Bẫy Tình Giang Tổng - Kẻ Thù Trên Thương Trường, Bạn Tình Trên Giường - Giang Nguyệt & Hàn Phong
Chương 80: Bức Tường Vô Hình
Giang Nguyệt mệt mỏi tựa vào đầu giường, tóc cô rũ xuống che khuất một bên mặt nên kh ra tâm trạng cô.
Hàn Phong hơi bồn chồn trong lòng, khi nãy cô vừa mới nói cười vui vẻ bây giờ lại ủ rũ mệt mỏi như vậy làm kh yên tâm. nhẹ nhàng bước qua chỗ cô vén những sợi tóc mai trên gò má Giang Nguyệt lên gọn gàng xong dịu dàng hỏi:
“ vậy em? Khó chịu chỗ nào thì nói nghe.”
Giang Nguyệt kh biết nên nói như thế nào, hiện tại tâm trạng cô phức tạp. Cái kh nên nghĩ đến cô đã nghĩ đến, ều kh nên xảy ra cũng đã xảy ra. Cô kh muốn thừa nhận cũng chẳng thể chối bỏ, rốt cuộc Giang Nguyệt vẫn yếu đuối trước lòng tin vững vàng của .
Cánh môi cô mấp máy từng từ một, hạt giống nghi ngờ mà Lưu Nhậm đã trồng xuống trong lòng cô bắt đầu sinh sôi. Giang Nguyệt đã cố gắng chôn vùi nó thật sâu giữ đống hỗn độn nhưng bây giờ nó lại ngoan cường lớn lên từng chút một. Mãi mãi cô cũng chẳng thể nào nhổ bỏ được cái cây xấu xí này.
Nghi ngờ là thứ khiến con ta ên cuồng tìm kiếm sự thật đằng sau nó. Cám dỗ trí mạng mà nó mang lại là thứ ma lực mạnh mẽ bám l tâm trí của một giống như Giang Nguyệt. Nếu như tò mò sẽ giẫm bụi gai đau đớn đ.â.m vào da thịt nhưng cô vẫn muốn nếm thử một lần.
Mùi vị của lừa dối, cay đắng như thế nào.
Hàn Phong lo lắng đặt tay lên vai Giang Nguyệt, cô khẽ đẩy ra lặp lại lần nữa:
“Em bảo ra ngoài, kh nghe ?”
ngơ ngác rụt tay lại, dáng vẻ của cô như này rõ ràng là đang tức giận. Cô chưa bao giờ như vậy với , đối với Hàn Phong từ trước đến nay Giang Nguyệt bướng bỉnh nhưng kh cứng đầu, giận dỗi chứ chẳng tức giận. Bây giờ chỉ cần một câu nói là liền hiểu tâm trạng cô hiện tại như thế nào.
Hàn Phong sốt ruột ngồi quỳ xuống cạnh giường, yết hầu lăn lộn lên xuống:
“ làm em giận hửm? Nếu thì em nói cho biết, nhất định sẽ sửa mà.”
Tim Giang Nguyệt đập liên hồi, cô hơi hoảng hốt Hàn Phong, cảm giác vừa lạ vừa quen đột nhiên ùa vào tâm trí cô. Giữa ánh đèn sân khấu xa hoa một Lưu Nhậm mang đến nỗi nghi ngờ kh giới hạn, khuôn mặt giống nhau như đúc của Hàn Phong và Lâm Phong hay lúc ảo giác xuất hiện trước khi con d.a.o cắt bánh cắt đến tầng cuối cùng.
Giang Nguyệt hơi khó thở, tay cô chống trên nệm bấu chặt ga giường, trên trán bắt đầu xuất hiện tầng mồ hôi mỏng, môi cô tái nhợt nhưng vẫn gắng gượng nói thẳng:
“Kh , ra ngoài . Em muốn được nghỉ ngơi!”
“Nguyệt Nguyệt...”
Hàn Phong khẽ kêu tên cô.
Giang Nguyệt hít thở sâu, cô hơi gằn giọng:
“Ra ngoài!”
biết hiện tại cô chỉ đang buồn phiền vì chuyện thiết kế bị phá hủy nên mới thất thường như vậy. Hàn Phong gật đầu đứng dậy, kh yên tâm sửa lại góc chăn cho cô mới quay .
Giang Nguyệt th cửa phòng khép lại mới thở phào nhẹ nhõm, cô sợ khi nãy quá thất thố sẽ làm nghi ngờ. Hàn Phong vừa khỏi cô liền xuống giường l ện thoại, ấn mở d bạ.
nh cuộc gọi đã được kết nối, trong lúc nhạc chờ dài đằng đẵng vang lên bàn tay Giang Nguyệt kh yên tâm nắm chặt, đến khi bên kia nhấc máy.
“Giang tiểu thư?”
“Điều tra Lâm Phong cho . Trong vòng nửa ngày kết quả!”
Giọng Giang Nguyệt lạnh nhạt, cô nói m câu ngắn ngủi nhưng cũng đủ để bên kia hiểu được. ta “vâng” một tiếng cô cũng dập máy.
Cô dành cho sự tin tưởng tuyệt đối, nhưng năm lần bảy lượt lại bị hiện thực tát vào mặt như trò hề kh kết thúc. Giang Nguyệt cô kh kẻ thể chơi đùa được, cánh môi bị cô cắn đến rướm máu:
“Nếu thật sự là như vậy sẽ kh bao giờ tha thứ cho !”
Ánh mắt cô tàn nhẫn ra cửa sổ phòng, mặt trời dù chói chang cỡ nào cũng kh làm tan chảy sự nghi ngờ lạnh ngắt đang từng chút đóng băng trái tim Giang Nguyệt.
