Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Bẫy Tình Giang Tổng - Kẻ Thù Trên Thương Trường, Bạn Tình Trên Giường - Giang Nguyệt & Hàn Phong

Chương 39: Cuộc Gọi Bất Ngờ

Chương trước Chương sau

Hàn Phong lạnh lùng bỏ tìm Giang Nguyệt. Vừa th cô là trưng ra bộ mặt thân thiện đẹp trai tỏa sáng chạy qua ôm cô.

“Tiểu Vũ còn nhỏ chưa biết sự đời, chị đừng chấp nó.”

Cô nghiêng mặt qua, bàn tay nhỏ n đặt lên cánh tay rắn chắc của :

“Ây da kh .” Cô nhớ ra gì đó nói thêm: “À đúng , chị đã cho dọn dẹp biệt thự đâu ra đ , ngày mai là thể chuyển vào ở. Cưng cứ để tiểu Vũ qua ở chung với chúng ta cho vui.”

Hàn Phong bĩu môi, cằm cọ cọ vào cổ cô:

“Cái thằng nhóc đó chỉ giỏi phá đám, vui vẻ gì chứ. Hơn nữa em chỉ muốn ở riêng với chị thôi à.”

Giang Nguyệt dở khóc dở cười, kh ngờ lại ghen với em . Cũng đâu cô bỏ kiếm mới đâu mà lại lo lắng như vậy chứ.

“Haizz, cưng thật là...”

Cô định trêu chọc vài câu thì ện thoại kế bên rung lên. Giang Nguyệt để vừa ôm eo , vừa cầm ện thoại cho cô nghe máy.

“Xin chào Giang tiểu thư, chúng là nhân viên bên hãng hàng kh Quốc gia. Thú cưng mà cô vận chuyển từ về đã đủ ều kiện nhập cảnh. Bây giờ cô thể tới đưa về ạ!”

“À vâng cảm ơn chị.”

Hồi còn ở nuôi một con cáo tuyết, khi về nước cô định đưa nó theo luôn nhưng quy trình gi tờ hơi rắc rối. đến tận năm tháng sau mới đủ ều kiện đưa về, còn ở lại sân bay thêm một tháng nữa để kiểm tra này kia.

Cô nhớ nó gần chết, sau khi cúp ện thoại liền kêu lái xe ra sân bay đón nó.

“Phong, l xe l xe. Chúng ta ra sân bay đón thành viên mới về thôi nào!”

Giang Nguyệt háo hức chạy tới chạy lui sửa soạn. Hàn Phong âm thầm tủi thân, lại là tên nào đến phá đám nữa đây?

lái xe đưa cô đến sân bay, ở đó nhân viên chờ sẵn. Giang Nguyệt chỉ cần vào kí tên xác nhận là thể đưa thú cưng về.

Con cáo tuyết bị bỏ trong chiếc lòng sắt màu bạc. Cả nó nằm cuộn tròn trong đó, đôi tai nhỏ hơi cụp xuống, mi mắt nặng trĩu lim dim khép hờ. nó ủ rũ vì ảnh hưởng của các chuyến bay dài và lạ chỗ. Nhưng khi th cô thì nó lập tức phấn chấn kêu m tiếng, còn giơ chân đá đá vào lồng sắt.

Giang Nguyệt vội chạy lại, cô đau lòng nh nhẹn mở lồng sắt ra xong dịu dàng bế nó lên trấn an:

“Snow nhớ chị kh? Đừng sợ nha, chị Nguyệt Nguyệt đưa cưng về nhà liền đây.”

Hàn Phong tò mò Snow, kh nuôi thú cưng nên đối với m con vật nhỏ n mềm mại như này chẳng húng thú gì m. Trước kia định nuôi m con mạnh mẽ như sư tử hoặc ngao Tây Tạng nhưng do c việc bận bịu kh thời gian tr chừng chúng. Nếu thả r sẽ gây nguy hiểm cho khác, thế là dẹp chuyện này qua một bên luôn.

mím môi cô nâng niu cưng nựng con cáo tuyết kia thì liếc nó một cái. Snow nhận th ánh mắt của kh thích nó, nó liền gầm gừ với . Đôi mắt tinh r màu vàng đồng liếc lại Hàn Phong, cái mũi ngắn còn “khịt khịt” tỏ vẻ khó chịu với nữa.

vậy Snow, đây là tiểu Phong nè. Sau này cưng cũng xem tiểu Phong như nhà nha.”

Con cáo tuyết quay đầu qua chỗ khác, kiêu ngạo kh thèm .

Xí, còn nhỏ mà kiêu ngạo hơn Hàn Vũ ở nhà nữa.

Hàn Phong nhăn mặt bộ dạng khó ưa của con cáo trước mặt. Nếu kh do cô nuôi thì sớm đã đá nó ra ngoài đường ở, hoặc là mua thêm sư tử về dọa nó, cho nó biết thế nào là sự uy vũ của Hàn Phong .

“Phong, mau lên, chúng ta đưa Snow về nhà thôi.”

Giang Nguyệt vui vẻ ôm Snow trước, miệng lẩm nhẩm hát một ca khúc tiếng nào đó.

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

Hàn Phong dáng vẻ này, thở dài theo sau cô.

Suốt dọc đường Giang Nguyệt ngồi ôm Snow nói chuyện, chẳng thèm quan tâm tới Hàn Phong. Con cáo tuyết dường như vui mừng vì được gặp lại chủ nhân của nó nên nằm im trên đùi cô để cô vuốt ve bộ l trắng như tuyết của nó. Kh còn bộ dạng ủ rũ lúc mới gặp nữa.

