch của , cẩn thận hỏi ý kiến Hàn Phong.
im lặng suy nghĩ giây lát, sau đó gật gù:
“Ừm, nếu bà Dahlia đã kế hoạch cụ thể thì cứ tiến hành thu mua trước. Còn riêng về khoản mở rộng mảng thời trang nữ chúng ta để sau hẵng bàn tiếp.”
Dahlia khó hiểu:
“Vì vậy thưa Hàn tổng?”
“Giang thị hiện nay là đối thủ số một của chúng ta. Nhưng bên đó chỉ mạnh về thời trang nữ và một số mỹ phẩm trang sức cao cấp khác. Còn lại đều xếp ngang hàng với chúng ta ngoại trừ thời trang nam...”
Hàn Phong dừng lại một chút, đột nhiên nhớ đến Giang Nguyệt liền cười khẽ.
Cả phòng hợp trợn mắt nhau: “Ông nói xem, vừa nãy Hàn tổng cười đúng kh?”
“Ừ ừ, cũng kh chắc lắm, để kỹ lại lần nữa đã.”
Hàn Phong khẽ tằng g, cả phòng lại im thin thít.
“Khụ, chi bằng bớt một kẻ thù thì chúng ta lại thêm một bạn. Cứ để Giang thị duy trì ưu thế bên mảng thời trang nữ, Phong Hà đứng vững ở mảng thời trang nam là ều cần hướng tới. Trong tương lai, thể hai bên sẽ cơ hội hợp tác với nhau.”
Đôi mắt màu x biếc của Dahlia khẽ nheo lại, bà vẫn chưa thể tin được Hàn Phong dễ dàng từ bỏ mục đích của . Ngay từ đầu đã tham vọng muốn thâu tóm ngành thời trang cơ mà.
M giám đốc khác cũng nhau, bàn luận xì xào với kế bên .
Trương tổng đánh bạo dò hỏi Hàn Phong lần nữa:
“Hàn tổng, chắc c muốn đứng chung một vị trí với Giang thị?”
Hàn Phong nhếch môi :
“Kh thì làm ? Mọi yên tâm, trước sau gì Giang thị và Phong Hà cũng là ‘đối tác' lâu dài của nhau.”
Lời nói đầy ẩn ý, mọi chẳng ai dám hỏi thêm. Chỉ nghiền ngẫm hai chữ “đối tác” mà chủ nói là muốn hợp tác trên phương diện nào.
Ây da, tâm tư của chủ thật khó đoán. phàm như chúng ta làm tròn bổn phận của là được .
Hàn Phong tiếp tục chủ trì cuộc họp, sau khi thẳng t phê bình một loạt lãnh đạo cấp cao thì tổng kết lại và đưa ra yêu cầu:
“Mười ngày sau th được tiến độ thu mua xưởng sản xuất. Còn về chiến lược kinh do sắp tới, Trương tổng cứ làm bản kế hoạch trình lên , đích thân sẽ phê duyệt và đề xuất ý kiến chỉnh sửa sau. Tan họp!”
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Sau khi Hàn Phong rời , các giám đốc khác lần lượt thở phào.
“Ôi trời ơi cứ tưởng bệnh tim lại tái phát.”
Đặng Tài mỉa mai:
“Hừ già c.h.ế.t tiệt, bị mắng m câu đã kêu trời. Ông th kh, được Hàn tổng và Hà tổng ‘ưu ái' nhớ kỹ đây nè.”
Dahlia mỉm cười góp vui:
“Phong cách làm việc lần này của Hàn tổng quả thật hơi khác so với các lần trước. Kh biết vị nào bên Giang thị may mắn thay đổi tính tình Hàn tổng chúng ta vậy nhỉ?”
Trương tổng l lẹ:
“Nghe nói Giám đốc kinh do bên đó xinh đẹp nha. ta còn du học từ về, lại là con gái cưng của chủ tịch Giang. Kh chừng được Hàn tổng để mắt tới đó.”
“Ây da đừng nói Phong Hà sắp hỉ sự đ nhé.”
“Chứ còn gì nữa!!”
Cả phòng họp cười ầm lên, bọn họ sau giờ làm liền thoải mái nói với nhau, kh câu nệ nhiều.
…
Hàn Phong về văn phòng, bảo Tiêu Bắc gọi Hà Nghiêm đến gặp .
