Bẫy Tình Giang Tổng - Kẻ Thù Trên Thương Trường, Bạn Tình Trên Giường - Giang Nguyệt & Hàn Phong
Chương 75: Lời Hứa Của Anh
Giang Nguyệt th Hàn Phong cứ cười tủm tỉm mãi thì chẳng biết nói làm . Vì thế nổi lên ý xấu trêu chọc :
“Kh sợ em bỏ à?”
Hàn Phong hơi đắc ý, còn nhướng mày khiêu khích cô.
“Em kh dám đâu.”
Giang Nguyệt khó hiểu:
“Vì em kh dám chứ? Em nói cho biết, Giang Nguyệt này cái gì cũng dám làm nha.”
Hàn Phong cười lớn, xen lẫn chất giọng trầm thấp của lại càng tà mị:
“Haha kh khi nãy em nói . Trong bụng còn đang mang thai đứa nhỏ, là quý tử của em đ. Em bỏ thế nào được, hửm.”
Giang Nguyệt tức thời nghẹn họng, cô chẳng biết phản bác như nào. Đành nói đại cho qua:
“Hồi... Hồi nãy là em hù dọa cô ta nên mới nói như vậy. tự hào lắm à?”
“Tất nhiên là tự hào , mang thai cháu đích tôn của Giang gia, lại là quý tử của chủ tịch Giang đây thì còn gì bằng. Đến lúc đó em tổ chức tiệc cưới thật linh đình rước qua cửa lớn đó.”
Giang Nguyệt bị chọc cười, cô mím môi gõ vào đầu cái “cốc”:
“Xí, mắc gì em rước chứ. Kh là nên rước em à?”
Nói cô bước nh về phòng làm việc, Hàn Phong bị cô gõ một cái nên đầu óc hơi kh được nh nhạy. Đến khi suy nghĩ ra hàm ý của câu sau mới vội vàng chạy theo cô vào phòng, cẩn thận đóng cửa lại.
Giọng gấp gáp:
“Ừm ừm, đúng là nên rước em mới . Nguyệt Nguyệt của được kiệu lớn mười sáu khiêng nâng vào cửa lớn nhà Phong đây. Giống như m vị vương phi hồi xưa , kh nào?”
Giang Nguyệt kh nói gì, cô hừ nhẹ ý bảo chậm chạp quá , mãi mới nghĩ ra được. Hàn Phong ngược lại th dáng vẻ giận dỗi của cô như này đặc biệt dễ thương, vì thế liền bám riết theo sau lải nhải kh ngừng.
“Để tính xem tiền sính lễ bao nhiêu là đủ, Nguyệt Nguyệt của cao quý như vậy nhất định chủ tịch Giang thách cưới kh ít đâu. Ây da khi là l luôn một năm tiền lương của mất. Còn nữa nha, chúng ta nên sinh m đứa thì được nhỉ? Thôi khó nghĩ quá, sinh thì sinh thôi, m đứa cũng nuôi được tất. Trời ạ cái này mới khó nè Nguyệt Nguyệt, em nghĩ xem nên đặt tên con như nào cho thật hay mới được...”
cảm th đây là lần đầu tiên nói nhiều như vậy. Bình thường Hàn Phong nói kh quá mười chữ dạo gần đây theo cô tự nhiên cởi mở hơn, kh kiệm lời như trước nữa ngược lại còn thêm kỹ năng dẻo miệng để dỗ dành Giang Nguyệt.
Giang Nguyệt bị trêu đến đỏ cả mặt, cô liếc một cái, giọng hờn dỗi:
“Suỵt, đừng nói nữa. Nơi này là c ty, nói oang oang như thế lỡ khác nghe th thì . Chưa gì đã lo đến chuyện con cái, đừng quên em còn chưa nói muốn gả cho hay kh đâu.”
“Em kh muốn cũng bắt buộc muốn. Ăn được thì nhẫn tâm bỏ như vậy à, Nguyệt Nguyệt em đúng là chú cáo con vô tình nhất thế gian này đó.”
