Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Bẫy Tình Giang Tổng - Kẻ Thù Trên Thương Trường, Bạn Tình Trên Giường - Giang Nguyệt & Hàn Phong

Chương 90: Màn Kịch Vụng Về

Chương trước Chương sau

tới lui, cuối cùng chọn chiếc Bugatti Chiron ưa thích chạy làm. Giang Nguyệt thuần thục lùi xe ra khỏi gara đạp ga phóng thẳng ra cổng. Cô híp mắt chiếc xe màu đen đằng trước sau đó cố ý thả chậm tốc độ lại.

Quả nhiên Hàn Phong ôm cây đợi thỏ đã lâu thình lình nhảy ra chặn trước đầu xe cô. Giang Nguyệt bất đắc dĩ đạp ph, bóp còi liên tục. ngựa quen đường cũ đeo bám bên kính ghế lái, tha thiết đập cửa gọi cô:

“Nguyệt Nguyệt, em mở cửa . biết là em đang ở trong đây, em biết nhớ em lắm kh?”

Hàn Phong bây giờ vứt hết mặt mũi

Giang Nguyệt hình ảnh của đàn chật vật qua lớp kính dày thì mềm lòng, cô sợ lại lên cơn ên đập nát cửa nữa nên kh làm khó dễ hạ kính xuống.

Giọng cô lạnh nhạt, ánh mắt chăm chú phía trước, đến kính mát cũng kh gỡ xuống nói chuyện với :

thật kh biết nên gọi là Hàn tổng hay đồ lừa đảo nữa. Xin tự trọng một chút, quay về mà cống hiến cho Phong Hà .”

Hàn Phong kh ngại nghe cô nói m lời này, th cô chịu hạ kính xe thì mừng rỡ khom xuống ghé đầu vào bên trong, tha thiết cô:

“Em thích gọi là gì cũng chịu. Chỉ cần em đồng ý quay về, hai chúng ta bắt đầu lại, được kh em?”

mong mỏi cô cho một ánh mắt, thậm chí thương hại cũng được. Nhưng Giang Nguyệt ngay cả cũng kh thèm quay qua . Trên mặt cô lạnh t, bởi vì bệnh nên càng nhợt nhạt, Hàn Phong thật muốn hỏi cô khỏe kh nhưng kh dám, sợ cô sẽ đổi ý phóng xe mất.

“Dẹp ý nghĩ viển v đó của . Trễ giờ , tránh ra cho làm.”

Cô liếc một cái sau đó định đạp ga nhưng Hàn Phong nh hơn một bước vươn tay vào cửa kính xe ôm vai cô, giữ Giang Nguyệt chặt cứng đến nhúc nhích cô cũng chẳng nhúc nhích được nói chi là ều khiển vô lăng lái xe .

“Em mà đạp ga là liều mạng với em!”

Hàn Phong hùng hổ hù dọa Giang Nguyệt, cách một cánh cửa ôm cô khư khư như ôm tiền. Cô giẫy giụa cắn mạnh vào tay , Hàn Phong hít ngụm khí lạnh, th vậy Giang Nguyệt nghiến chặt hàm răng lên cánh tay rắn chắc của , trừng mắt:

“Đừng tưởng kh dám t , biết ều thì tránh ra, cút khuất mất mắt . Đồ lừa đảo, đồ kh liêm sỉ!”

“Tôn nghiêm còn kh cần, em nghĩ cần liêm sỉ để theo đuổi em chắc?” Hàn Phong chịu đựng để cho cô cắn gào lên dữ dội.

Giang Nguyệt hừ lạnh, cô kh thèm để m lời hổ báo của vào tai tiếp tục cắn mạnh.

Trán Hàn Phong nổi lên gân x, miệng vết thương lại rỉ m.á.u thấm ướt băng gạc, Giang Nguyệt th vậy mới nhả tay ra.

“Mẹ kiếp, em là sói con hả?”

Cô kh mắng lại chằm chằm vào vết thương của Hàn Phong. Hiện tại băng gạc đã nhuốm một mảng lớn màu đỏ, m.á.u khô m.á.u tươi trộn lẫn vào nhau tr đáng sợ.

Hàn Phong bắt gặp ánh mắt của cô liền nhếch môi, đột nhiên nhíu mày, hay tay run rẩy, trên trán xuất hiện tầng mồ hôi mỏng.

Giọng đứt quãng:

“Nguyệt... ... đau quá, đứt gân kh?”

Cô nghe vậy liền hướng mắt lên , mặt Hàn Phong x xao nhợt nhạt, lại hốc hác khác với vẻ ngoài ển trai thường ngày. Chỉ qua một đêm sống thiếu cô thôi mà như biến thành chú U40.

Mặt Giang Nguyệt biến sắc Hàn Phong, cô giật giật khóe miệng kh biết trả lời như thế nào. Hàn Phong tiếp tục thở dốc, vẻ mặt nhăn nhó vừa đã biết là chịu đựng cơn đau cắt da cắt thịt dữ dội như thế nào. Cô bắt đầu bị lung lay, th vậy mím môi nắm mạnh bàn tay bị thương lại khiến miệng vết thương vỡ toát, m.á.u theo đó chảy ra ồ ạt. Hàn Phong mặc dù bị đau nhưng kh dám kêu lên tiếng nào, cắn răng chịu đựng, mặt nhăn như ăn ớt.

khác vào khi tưởng bị chấn thương nghiêm trọng đến sống dở c.h.ế.t dở.

vậy?”

