Bẫy Tình Giang Tổng - Kẻ Thù Trên Thương Trường, Bạn Tình Trên Giường - Giang Nguyệt & Hàn Phong
Chương 92: Nụ Hôn Cưỡng Ép
Đôi khi một số chuyện kh cứ nói ra là sẽ được giải quyết cách dễ dàng. Mà tình yêu cũng giống như vậy, tựa như thứ gì đó bị đè nén lại trong trái tim của riêng mỗi , muốn diễn đạt ra nhưng chẳng biết bắt đầu từ đâu.
Cô tự biết kh đủ dũng khí trả lời câu hỏi của Hàn Phong nên nên kh dám tiếp lời , chỉ thể mấp máy môi. Bởi vì chịu đựng kh khí im lặng đến đáng sợ này nên tâm trạng cực kì xấu, theo đó hàng ngàn thứ cảm xúc kì quái bám l , mặc định cô sẽ ngoan cố đòi cắt đứt với Hàn Phong.
Giang Nguyệt quay mặt sang chỗ khác, dường như là chột dạ. Cô chần chừ một chút đột nhiên hất tay Hàn Phong ra, khựng lại, vừa định mở miệng thì cô đã lên tiếng đánh gãy lời :
“Đừng phí lời ở đây nữa, và sớm đã kh liên quan gì đến nhau.” Khi nói lời này cô mới thẳng vào mắt , tâm vững như bàn thạch, chẳng gì xoay chuyển được: “Hàn tổng, chúng ta kh còn cơ hội nữa.”
Mi mắt cô khẽ run, trong con ngươi xuất hiện tia khác thường nhưng nh đã biến mất. Giang Nguyệt thẳng t đáp lại ánh mắt Hàn Phong, cô cắn răng biểu cảm phức tạp trên mặt , lồng n.g.ự.c phập phồng chứng tỏ cô đang căng thẳng nhưng biểu cảm kh hề thay đổi, cứ lạnh nhạt như vậy.
“Em biết đang nói cái gì kh?”
Giọng Hàn Phong khàn khàn, hốc mắt đỏ lên, đây là lần thứ hai cô th bộ dạng thảm hại của . Tay nắm chặt lại đến nỗi nổi lên gân x, cả trầm mặc khiến nhiệt độ xung qu thấp vài phần. Giang Nguyệt biết đã chọc tới giới hạn của Hàn Phong nên rũ mắt nín thinh, cả hai duy trì khoảng khắc này chưa đến một phút thì liền kh kiềm được ấn mạnh sau gáy cô về trước, ép buộc cô hôn .
Bàn tay Hàn Phong mạnh mẽ đặt sau gáy cô, tay kia chẳng rảnh rỗi nâng cằm cô lên. Hai bờ môi lạnh lẽo cứ thế chà xát lên nhau tạo độ ấm cho đối phương, Giang Nguyệt kh muốn nên giãy giụa kịch liệt đẩy ra nhưng Hàn Phong kh cho cô cơ hội, khéo léo ôm eo Giang Nguyệt, đẩy cô dựa lưng lên bên h xe .
“Ưm, ... Ưm...” Bị Hàn Phong vây hãm nên cô chỉ thể yếu ớt nói m từ đứt quãng, Giang Nguyệt bấu mạnh vào tay nhưng Hàn Phong chẳng hề hấn gì, tiếp tục khu đảo khoang miệng ẩm ướt của cô.
mạnh bạo cuốn l chiếc lưỡi Đinh Hương ngọt ngào của Giang Nguyệt, cả hai cứ thế trầm luân giữ đắng cay và ngọt ngào, cô bất lực níu tay , cánh môi đỏ mọng bị Hàn Phong dày vò đến đau đớn, Giang Nguyệt bắt đầu thiếu dưỡng khí, cô nhíu mày, nước mắt kh tự chủ rơi xuống.
Hàn Phong bình thường luôn dịu dàng chiều theo cảm xúc của cô thế nhưng hôm nay đã là giới hạn của , Giang Nguyệt kh muốn hôn cũng hôn cô cho bằng được.
Ngay từ đầu vốn đã vậy, mọi thứ theo ý của . Hàn Phong kh chấp nhận mọi thứ thay đổi kh theo ý , kể cả Giang Nguyệt.
