Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Bẫy Tình Giang Tổng - Kẻ Thù Trên Thương Trường, Bạn Tình Trên Giường - Giang Nguyệt & Hàn Phong

Chương 64: Tai Nạn Bất Ngờ

Chương trước Chương sau

“Giang tổng, tin tức báo lại chủ tịch Giang xảy ra tai nạn trên đường c tác. Hiện tại hôn mê chưa dấu hiệu tỉnh lại.”

Sắc mặt Giang Nguyệt biến đổi kịch liệt, cô sợ hãi hỏi lại:

“Bây giờ... Bây giờ đang ở đâu?”

“Chủ tịch được chuyển tới bệnh viện tư nhân Tây Ảnh ạ.”

“Mau lên, lập tức chuẩn bị xe. Lịch trình chiều nay đẩy xuống hết .”

Thư ký Tô hối hả sắp xếp lại lịch trình còn Hàn Phong nh chóng l xe. Giang Nguyệt vội vàng chạy xuống thang máy, đến sảnh mới phát hiện quên mang theo túi xách và ện thoại, cô định quay lại l nhưng Hàn Phong đã dành làm trước.

“Em đợi một chút, lên l giúp em.”

Cô cảm th tay chân bủn rủn kh làm gì được đành bất lực gật đầu đứng chờ Hàn Phong. Trong đầu Giang Nguyệt rối rắm, cô hít thở sâu giúp bản thân bình tĩnh lại đứng im chờ Hàn Phong quay lại.

Lúc Giang Nguyệt hơi cúi đầu gõ gõ mũi giày vào nền nhà thì trước mặt xuất hiện bóng dáng quen thuộc. Cô ngẩng đầu lên liền th Hàn Phong thở dốc chìa túi xách và ện thoại ra trước mặt . Vừa đã biết vội vã chạy về l đồ cho cô.

Khi nãy thang máy đ nên Hàn Phong chạy luôn mười một tầng lầu bằng thang bộ. Thể lực tốt nên chạy một mạch còn nh hơn cả thang máy, kh muốn cô đợi lâu.

Giang Nguyệt hơi bất ngờ , cô tò mò hỏi:

“Đừng nói với em chạy thang bộ nha.”

Hàn Phong mím môi mở tay cô ra, vừa đeo túi xách vào cho cô vừa nói:

kh kiên nhẫn để cho phụ nữ của đợi lâu.”

Đeo túi xong liền nói: “Được , thôi.”

Hàn Phong nắm tay Giang Nguyệt ra xe, giờ phút này cô mới cảm nhận được bản thân kh mạnh mẽ như nghĩ. Khi đứng trước những khó khăn thì cô cũng như bao khác, nhỏ bé và yếu đuối nhường nào.

Giang Nguyệt cũng cần dựa vào.

Trước khi gặp Hàn Phong, cô cứ nghĩ sẽ như vậy tự do tự tại sống đến cuối đời. Việc gì cũng thể tự vượt qua được.

Nhưng sau khi gặp cô mới biết, cũng cần ểm tựa, san sẻ nỗi buồn, quan tâm lo lắng.

bờ vai vững chãi của Hàn Phong trước mặt Giang Nguyệt đột nhiên th tốt hơn đôi chút. Ít nhất vẫn còn Hàn Phong ở đây, cô liền nắm chặt bàn tay to lớn của theo ra gara.

Cô định giành lái xe nhưng Hàn Phong đã trước cô một bước:

“Kh được, em ngồi ổn định tâm trạng đã. Những lúc như thế này em lái xe cực kỳ nguy hiểm, để lái.”

“Em còn chưa nói gì mà.”

“Em kh nói cũng biết. Với tính cách của em thì thế nào cũng muốn phóng tới bệnh viện càng nh càng tốt chứ gì.”

Giang Nguyệt im bặt, cô ngoan ngoãn mở ghế phụ ngồi vào. Hàn Phong biết tình hình cấp bách nên cũng chạy nh, đúng lúc tới đèn đỏ cô định mở miệng kêu vượt thì bị lườm một cái.

tuân thủ luật giao th!”

“Đồ bảo thủ.”

“Đừng tưởng kh nghe th, nói xấu khác thì nói nhỏ một chút.”