Cô hoảng sợ mở cửa xe, cửa vừa mở Hàn Phong đã yếu ớt ngã quỵ xuống trước mặt cô. Ngay giây phút vừa khụy chân Giang Nguyệt đã nh chóng đỡ l , cô hoảng loạn nên liên tục hỏi Hàn Phong: “ đau ? Tại làm ra n nỗi này chứ? muốn hù c.h.ế.t hả?”

vẻ mặt hốt hoảng của Giang Nguyệt thì âm thầm vui mừng, vì thế Hàn Phong tiếp tục phóng đại cơn đau nhỏ thành cơn đau đớn nghiêm trọng, đau đến kh còn cảm giác gì nữa.

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

chờ em về thay băng gạc cho , kh thích khác chạm vào .”

L mày nhíu chặt, Hàn Phong gắng gượng nói cho cô biết mong chờ cô về như thế nào.

Giang Nguyệt nửa tin nửa ngờ thăm dò nét mặt , cô cắn môi xuống băng gạc bị m.á.u thấm ướt của Hàn Phong thì d.a.o động. Cuối cùng lý trí thua con tim, Giang Nguyệt miễn cưỡng nói một câu:

là đồ lừa đảo mà cũng ngốc như vậy , hừ, ta nói cứu một mạng còn hơn xây bảy tòa tháp.” Giang Nguyệt thấp giọng, nói lí nhí: “ lăn vào trong , để gọi thay băng gạc cho .”

Hàn Phong nghe vậy liền mừng húm, nhưng mà vẫn ôm hy vọng được cô thay nên tiếp tục dụ dỗ Giang Nguyệt:

“Cả từ trên xuống dưới đều là của em. khác kh được phép động vào, thay băng gạc thì cũng là em thay cho .”

Lúc nói hơi rũ mắt xuống, bộ dạng cực kỳ đáng thương.

“Đừng được voi đòi tiên, nể tình hai chúng ta từng vui vẻ bên nhau nên mới giúp một lần. Kh lần sau đâu.”

Giang Nguyệt trốn tránh ánh mắt đáng thương của , hờ hững nói thẳng.

Hàn Phong ngược lại cố chấp muốn cô thay băng gạc cho nên gục đầu xuống vai Giang Nguyệt. Hơi thở nam tính phả vào cổ khiến cô hơi ngưa ngứa, Giang Nguyệt còn nghe th giọng nói khàn khàn của vang bên tai :

“Em nỡ bỏ mặc kh quản sống c.h.ế.t của kh? Nguyệt Nguyệt, em nói là đồ lừa đảo nhưng em biết nhẫn tâm kh hửm?”

Cánh môi Giang Nguyệt mấp máy, cô nhất thời quên mất đẩy ra nên Hàn Phong cứ vậy ôm chặt eo cô, đầu thì vùi vào hõm cổ Giang Nguyệt, chiếm lĩnh mùi hương nhàn nhạt trên cô.

đàn thân hình cao lớn cứ vậy gục xuống trước mặt Giang Nguyệt, dường như mất hết sức lực, hơi thở cũng nặng nề theo từng đợt. Cô lưỡng lự hồi lâu sau đó chậm rãi đưa tay lên, vừa lúc định chạm vào lưng Hàn Phong thì ện thoại trong túi đột nhiên rung lên th báo cuộc gọi đến.

Giang Nguyệt lật đật hạ tay xuống, cuống quýt đẩy ra lục lọi ện thoại trong túi xách mở lên nghe.

Giọng nói ấm áp của Lưu Nhậm bên kia đầu dây phát ra rõ ràng:

“Giang tổng, là Lưu Nhậm đây, thật ngại quá đã kh báo trước với cô. Hôm qua lịch trình được xếp lại đột ngột nên chuyến thăm cuối tuần này ở Giang thị thể đẩy lên sớm hơn được kh?”

Giang Nguyệt một tay nghe ện thoại một tay ngăn trước n.g.ự.c Hàn Phong kh cho lại gần ôm . Thế là thừa dịp bắt l tay cô xoa xoa đặt qua n.g.ự.c trái của , cô liếc xéo sau đó tiếp tục tập trung nghe Lưu Nhậm nói.

“Giang tổng kh rảnh thì...”

Cô nhớ lại lịch trình của xong từ tốn trả lời:

“Nếu vậy cũng được, định ngày nào sẽ đến?”

Lưu Nhậm nheo mắt cười khẽ, thản nhiên nói:

“Trưa nay được kh?”

Hàn Phong đứng gần đó nghe loáng thoáng Lưu Nhậm định qua Giang thị thì nhíu mày, liếc một cái xẹt lửa lên ện thoại đang phát ra tiếng nói rõ ràng của Lưu Nhậm, lại nghe th cô trả lời ta:

“Ừm, vậy trưa nay chờ sẵn ở trụ sở chính của Giang thị. đường cẩn thận.”

Lưu Nhậm nhếch miệng, “cảm ơn Giang tổng đã th cảm” chào cô, cả hai kh còn chuyện gì nữa nên Giang Nguyệt tắt máy. Vừa dập máy xong Hàn Phong đứng kế bên đã nhướng mày châm biếm:

“Tưởng như thế nào, em bỏ kiếm cái tên nham hiểm ở Nam Thành đó hả?”

Cả kh làm ra hành động kì quái gì nhưng trên mặt Hàn Phong đã viết rõ mồn một hai chữ “ghen tu”, Giang Nguyệt nghe th cái giọng chua lè của liền gỡ tay ra tay , kh chịu thua cãi lại:

bỏ là vì là đồ lừa đảo. Liên quan gì đến Lưu Nhậm mà ăn nói đ đá như vậy hả?”

“Em!”


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...