Bẫy Tình Giang Tổng - Kẻ Thù Trên Thương Trường, Bạn Tình Trên Giường - Giang Nguyệt & Hàn Phong
Chương 78: Bờ Vai Vững Chắc
Đàm Vân cho gấp rút triệu tập tất cả nhân viên của bộ phận thiết kế lại, cô tra hỏi sơ từng một. Còn Đàm Vũ ngồi một bên ổn định tinh thần.
Ai n đều hoang mang lo lắng, Giang thị trước nay chưa từng xảy ra chuyện này. Mọi c đoạn thiết kế đều được bảo mật kỹ càng, hơn nữa mỗi sẽ được phân c làm một chi tiết nhỏ, ai cũng đóng góp c sức vào nên chuyện phá hủy thiết kế là ều kh thể xảy ra ở nơi tinh thần đồng đội cao như nhân viên của Giang thị.
“Đàm tổng, uống ly nước .”
Đàm Vân chỉ thị thu dọn các thiết kế bị phá hư xong quay lại an ủi . Cô cũng bất lực trước hoàn cảnh hiện tại, đến giờ này Giang Nguyệt vẫn chưa biết chuyện là do Đàm Vũ ngăn kh cho cô nói.
ngồi trong văn phòng ngẩn ngơ bản vẽ hoàn chỉnh trước mắt. Tất cả đều là c sức của đoàn đội nhân viên của Giang thị cùng nhau hoàn thành, nguyên vật liệu cũng được Đàm Vũ đích thân chọn những thứ tốt nhất. Bây giờ tất cả đều tan thành mây khói, hy vọng của Giang thị sẽ về đâu?
“Chủ tịch Giang tin tưởng như vậy, kh thể làm cô thất vọng được. Tiểu Vân, bây giờ nên làm gì đây?”
“A Vũ, ... bình tĩnh đã, trước sau gì cũng cách giải quyết bây giờ chúng ta báo cho chủ tịch Giang một tiếng. Đây kh lỗi của , A Vũ, đừng tự trách nữa.”
Đàm Vân kh giỏi ăn nói nên chỉ biết ngập ngừng an ủi Đàm Vũ, th kh trả lời liền chẳng biết làm .
Hai im lặng lúc lâu kh ai nói ai, cuối cùng Đàm Vũ chịu hết nổi chậm rãi đứng dậy. Sắc mặt tương đối bình tĩnh nhưng thật ra bên trong là sự mệt mỏi cùng buồn bực kh lời nào diễn tả hết, th lên tầng 12 Đàm Vân cũng vội vàng theo.
Giang Nguyệt đang phê duyệt tài liệu thì bên ngoài vang lên tiếng gõ cửa, Hàn Phong liền quen thuộc đứng dậy mở cửa.
Cửa vừa mở ra đã th khuôn mặt đẹp trai ảm đạm của Đàm Vũ, hơi bất ngờ chào một tiếng “Đàm tổng, nhà thiết kế Đàm” nhường đường cho họ vào.
Hàn Phong cũng kh biết chuyện gì mà Đàm tổng bình thường tinh thần phơi phới tràn đầy sức sống hôm nay lại biến thành một cái cây khô. kh thích nghe ngóng chuyện riêng tư của khác nên biết ý rời qua phòng kế bên pha trà cho họ.
Hai chậm chạp bước vào phòng gọi một tiếng “chủ tịch Giang” lại ngập ngừng nhau.
“Đàm tổng, chuyện gì mà mặt mày ủ rũ thế?”
Giang Nguyệt vừa mời hai ngồi xuống vừa lo lắng hỏi thăm.
Đàm Vũ mím môi đến thành đường thẳng tắp, khẽ qua Đàm Vân nói thẳng.
Nếu nghe kỹ thì trong giọng ệu còn chút run run:
“Chủ tịch Giang, bộ sưu tập mà chúng ta sắp ra mắt. Bị...” Đàm Vũ hít thở sâu kh dám nói tiếp.
Nghe đến đây Giang Nguyệt biết chắc chuyện chẳng lành liền sốt ruột hỏi lại:
“Bộ sưu tập bị gì vậy Đàm tổng?”
“Bị phá hủy gần như toàn bộ ạ.”
Đàm Vân cắn răng nói ra, hai tay cô bởi vì căng thẳng nên đan vào nhau chặt cứng, sắc mặt thì trắng bệch như bệnh.
“ chuyện như vậy ?”
Giang Nguyệt trừng mắt kh tin vào lời nghe th, cô sợ hãi chằm chặp biểu cảm bất lực của Đàm Vũ cùng Đàm Vân là đã đoán được tám chín phần.
Xong , bộ sưu tập kh còn thì ý nghĩa gì nữa chứ?
Cô khẽ run nghĩ đến tình hình Giang thị hiện tại, sắc mặt cực kỳ khó coi.
Cả hai đều bối rối, ai ai cũng kh biết nói gì cho . Giang Nguyệt đè nén cảm xúc thẳng vào mắt Đàm Vũ, giọng cô lạnh t:
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
“Đã ều tra chưa?”
Đàm Vũ thở dài:
“Kh nhân viên trong bộ phận thiết kế làm.”
Giang Nguyệt nhíu mày, nghĩ đến những thủ đoạn bẩn thỉu của đối thủ cạnh tr thì lại càng tức giận hơn vì đây là lần đầu tiên Giang thị bị như thế này.
Cô dựa hờ lưng vào ghế, xoa xoa thái dương:
“Còn CCTV, đã kiểm tra luôn chứ?”