Một lát sau Hà Nghiêm mang vẻ mặt tươi cười rạng rỡ vào, xung qu khéo còn tỏa ra ánh mặt trời. nhỏ hơn Hàn Phong tận 4 tuổi, lại là làm trong giới giải trí nên mặt mũi được chăm sóc tốt, còn sức sống của tuổi thiếu niên tràn đầy năng lượng.
th Hà Nghiêm như vậy, Hàn Phong nhíu mày:
“Đi làm hay đóng phim hả? Ăn mặc thì lòe loẹt, đếm xem trên cái áo vest đó bao nhiêu cái hoa, còn nữa, đầu tóc thì nhuộm x nhuộm đỏ. Kh ra thể thống gì hết!”
Hà Nghiêm vội cười l lòng họ :
“ đừng nói vậy chứ. Hì hì, em là của c chúng. Hơn nữa tóc này em nhuộm là do dạo gần đâu lịch quay mà.”
Hàn Phong kh thèm mắng nữa, mỗi lần mắng là Hà Nghiêm lại lôi lý do này ra bao biện. Vì vậy chẳng thèm phí sức tr cãi với con nít.
vào vấn đề chính:
“ giao cho tr coi c ty. làm cái quái gì mà đợi đến ngày hỏi tới mới lòi ra một đống chuyện như vậy hả?”
Hà Nghiêm nịnh bợ pha cho Hàn Phong một cốc cà phê, sau đó mếu máo kể khổ:
“Huhu xem, ngày nào em cũng bận quay phim đóng quảng cáo. Còn tr coi sổ sách gi tờ này kia em làm kh xuể. để trợ lý xử lý giúp một ít. Còn m cái kết quả kinh do tài chính em định cuối quý này sẽ tổng kết một lượt đưa lên . Ai biết lại quan tâm hỏi sớm như vậy.”
Th Hàn Phong trầm mặc, lôi Tiêu Bắc vào:
“Kh tin thì hỏi trợ lý Tiêu . Ngày nào em cũng bận bịu hết, nên sơ xuất là chuyện bình thường.”
Tiêu Bắc giật , bị chủ nhỏ này hành hạ kh ít. Ban đêm còn ở lại tăng ca để xử lý đống gi tờ mà Hà Nghiêm lười biếng quăng cho đọc. Bây giờ bị lôi vào, nhất thời kh biết nói làm .
Hàn Phong liếc Tiêu Bắc, vẻ mặt muốn nói “ nói thật kh?”
Hà Nghiêm lại liếc xéo Tiêu Bắc, dùng khẩu hình miệng “muốn bị làm khó dễ thì thử nói bậy xem.”
Tiêu Bắc run rẩy Hàn Phong, tin tưởng chủ sẽ kh để chịu khổ nên ăn nói thật thà:
“Hàn tổng...Hà tổng làm trễ còn về sớm. Dạo gần đây cũng chẳng đóng quảng cáo gì nhiều.”
Hà Nghiêm nghiến răng, giơ nấm đ.ấ.m lên dọa Tiêu Bắc nhảy dựng.
Hàn Phong đập bàn cái “rầm”, mặt đen xì:
“Bắt đầu từ hôm nay tăng ca làm việc bù lại cho . Ở đây kh dư thừa tiền nuôi , còn kh thì cút về nhà cô ba mà ở.”
Cô ba gửi gắm Hà Nghiêm ở chỗ để dạy dỗ con trai . Suốt ngày cứ rong chơi đóng ba cái phim vớ vẩn nên bà tức giận đuổi Hà Nghiêm , kêu theo họ học kinh do mới tiếp tục cho đóng phim.
Hà Nghiêm bĩu môi, cúi đầu nghe thêm một đống đạo lý từ Hàn Phong mới đứng dậy, uể oải ra ngoài.
“Còn nữa.”
Hàn Phong đột nhiên lên tiếng căn dặn Hà Nghiêm.
“ còn gì muốn chửi thì chửi một lượt luôn .”
“Dạo gần đây Vương thị đang rục rịch trở . để ý kĩ một chút.”
Nghe đến Vương thị Hà Nghiêm liền nghiêm túc lại:
“Ừm, em biết . Ngày mai sẽ cho thăm dò động tĩnh của bọn họ.”
Nói Hà Nghiêm đóng cửa ra ngoài.
Chưa có bình luận nào cho chương này.