Rốt cuộc tình cảm hai dành cho nhau giống như tảng băng đó kh? Chậm rãi hình thành chậm rãi chìm xuống đáy đại dương, cuối cùng tan biến kh còn dấu vết.
Cô bất lực ngồi bệt xuống sàn nhà co rúm lại, hai tay đan vào nhau đặt lên đầu gối hờ hững ván cửa phòng. Tâm trí cô xuyên qua lớp gỗ , vô thức mường tượng ra hàng ngàn hình ảnh của Hàn Phong.
Giang Nguyệt nghĩ liệu đang lo sợ trước sự thật mà cô sắp tìm ra hay kh? Hay vốn dĩ Lâm Phong là Lâm Phong, kh sự thật nào nữa hết, tất cả chỉ là ảo giác của một cô.
Cô thầm mong tất cả chỉ là trùng hợp, bởi vì, cô yêu .
…
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Bên ngoài Hàn Phong cứ mải miết về phía cửa phòng Giang Nguyệt, hồi lâu kh yên tâm liền gọi cho Hồ Nam.
Vừa mới ngủ dậy đã làm phiền nên giọng ệu của Hồ Nam hơi bực :
“Gì nữa vậy?”
“ th tin gì mới của Lưu Nhậm kh?”
“À, hỏi cái đó hả. Đúng lúc chiều nay l kết quả từ trường Tây Viện nên chắc ngày mốt sẽ .”
Hàn Phong dù sốt ruột nhưng cũng chẳng thể làm gì, “ừ” một tiếng tắt máy. Bây giờ chỉ thể chờ đợi, nếu Lưu Nhậm liên quan đến Giang Nguyệt thì chắc c đã đúng đến tám chín phần.
Vừa định lại phòng Giang Nguyệt hỏi thăm thì cửa đột nhiên mở ra, cô xách túi xách và áo vest ra ngoài gấp.
đứng dậy đuổi theo sau.
“Nguyệt Nguyệt, em đâu vậy? Để đưa em .”
Cô nói mà chẳng thèm ngoảnh lại Hàn Phong, cứ thế thẳng xuống thang máy:
“Em về Phong Nguyệt, còn m tập tài liệu trong phòng làm việc xem trước . Kh cần theo em.”
“Nhưng mà...”
Chưa kịp nói hết câu Giang Nguyệt đã vào thang máy. Hàn Phong mím môi cửa thang đóng lại giữa khuôn mặt vô cảm của cô.
thẫn thờ đứng giữa hành lang dài đằng đẵng kh ểm dừng. Hai tay Hàn Phong bởi vì chậm trễ chưa ngăn kịp cô mà thất vọng bu thõng xuống thắt lưng, đầu óc hiện tại trống rỗng chẳng nghĩ ra được gì.
Mắt chăm chú cửa thang máy bằng kim loại lạnh lẽo, khàn khàn:
“Em thế?”
…
Lưu Nhậm liếc Phạm Hoài đang ngồi ng nghênh trong phòng làm việc của , giọng nói chẳng m thân thiện:
“ về đây làm gì? Kh bảo qua nước ngoài lánh mặt một thời gian ?”
Phạm Hoài cười khẩy, tay ta còn đang quấn băng gạc chồng chéo lên nhau, mơ hồ còn th chút m.á.u tươi thấm ra ngoài nhưng ều này chẳng ảnh hưởng gì đến sinh hoạt của ta. Trên Phạm Hoài mặc quần áo cũ, bộ dạng hơi nhếch nhác.
“ kêu qua đó bằng cái bộ dạng này hả?”
ta vò đầu thuốc xuống gạt tàn, mặt nhăn nhó chỉ chỉ vào miệng vết thương trên tay .
Lưu Nhậm hơi nhíu mày:
“Muốn bao nhiêu nữa?”
“Mười ngàn đô.”
Phạm Hoài thở dài ra giá, ta hy sinh m lít m.á.u của cũng chỉ vì thứ gọi là tiền bạc.
UTrước đây ta từng là tay đua chuyên nghiệp nhưng vì vi phạm một luật cấm nên buộc rút lui khỏi trường đua. Sau này trở thành vệ sĩ, đúng lúc Phong Hà cần nên được tuyển vào.
Trong hai tháng thử việc Phạm Hoài mắc sai lầm nên bị Hàn Phong sa thải, Lưu Nhậm vừa hay cần thực hiện mục đích của nên Phạm Hoài bị mua chuộc trở thành bên chủ tịch Giang đợi thời cơ ra tay.
Chính vì vậy lúc xe gặp tai nạn ta mới c được đúng góc độ đ.â.m vào đuôi container để giữ được tính mạng của và chủ tịch Giang.
Lưu Nhậm th Phạm Hoài vẫn còn ích nên tạm thời nhường nhịn. kh ý kiến với con số này nên lập tức l ện thoại gọi cho Vu Nhĩ ra ngân hàng giao dịch.
“Chiều nay liền , vé máy bay trợ lý Vu đặt sẵn .”
Phạm Hoài nghe được câu trả lời hài lòng nên sảng khoái đứng dậy vươn vai. ta mặc lại chiếc áo khoác da bên ngoài, đội nón lưỡi trai lên sau đó chào tạm biệt Lưu Nhậm:
“OK! gì thì tìm bất cứ lúc nào, miễn là tiền.”
Lưu Nhậm kh thèm để ý m lời khiêu khích này nên tiếp tục đọc tài liệu. Phạm Hoài chửi thầm một câu xong kín đáo rời .
Chưa có bình luận nào cho chương này.