Đàm Vũ gật đầu:
“Khi nãy nhân viên mới l dữ liệu, chắc là khoảng chiều nay là hình ảnh được xuất ra.”
Hàn Phong vừa pha trà xong quay lại liền th cảnh tượng căng thẳng của ba , bước nh qua để trà xuống bàn cô liền nói:
“Đàm tổng, nhà thiết kế Đàm, hai yên tâm nhất định sẽ ều tra ra kẻ dám phá hủy thiết kế của hai . Bây giờ cứ bình tĩnh, uống trà cho tịnh tâm lại trước đã.”
Dù kh tâm trạng nhưng Giang Nguyệt đã nói vậy Đàm Vũ lẫn Đàm Vân yên tâm hơn phần nào liền nghe lời nhấp một ngụm trà. Bọn họ vẫn áy náy với cô vì kh cẩn thận trong khâu quản lý sản phẩm, đến gần tới ngày thiết kế ra mắt mới phát hiện thì đã quá trễ.
“Vậy chuyện ra mắt bộ sưu tập thì làm chủ tịch Giang?”
Đàm Vân lo lắng hỏi Giang Nguyệt, bây giờ mà Giang Nguyệt yêu cầu cô làm lại thì dù bỏ ăn bỏ ngủ cô cũng ráng hoàn thành xong trong năm nay.
“Nhà thiết kế Đàm, cô đừng lo lắng kh trách cô đâu. Nếu mùa đ này kh bộ sưu tập nào được tung ra thì đợi sang năm vậy.”
Giang Nguyệt cần biện pháp lâu dài nên an ủi hai em Đàm Vũ Đàm Vân trước, bọn họ yên tâm ra về cô mới trở lại phòng làm việc.
Ngoài mặt Giang Nguyệt kh biểu hiện ra nhưng trong lòng cô đã thêm phiền muộn. Hàn Phong ra được nét lo âu trên mặt cô liền qua dỗ dành.
Giọng dịu dàng:
“Chuyện cũng đã xảy ra em đừng cứ tự trách nữa, như vậy đau lòng lắm đó, chúng ta cùng nhau tìm cách nhé?”
Nghe những lời này rốt cuộc cô kh chống đỡ nữa trực tiếp ôm l Hàn Phong, khuôn mặt nhỏ n của Giang Nguyệt vùi vào bờ vai vững chắc của , giọng nói nghẹn ngào:
“Phong, em sợ lắm. Bây giờ Giang thị đang gồng chịu đựng qua ngày chỉ để tr chờ vào hy vọng trở . Hiện tại tất cả đều bị phá hủy trong gang tấc. nói xem em nên làm gì đây? em chưa làm tốt kh? em giống như Dự San nói là tuổi trẻ bồng bột lại dám ng cuồng kh?”
Càng nói cô giọng càng run rẩy, nước mắt bắt đầu rơi ướt vai áo của Hàn Phong thấm vào da thịt . Cô đau một đau mười, chỉ biết dùng vòng tay rộng lớn của ôm chặt cô vào lòng vuốt ve tấm lưng cô an ủi. Chỉ như vậy Giang Nguyệt mới yên tâm đứng khóc trong văn phòng mà kh bị ngoài th.
Cô sợ nhân viên th dáng vẻ yếu đuối của lãnh đạo họ, nhưng cô kh sợ dáng vẻ yếu đuối của bản thân bị phơi bày trước mặt Hàn Phong.
Giang Nguyệt suy cho cùng cũng chỉ là cô gái hai mươi lăm tuổi may mắn hơn khác một chút. Từ trước đến nay đều là chủ tịch Giang và Giang phu nhân bao bọc yêu thương cô hết mực, chưa bao giờ cô rơi vào tình cảnh khó khăn như bây giờ.
Còn hiện tại chủ tịch Giang vẫn còn hôn mê trên giường bệnh chưa biết ngày tỉnh dậy, Giang thị thì thoi thóp gắng gượng từng ngày, vô vàn cạm bẫy của đối thủ cạnh tr đặt ra để đạp Giang thị xuống. Tất cả đều đang đè nặng trên vai Giang Nguyệt, qu nhiễu tâm trí cô. Đến khi cái hôn trán dịu dàng của Hàn Phong đột ngột rơi xuống mới làm cô tỉnh táo lại.
Giang Nguyệt mở bừng mắt ngẩng đầu Hàn Phong, ánh nắng ngoài cửa dịu dàng chiếu qua làm Hàn Phong giống như trai ấm áp, ánh mắt kiên định cô, hai tay Hàn Phong giữ chặt vai Giang Nguyệt, giọng nói trầm thấp phát ra từ tận đáy lòng:
“Nguyệt Nguyệt em nhớ, bất kể là ều gì chăng nữa em cũng kh được nghĩ sẽ thất bại. Bởi vì khi chúng ta nghĩ bản thân sẽ thất bại thì đó chính là sự thất bại đầu tiên mà chúng ta nhận được.” cúi đầu lại gần cô, “em làm được mà Nguyệt Nguyệt, kh em?”
Cô hơi hé miệng nhưng chẳng biết nói gì, qua ánh mắt đó thôi cô cũng biết đối phương dành cho sự tin tưởng như thế nào, sự tr chờ như thế nào. Đúng , cô đứng dậy, cô kh được vì thế mà bỏ cuộc. Giang Nguyệt nghĩ thế nên nhè nhẹ gật đầu, tay cô vội lau nước mắt trên mặt đáp lại , giọng cô mười phần khẳng định:
“Ừ, em nhất định sẽ làm được!”
Chưa có bình luận nào cho chương này.