Cả hai áp sát mặt vào nhau nên dòng nước nóng hổi vừa vặn rơi trúng Hàn Phong. giật , dần bình tĩnh lại khi th hàng mi nặng trĩu của Giang Nguyệt mới lưu luyến bu cô ra, trước khi rời còn hôn nhẹ lên mắt cô.
“Đừng khóc, chịu kh nổi đâu.”
Trước mắt Giang Nguyệt tầng sương mỏng nên cô chẳng nghĩ gì được, vừa nãy lại bị Hàn Phong cưỡng hôn nên hơi mờ mịt. rời khỏi môi cô mới chậm rãi hồi phục, sau đó mới nhớ ra tức giận nên thô lỗ đánh vào n.g.ự.c một cái:
“Ai cho hôn hả? Đồ...” Giang Nguyệt vừa mếu máo vừa gầm gừ chất vấn, “đồ lưu m xấu xa. cút cho !!”
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Hàn Phong ôm cô vào lòng, khóe môi kh nhịn được cong lên. Ánh mắt chất chứa sự cưng chiều vô hạn, giọng hơi khàn:
“Đừng giận nữa nhé! Chúng ta về cùng nhau .”
Lúc nói hơi khom xuống, lặng lẽ ngắm ngũ quan xinh đẹp của Giang Nguyệt xong chú ý đến bờ môi hơi sưng kia.
Hàn Phong l.i.ế.m liếm môi, cảm th vị ngọt vẫn còn trên miệng sau đó đưa tay ra định lau khóe môi cho cô nhưng Giang Nguyệt nghiêng mặt né tay , cô gằn giọng:
“ bị ếc hả? nói cái gì đều xem như kh nghe th đúng kh? Loại như đúng là mặt dày!”
“ em cứ thích nói m lời tàn nhẫn như vậy để phá hoại trái tim vậy hả?”
Hàn Phong hơn thua sấn tới, ép cô dựa sát vào kính ghế lái, khoảng cách hai gần đến mức hơi thở cũng sắp bị lẫn vào nhau.
“Em đừng tưởng chút bản lĩnh thì muốn chơi đùa kiểu nào cũng được. Hàn Phong nói cho em biết, kh loại em muốn là thể đến, kh thích thì bỏ .”
Tay đặt dưới sườn mặt cô vuốt ve, còn bận rộn vén lại tóc mai trên trán Giang Nguyệt lại cho gọn gàng. Hàn Phong giống như đang nói chuyện phiếm, giọng đều đều nhưng dứt khoát, từng chữ đều rõ ràng nhắc nhở cô.
“Ha!” Giang Nguyệt nhếch môi cười lạnh một tiếng, cô hơi khép mi mắt lại, bộ dạng chút lười nhác, “ vẫn còn chưa rõ con Giang Nguyệt này à? Nói đúng đó, thích nên đến vui vẻ với , bây giờ chơi chán thì vứt thôi. Cả hai đâu ai lỗ, đừng cằn nhằn như vậy chứ.”
Cô nhún , nói tự nhiên khiêu khích Hàn Phong.
“Mẹ kiếp em thực sự xem là trai bao đó hả?”
Hàn Phong tức đến nghiến răng, hung hăn bóp miệng cô, Giang Nguyệt cứng đầu cứng cổ gắng gượng nói “đúng nha” một tiếng. Vừa dứt lời đã bị cúi xuống chặn miệng cô lại, Hàn Phong hôn loạn xạ sau đó dời xuống hõm cổ trắng nõn của Giang Nguyệt.
“Con mẹ nó Hàn Phong là chó ên hả? Bỏ ra!”
Một nam một nữ đứng giữa đường la hét nếu là bình thường thì kh khéo cả hai sẽ bị bàn dân thiên hạ đánh giá. Nhưng chỗ này vắng vẻ kín đáo, còn là đường riêng của Giang gia mới kh ai qua lại nên Hàn Phong mới dám làm như vậy. mặc kệ Giang Nguyệt giãy nảy đẩy ra, tay trái Hàn Phong bắt l hai tay cô ấn lên kính xe khiến Giang Nguyệt hết đường lui chỉ thể đứng im chịu trận.
chơi xấu mút mạnh lên chiếc cổ thiên nga khiến nó hiện lên một dấu đỏ ấn, Hàn Phong ngầm thừa nhận cô chỉ thể lưu lại ấn ký của thôi.
“Ngoan một chút, nếu kh làm em ngay tại chỗ bây giờ.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.