Bẫy Tình Giang Tổng - Kẻ Thù Trên Thương Trường, Bạn Tình Trên Giường - Giang Nguyệt & Hàn Phong
Chương 48: Lời Thú Nhận Của Hàn Phong
“Nguyệt Nguyệt!”
Giang Nguyệt nghe th giọng nói quen thuộc liền ngẩng đầu lên. Cô ngạc nhiên hoa quà trên tay , chữ ký đang dang dở bị nguệch ra một đường.
Ánh mắt Hàn Phong dịu dàng cô, mỉm cười đưa bó hoa hồng và hộp quà đến trước mặt cô, chân thành mà đơn giản nói:
“Nguyệt Nguyệt, chúc em sinh nhật vui vẻ. biết em thích xe...” Hàn Phong đỏ mặt, “nhưng mà hiện tại chưa ều kiện nên tặng em mô hình này trước.”
Giang Nguyệt kh giấu được vui vẻ. Cô cười thật tươi đứng dậy nhận bó hoa và hộp quà, cô khẽ cúi đầu ngửi hoa, hương thơm ngào ngạt từ hai mươi lăm đóa hồng qu quẩn nơi đầu mũi cô. Mắt cô cong lên như vầng trăng non, cô cẩn thận đặt chúng lên bàn sau đó qua ôm cổ Hàn Phong. Giọng cô ngọt ngào:
“Gì mà chưa ều kiện chứ? Cái mô hình này còn quý giá hơn m chiếc xe kia của em. Phong, cảm ơn nhé!”
Nói cô hôn lên má , để lại một vết son đỏ chói.
Hàn Phong “ừm” một tiếng, ôm eo cô. Nhẹ nhàng đặt bó hoa oải hương lên tay Giang Nguyệt.
Giọng trầm thấp như chứa đựng cả gió xuân trong :
“Hôm nay là một ngày đặc biệt. Nguyệt Nguyệt, cảm ơn vì đã cho trở thành bạn trai của em. Hiện tại hay tương lai và mãi mãi, đều sẽ yêu em.”
Giang Nguyệt biết oải hương ý nghĩa gì. Trong lòng cô bỗng loại cảm giác kì lạ bộc phát, giờ phút này cô mới ý thức được bản thân cũng yêu . Vốn dĩ ban đầu cô yêu sắc đẹp của , nhưng hiện tại cô yêu , yêu con .
Hóa ra tình yêu chính là cảm xúc kì lạ hình thành trong tim từ lúc nào mà ta kh hề hay biết. Giống như một hạt giống, chậm rãi nảy nở qua từng ngày, từng giờ, từng phút ở bên nhau.
Giang Nguyệt kh nói gì, cô kéo áo xuống, đặt môi lên môi . Hàn Phong để mặc cô làm loạn, môi lưỡi hai dây dưa. Đôi mắt cô nhắm nghiền lại, cảm nhận tư vị ngọt ngào của trao cho cô. Còn bàn tay đặt ở eo cô siết chặt, hiện tại chỉ muốn đem cô gái này giấu trong tim. Kh để cô suốt ngày rong ruổi ngoài đường gây họa cho nhân gian nữa.
Với sắc đẹp và tính cách này, ngộ nhỡ gặp tên xấu xa nào đó muốn cướp cô thì Hàn Phong tính bây giờ?
mải mê suy nghĩ lại đuổi theo chiếc lưỡi nh hương của Giang Nguyệt. Bờ môi cô ngọt như mật ong khiến lưu luyến kh thôi. Đến khi cô thở dốc mới chịu thả ra.
Hàn Phong hôn lên trán cô, giọng khàn khàn:
“Em... Em như này chịu nổi chứ?”
Giang Nguyệt lém lỉnh trả lời:
“Chịu kh nổi cũng nổi!”
“Được được , Nguyệt Nguyệt của , đúng là chịu thua em luôn.”
Cô bật cười, th hộp quà trên bàn nên hỏi :
“Em mở ra nha?”
“Ừm.”
Hàn Phong cưng chiều vuốt tóc cô, sau đó đứng cô tự tay mở quà ra.
Chiếc xe mô hình này đặt làm riêng nên từng chi tiết nhỏ nhất cũng được gia c một cách tỉ mỉ. Màu sắc, hình dáng nó giống y hệt chiếc xe thật tặng cô. Thậm chí nó còn động cơ và tiếng động như thật. Giang Nguyệt thích thú tới lui, luôn miệng khen đẹp với Hàn Phong.
Kế bên xe đặt một cái ều khiển để chơi ều khiển xe nên Giang Nguyệt cầm lên nghiêm túc nghiên cứu.
bộ dạng này thì liên tưởng đến m bạn nhỏ đang tìm tòi ều mới lạ liền qua giúp cô. Hàn Phong đứng đằng sau Giang Nguyệt, vòng tay lên cầm ều khiển tận tình hướng dẫn cô.