Giang Nguyệt “xì” một cái, cô tập trung đèn giao th đếm ngược, vừa nhảy xuống số 1 liền giục Hàn Phong đạp ga chạy thẳng đến bệnh viện.

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

Bệnh viện tư nhân Tây Ảnh.

“Bác sĩ, ba ... Ba thế nào ?”

Vừa tới nơi Giang Nguyệt liền vội vã chạy lên phòng bệnh. Đúng lúc bác sĩ ều trị chính vừa ra nên cô chặn lại hỏi thăm tình hình.

Ánh mắt cô thẳng vào bác sĩ Trương khiến hơi mất tự nhiên.

“Khụ, cô bình tĩnh đã. Hiện tại chủ tịch Giang đã qua cơn nguy kịch nhưng khi nào tỉnh dậy thì chưa thể nói trước được.”

kh thể nói trước được hả? ba bị thương nghiêm trọng lắm kh? Ông là bác sĩ mà, nói cho biết chứ?”

Giang Nguyệt kích động giữ bác sĩ Trương lại nói một tràng dài. Hàn Phong đứng kế bên th cô mất bình tĩnh liền nắm c.h.ặ.t t.a.y cô trấn an:

“Kh kh . Em bình tĩnh đã, chủ tịch Giang nhất định sẽ tỉnh lại mà.”

Bác sĩ Trương thở dài, gật đầu chào hai rời . Giang Nguyệt vẫn chần chừ kh dám bước vào phòng bệnh, cô đưa mắt vào trong th Giang phu nhân gục đầu khóc bên cạnh. Bà nắm bàn tay bị kim luồn tĩnh mạch đ.â.m vào của xoa xoa:

“Huhu A Nghiệp à tỉnh dậy . Ông chuyện gì làm sống nổi đây huhu.”

Hàn Phong lặng lẽ khoác tay lên vai cô, giọng trầm thấp làm cô cảm th ấm áp hơn:

“Đừng sợ, đây. Chúng ta vào thăm bác nhé.”

Giang Nguyệt “ừm” một tiếng lại cửa phòng. Hai vệ sĩ c cửa gật đầu với cô, cô chậm rãi vặn tay nắm cửa vào. Khi nãy cô chưa kịp ăn trưa đã chạy liền nên tr hơi ủ rũ. Cô nhẹ nhàng lại ngồi cạnh Giang phu nhân, cố gắng kiềm nén nước mắt:

“Mẹ à, con... Con xin lỗi.”

Cô cũng chẳng biết vì câu đầu tiên nói lại là xin lỗi.

lẽ từ trước đến nay cô vẫn xem ba là siêu nhân, là hùng. Sẽ chẳng bao giờ gục xuống, luôn là tượng đài vĩ đại nhất trong lòng cô. Ông dung túng chiều chuộng cô hơn Giang phu nhân, tuy ít nói lại hơi nghiêm khắc trong c việc nhưng cô biết rõ yêu thương đến nhường nào.

Nhưng mà cô lại cứ như trẻ con, thích tùy hứng làm theo ý . Trước nay cô cãi nhau với kh ít lần, làm cứ lo lắng mãi cho đứa con chưa lớn của như cô.

Giang Nguyệt th hối hận.

Lỡ như kh bao giờ tỉnh lại nữa, thì cô nói một ngàn câu xin lỗi cũng chẳng tác dụng gì.

Giang phu nhân ngẩng đầu lên, hai mắt bà đỏ hoe còn giọng bà khàn khàn do mới khóc xong:

“Con đến hả, mẹ gọi m cuộc mà chẳng th con bắt máy còn tưởng con lại gặp chuyện gì.”

“Khi nãy ở c ty một số chuyện cần bàn nên con tắt chu ện thoại. Thư ký Tô vào th báo con mới biết ba gặp tai nạn, con xin lỗi.”

“Con lỗi gì đâu chứ, đừng nói xin lỗi nữa.”

Bà l khăn tay lau nước mắt vỗ vỗ mu bàn tay Giang Nguyệt.

“Thôi con ngồi c chừng với , hai đứa ăn gì chưa để mẹ mua luôn.”

Hàn Phong nghe vậy vội nói:

“Bác ngồi đó ạ, để cháu mua là được .”

“Con ở đây an ủi Nguyệt Nguyệt . Để bác mua.”


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...