Về tới nhà, Hàn Vũ nghe tiếng xe nên lật đật thoát giao diện game trong ện thoại, nh nhẹn chạy xuống lầu mở cổng cho và Giang Nguyệt.

Cửa lớn nên Hàn Vũ loay hoay một lúc mới mở hết ra. Hàn Phong cho xe chạy thẳng vào gara, tới nơi xuống trước mở cửa xe cho cô. Giang Nguyệt mỉm cười ôm Snow ra, Hàn Vũ th cô ôm con gì đó lạ lạ thì chạy qua . thích thú hỏi cô:

“Oa, chị nuôi cáo hả? Dễ thương quá !”

“Ừm.” Giang Nguyệt nhe răng giơ một chân của Snow lên chào Hàn Vũ, “xin chào, tên là Snow trong tuyết trắng nha.”

“Em sờ nó được kh ạ?”

“Được chứ!”

Được cô cho phép nên Hàn Vũ chùi chùi tay thử đụng nhẹ vào bộ l mềm mại của Snow. Ôi cảm giác mềm như b này nó tuyệt cmn vời, thiếu chút nữa muốn ôm Snow về nhà nuôi luôn.

Giang Nguyệt vừa ôm Snow vừa vào nhà, cô để Hàn Vũ chơi với Snow trong phòng khách còn bận rộn chuẩn bị thức ăn cho Snow.

Con cáo tuyết này đã được cô nuôi từ hồi mới đẻ ra m tuần tuổi, cho nên cũng dạn dĩ đôi chút. Hàn Vũ vuốt ve bộ l nó, nó liền ngồi im, nâng hai chân trước nó lên lắc lắc nó cũng mặc kệ. Chẳng m chốc hai như em thân thiết đùa giỡn qua lại.

Giang Nguyệt đổ đồ ăn ra cho Snow ngồi nó ăn như thú vui nhàn nhã.

“Snow ăn nè, mau ăn chóng lớn nha.”

Hàn Phong im lặng ngồi một bên cô chăm sóc con cáo như con tức thì tủi thân. Cô qua lại chỗ mà chẳng thèm l một cái.

Con cáo tuyết này là giống đã được lai tạo nhiều đời nên dễ thích nghi với khí hậu cả ngoài nước và trong nước. Nó cũng kh kén ăn lắm, Giang Nguyệt cho nó ăn các loại hạt nó vẫn vui vẻ ăn hết.

Cô sợ nó kh thèm nên chuẩn bị thêm một phần thịt, thế là nó ăn no nê nằm híp mắt lại ngủ.

Lúc nó ngủ Hàn Vũ ngồi kế bên c chừng, chụp m tấm ảnh đăng lên trang cá nhân. Còn Giang Nguyệt lại chẳng rảnh rỗi, cô đặt chuồng nuôi cáo, đồ chơi cho Snow, đồ ăn, quần áo...

thể nó Giang Nguyệt là mẹ hai của Snow luôn, bởi vì cô chăm sóc nó từ nhỏ đến lớn. Trong khoảng thời gian du học, nó là bầu bạn với cô. Hễ chuyện buồn phiền là cô ngồi chơi với Snow, nh mọi stress đều tan biến.

Ai cũng lo chơi với Snow mà quên mất Hàn Phong còn đang ở đây. Tới nỗi đọc hết báo cáo của Phong Hà, phê duyệt xong m dự án cô cũng chưa qua phòng tìm .

Tới buổi tối đáng lẽ sẽ được qua ôm cô ngủ chung. Thế là hôm nay xảy ra một việc kinh hoàng với Hàn Phong là bị hắt hủi về phòng. Chỗ của nằm kế bên cô thì bị con cáo tuyết kia chiếm mất.

“Ôi kh được , hôm nay chị hơi mệt. Muốn ngủ một , tiểu Phong về phòng ngủ sớm nha.”

nghiêng vào trong, kết quả th Snow nằm phè phỡn trên giường cô, nó lại nằm đúng ngay chỗ hay nằm ôm cô ngủ nữa chứ.

Hàn Phong cắn răng, lẽ nào thua con cáo này. Thế là giở trò nũng nịu với bản mặt đẹp trai ngời ngời ra, ôm eo Giang Nguyệt thủ thỉ:

“Để em xoa bóp cho chị, như vậy ngủ cũng ngon hơn nha.”

Giang Nguyệt nuốt nước bọt khuôn mặt yêu nghiệt trước mắt. Đúng là hồng nhan họa thủy mà, cô luyến tiếc , lại rụt rè liếc qua Snow đang khoe bộ l mềm mại bồng bềnh của ra, như muốn nói: “ôm em ngủ chị Nguyệt Nguyệt ơi, đảm bảo bộ l này đưa chị lên tới chín tầng mây phiêu lưu luôn, tốt hơn nhiều so với tên mặt trắng kia.”

Giang Nguyệt lưỡng lự qua lại, Hàn Phong liền sấn tới từ từ đẩy cô vào phòng. Cô như mất hết sức lực mặc đóng cửa lại, sau đó khéo léo ôm cô lên giường nằm.

Thôi kệ , hai mỹ nam này hầu hạ ngủ thì tốt hơn chứ .

Giang Nguyệt vui vẻ nằm xuống, tay trái ôm Snow mềm mại, tay sờ soạng múi bụng của Hàn Phong từ từ tiến vào mộng đẹp.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...