Giang Nguyệt mím môi, tư thế của hai dính sát vào nhau, cô giống như được ôm trọn vào lòng. Dù vậy cô th vui, cứ để vậy cho Hàn Phong chỉ .
“Như này nè, em ấn vào nút này...”
“Ừm ừm.”
Cô học nh, chỉ một lần là cô đã hiểu. Sau đó cô háo hức đặt xe xuống sàn nhà bắt đầu khởi động động cơ xe. Hàn Phong vẫn ôm cô từ đằng sau như vậy, bàn tay to lớn của đặt lên tay cô, giúp cô ều khiển. Xe bắt đầu chạy, Giang Nguyệt phấn khích như được lái xe thật vậy.
“Oa chạy được kìa, đỉnh quá . Qua bên qua bên nh lên!”
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Cô vui sướng chiếc xe mô hình chạy vòng vòng khắp phòng làm việc như trẻ con được chơi đồ chơi mới. Đến khi xe chạy hết mọi ngóc ngách lớn nhỏ trong phòng mới tạm nghỉ một lát.
Hàn Phong cô cười cũng th vui lây. Cô vui cũng sẽ vui.
Giang Nguyệt mê chiếc xe đến nỗi đâu cô cũng ôm khư khư trong lòng. Đến khi chiều Hàn Vũ tan học về cô đem khoe :
“Đẹp kh tiểu Vũ? Đây là quà sinh nhật của chị đó.”
ngạc nhiên chiếc xe, ngưỡng mộ nói:
“Oa đẹp quá , cho em chơi với.”
vội vàng cởi ba lô quăng qua một bên. Sau đó chăm chú cầm ều khiển cho xe chạy khắp nhà.
Vừa chơi vừa hỏi:
“Hôm nay sinh nhật chị hả?”
“Ngày mai mới đúng ngày, hôm nay Phong của em tặng trước cho chị.”
Nghe Hàn Phong tặng cô nên cười hí hửng:
“Ảnh chỉ tặng chị một chiếc xe bé tẹo như này thôi ?”
Hàn Vũ thầm nghĩ cũng keo kiệt quá . Một ngày kiếm được cả đống tiền nhưng chỉ tặng một chiếc xe mô hình.
Giang Nguyệt nghe nói vậy lập tức bác bỏ:
“Bé tẹo thì chứ? Chị thích nhất cái này nha.”
Hàn Vũ bĩu môi, sau đó nhớ ra tặng quà cho cô nên ngại ngùng nói:
“Ây da nếu em biết sớm hơn một chút thì đã tìm món nào bự bự tặng cho chị. Hay là vầy , em nấu ăn siêu giỏi nên ngày mai sẽ tặng chị cái bánh sinh nhật ba tầng to gấp đôi chiếc xe này. Chị chịu kh?”
Giang Nguyệt vừa dõi theo chiếc xe chạy vừa trả lời:
“Ok! Nhớ vẽ hai chữ Giang Nguyệt lên bánh thật lớn đó nha.”
Hàn Vũ gật đầu cầm ều khiển lái chiếc xe thêm m vòng nữa mới tiếc nuối trả lại cô. Nói thật thì chiếc xe này nhỏ nhưng võ nha, đến Hàn Vũ mà mê chơi kh rời mắt đây nữa mà. Tính ra cũng mắt , kh tới nỗi nào.
Giang Nguyệt mê đắm đuối chiếc xe mô hình này, đến ăn cũng đem theo ngắm nghía. Trước khi lên giường ngủ cũng chơi một vòng mới chịu được.
“Này Nguyệt Nguyệt, em ngủ đã. Sáng mai dậy chơi tiếp.”
Hàn Phong bất lực cô mải mê chơi xe mà bỏ quên . Kêu cỡ nào cô cũng kh chịu ngủ, cứ chạy vòng vòng theo chiếc xe.
Giang Nguyệt l.i.ế.m liếm môi, nũng nịu năn nỉ Hàn Phong:
“ để em chơi nốt ván này nữa . Chơi xong em ngủ, nha nha nha.”
“Em xem chiếc xe sắp hết pin kìa. đem sạc chứ, ngủ mà. Lên giường chơi à kh chơi với đây nè.”
“Kh chịu đâu, thích chơi xe à. để em chơi .”
Tự nhiên hối hận khi đem chiếc xe này để về cho cô bỏ bê .
Đến khi hù dọa cô sẽ l lại chiếc xe kh cho cô chơi luôn Giang Nguyệt mới chép miệng tắt ều khiển xe. Ngậm ngùi lên giường ngủ.
“Ngoan, ngủ .”
“Ừm.”
…
Chưa có bình luận nào cho chương này.