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Giọng Hàn Phong nửa đùa nửa thật, lại mang theo nhiều ý tứ sâu xa. Giang Nguyệt nghe vậy kh hiểu tự nhiên liên tưởng đến ngày vì một sự cố nào đó mà cô rời bỏ , hoặc rời bỏ cô.
khi là cả hai rời bỏ nhau cũng nên.
“Đang nghĩ gì mà em cứ ngẩn ra vậy?”
Hàn Phong nhéo má cô một cái, th cô kh tập trung vào lời nói của , sắc mặt thì lại trắng bệch.
“À kh... Kh gì hết. Em suy nghĩ linh tinh đó mà.”
Giang Nguyệt nh chóng l lại tinh thần, cô vỗ nhẹ mặt cho tỉnh táo. Vừa nãy chỉ là suy nghĩ nhất thời thoáng qua, chắc tại cô hay nghĩ ngợi lung tung nên mới như vậy.
Hai đang yên đang lành như vậy, làm mà chuyện gì cơ chứ.
Huống hồ gì Giang Nguyệt lựa chọn tin tưởng . Cô chậm rãi nhớ tới tập tài liệu của Lưu Nhậm cười thầm, cái đó chắc chỉ để ly gián mối quan hệ của hai . Đến xác nhận cô còn kh thèm xác nhận, cô tin tưởng Lâm Phong, càng tin tưởng bản thân .
Nhất định cô kh chọn sai.
“Nhất định em sẽ kh bao giờ chọn sai.”
Đột nhiên suy nghĩ trong đầu bật lên thành lời, Giang Nguyệt hướng mắt về Hàn Phong, trong giọng nói mang theo chút thành khẩn:
“ biết rằng Giang Nguyệt này xưa nay tin tưởng tuyệt đối vào bản thân . Nếu sau này em phát hiện chọn sai thì chắc c lỗi là do em. Cho nên nói cho em biết , em chọn là đúng hay sai?”
“Hoàn toàn đúng.”
Hàn Phong kh chút do dự nói ngay. kh hiểu vì Giang Nguyệt lại đột nhiên nghiêm túc như vậy, nhưng bỏ qua tất cả thì đối với câu hỏi này, chắc c một ngàn phần trăm cô chọn là đúng.
sợ cô lại kh yên tâm nên vội vàng nói thêm:
“Nguyệt Nguyệt, nói cho em biết xưa nay cực kì lý trí. Kh hiểu khi gặp em lại vứt m nguyên tắc cầu kỳ do bản thân tự đặt ra, hơn nữa em kh bỏ , cầu còn kh được. Còn nữa, em kh nhất thiết hỏi qua đâu, bởi vì lúc nào cũng một câu trả lời duy nhất, em luôn luôn đúng.”
Hàn Phong vừa dứt lời Giang Nguyệt liền túm l cổ áo . Hai bờ môi kh hẹn mà gặp, ngay khi vừa chạm lãnh địa của đối phương, cô khẽ vươn chiếc lưỡi nh hương của vào cạy mở tường thành vững chắc, chiếm l tư vị ngọt ngào.
phối hợp với cô đưa đẩy đầu lưỡi, lại dung túng nu chiều để mặc cô làm càn. Giang Nguyệt rong ruổi trong khoang miệng nóng ẩm của Hàn Phong giống như chú ngựa non chạy khắp thảo nguyên rộng lớn. Đến khi kiệt sức mới lưu luyến bu ra.
Cô gục lên vai Hàn Phong, nói lí nhí:
“Tốt nhất là như vậy. đừng để em nghĩ bản thân chọn sai.”
Hàn Phong thở dốc vén lại tóc con rũ bên sườn mặt cô, khẽ hôn lên trán cô từ tốn nói:
“Nguyệt Nguyệt yên tâm, sẽ kh đâu.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.