Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Bẫy Tình Giang Tổng - Kẻ Thù Trên Thương Trường, Bạn Tình Trên Giường - Giang Nguyệt & Hàn Phong

Chương 58: Ừ, Tôi Đồng Ý

Chương trước Chương sau

Ánh mặt trời chói chang xuyên qua màn cửa chiếu lên mặt Diệp Vãn, cô nheo mắt mơ màng tỉnh dậy, đêm qua đã uống kh ít rượu nên đầu óc bây giờ đau như búa bổ.

Định xuống giường rửa mặt về nhà nhưng đột nhiên cô th gì đó kh đúng. Trên cô kh mảnh vải che thân, chỉ đắp qua loa một tấm chăn mỏng m. Cử động một chút cơ thể như muốn nứt ra, cực kỳ đau đớn. Đầu cô vừa đau vừa nhức kh suy nghĩ được gì, cô qu phòng thì hoảng sợ phát hiện nằm kế bên .

“Áaaaaa.”

Diệp Vãn hét toáng lên, kia đang nằm sấp chiếc chăn chỉ che nửa dưới để lộ ra cơ bắp rắn rỏi trên lưng. bị tiếng hét của Diệp Vãn làm cho tỉnh giấc.

... là ai vậy? Tại... Tại dám vào phòng ? báo cảnh sát, báo cảnh sát, huhuhu.”

Diệp Vãn sợ tới mức nói cà lăm, cô nắm l góc chăn che cơ thể trần trụi. Nước mắt rơi lã chã trên khuôn mặt xinh đẹp.

“Gì vậy? Mới sáng sớm mà cô la hét cái gì?”

Dương Kỳ xoa xoa thái dương, bị đánh thức giữa chừng nên chút kh vui. Diệp Vãn ngược lại đơ cứng , hiện tại cô muốn móc mắt ra ngay lập tức.

Khuôn mặt này, giọng nói này. Chính là Dương Kỳ!!

th là lạ nên mở to mắt ra , kết quả th Diệp Vãn ôm chăn khóc than, bản thân trần như nhộng, xung qu giường quần áo nằm loạn xạ dưới đất. Thì đã biết đêm qua xảy ra chuyện gì.

Tiêu , đêm qua hai lỡ... ngủ cùng nhau.

“Này này cô bình tĩnh chút, chuyện gì cũng thể giải quyết mà.”

“Huhu im . biết đã l mất lần đầu của kh? Dương Kỳ là tên cầm thú, là kẻ khốn nạn nhất thế giới này huhu.”

Diệp Vãn khóc tức tưởi, la hét inh ỏi mắng Dương Kỳ. bối rối kh biết làm , tiến cũng kh được mà lùi cũng kh xong.

“Chết tiệt cô làm như cô mất lần đầu vậy. đây nè!” Dương Kỳ nghiến răng chỉ vào , “cô cũng l mất lần đầu của đó thôi.”

Cô nghe vậy liền kh la hét nữa, chỉ thút thít tr đáng thương.

Nhưng mấu chốt là tại Dương Kỳ lại nằm trên giường cô như vậy?

Suy nghĩ này vừa xuất hiện cô liền trừng mắt :

dám lẻn vào phòng hả? Cái tên biến thái c.h.ế.t tiệt!”

“Nè nè cô ăn nói cho cẩn thận. Phòng nào là phòng của cô, rõ ràng phòng này là phòng đặt trước. Thế quái nào là phòng cô được?”

câm miệng, mẹ nó tức c.h.ế.t mà. nhớ rõ ràng đêm qua vào phòng 502, ở đâu ra lại biến thành phòng .”

“Cô!”

Dương Kỳ nghẹn họng. bực xuống giường lại chỗ ện thoại nội bộ của khách sạn ấn số. Mặc kệ bản thân chỉ mặc vỏn vẹn một chiếc quần lót bốn góc màu xám tro.

Diệp Vãn suýt nữa bị dọa, cô hú hồn che mắt lại. Tim đập thình thịch.

“A lô, xin chào quý khách phòng 520, xin hỏi quý khách yêu cầu gì ạ?”

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

Tiếng nhân viên nói qua ện thoại, âm lượng đủ để cả hai nghe th rõ ràng.

Cô nuốt nước bọt, gì chứ nghe lầm kh? Đây là phòng 520 hả??

“Quý khách?”

“À kh gì, gọi nhầm.”

Dương Kỳ dập máy, bĩu môi Diệp Vãn:

“Cô nghe rõ chứ? Đây là phòng 520, cô mới là kẻ biến thái đột nhập vào phòng đó, hừ!”

... kh nhớ gì hết.”

Diệp Vãn đảo mắt qua lại, cô th đuối lý nên định tìm cách trốn .

“Cô bỏ ý định bỏ trốn . Diệp Vãn à Diệp Vãn, cô ở lại đây chịu trách nhiệm!”

Dương Kỳ thừa biết cô đang nghĩ gì, lên tiếng chặt đứt đường lui của cô. Còn đặc biệt nhấn mạnh ba chữ “chịu trách nhiệm”.

“Xí, bỏ trốn cái gì mà bỏ trốn. mới bỏ trốn í. Thôi được , cùng là trưởng thành, hai chúng ta đều mất lần đầu, coi như huề nhau.”

Diệp Vãn hờ hững l ví tiền, móc ra một cái thẻ đen quăng lên giường:

“Đây, nhiêu đó cũng kh ít đâu. Xem như tiền bồi thường cho .”

Nghe cô nói như vậy gân x trên trán Dương Kỳ tức khắc nổi lên. gầm lên:

“Em xem là ai hả? Muốn ngủ là ngủ muốn hả? Đm em đừng nhẫn tâm vậy chứ!”

“Vậy làm gì đây? Kh lẽ bắt cưới ? đồng ý chắc?”

“Ừ, đồng ý.”

Bên kia Diệp Vãn đang ầm ĩ với Dương Kỳ thì bên đây Giang Nguyệt và Hàn Phong yên bình đến lạ thường. Hai ôm nhau ngủ tới sáng, tối qua cô giữ kh cho đâu nên Hàn Phong kh thay ga giường được, vẫn để nguyên như vậy ngủ.

Giang Nguyệt thức dậy trước, cô mơ hồ ngửi th mùi vị hoan ái của đêm qua tràn ngập trong căn phòng rộng lớn. Ga giường nhăn nhúm, váy áo cô quăng tứ tung dưới giường, bên cạnh còn cà vạt và thắt lưng của Hàn Phong.

đến sườn mặt của Hàn Phong cô kh nhịn được cong môi.

“Tốt quá, vẫn ở đây.”

Giang Nguyệt sờ sờ má Hàn Phong, bị nhột liền mơ màng tỉnh dậy.

Hàn Phong bắt l tay cô, hôn lên đó một cái:

“Nguyệt Nguyệt, buổi sáng vui vẻ!”


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...