Bẻ Gãy Cánh Chim
Chương 35: .
Tháng Tư, thời tiết luôn biến đổi khó lường. Đêm trước còn thể khiến ta lạnh đến tỉnh giấc, ngủ một giấc dậy, trời đã ấm lên.
Buổi sớm trong núi sáng sớm. Diệp Cẩn bước ra khỏi cửa hang, đưa tay che ánh nắng ch.ói mắt, rốt cuộc cũng rõ toàn cảnh nơi đang đứng.
Một dãy núi trơ trọi, hơi hoang vu, cây cối ngả nghiêng, dòng đá lớn từ sườn núi đổ xuống, cuốn theo đất bùn, để lộ lớp đá lởm chởm bên dưới. từ xa, giống như một con s khổng lồ mang màu xám và nâu.
Cô bước ra vài bước, quay ngẩng đầu về phía sau, chỉ th trên đỉnh núi một mảng đứt gãy chỉnh tề, hiển nhiên đó chính là ểm khởi đầu của trận sạt lở.
thể sống sót khỏi tai họa đáng sợ như vậy, cô đúng là may mắn.
Diệp Cẩn vẫn còn sợ hãi trong lòng.
“Phu nhân.”
Phía sau vang lên tiếng bước chân. Cô quay đầu, th đàn áo đen biến mất từ lúc tỉnh lại giờ đứng cách một bước, cúi đầu đưa cho cô một nắm quả dại được gói trong khăn tay: “Nơi này cằn cỗi, chỉ tìm được chút quả này, xin phu nhân tạm dùng giải khát.”
Diệp Cẩn nắm quả trước mặt. Quả nhỏ cỡ móng tay, qua khá giống dâu tây, chính là loại dâu rừng thường th trên núi.
Suốt một đêm chưa uống giọt nước nào, lúc này cô quả thực khát, kh chỉ khát mà còn đói cồn cào.
Cô kh nhận l, chỉ đưa tay l một nắm nhỏ: “Ta ăn ít, phần còn lại ngươi ăn .”
đàn khựng lại, định từ chối, nhưng Diệp Cẩn đã quay đầu , vừa quan sát xung qu vừa tiện tay cho một quả vào miệng.
Đối với cô, đó chỉ là một việc hết sức bình thường, chứ kh nhường lại thứ thức ăn lúc này vô cùng quý giá.
Thính Phong cầm nắm quả đứng lặng một lát, lặng lẽ thu tay về.
Kh gian bên cạnh yên tĩnh một lúc, vang lên một tiếng “Đa tạ” khẽ. Diệp Cẩn đang định ăn quả thứ hai, nghe vậy kh nhịn được bật cười.
“Ta nói này, ngươi thật kỳ quái.”
Ánh nắng rực rỡ chiếu lên cô, sắc vàng ch.ói mắt cũng kh sánh bằng nụ cười nở rộ như hoa. Như thể vừa nghe chuyện gì buồn cười, đôi mắt hạnh cong lên thành đường cong dịu dàng. Những u ám buồn bã của đêm qua theo đó tan biến sạch sẽ. Cô liếc y một cái: “Quả là ngươi hái, cảm ơn ta làm gì?”
Mọi âm th đều lặng, chỉ gió thổi qua. Gió nhẹ khẽ lay sợi tóc bên má cô. Thính Phong bỗng như bị kim châm, cúi đầu xuống, kh dám thêm.
“…Sau này đừng nói m lời kỳ quặc đó nữa, nghe khó chịu, ta cũng kh thích.” Diệp Cẩn dần thu lại nụ cười, bỏ quả thứ hai vào miệng, “Mau ăn , chúng ta lên đường.”
Hai dùng xong “bữa sáng” đạm bạc, Thính Phong phân biệt phương hướng, bắt đầu hành trình.
Núi hoang chưa từng được khai phá vốn đã khó , lại thêm khắp nơi là đá vụn, càng khó khăn hơn. Với Diệp Cẩn, sau một đêm nghỉ ngơi, cơn đau đầu và buồn nôn đã giảm bớt, nên vẫn còn chịu được. Nhưng với đàn bị thương ở chân, mọi thứ trở nên vô cùng gian nan.
Diệp Cẩn biết tình trạng của y. May mà hai luôn chọn đường tương đối bằng phẳng, cũng chậm. Th y vẫn thể cử động, cô tưởng sau một đêm, vết thương đã đỡ phần nào.
Ai ngờ được một đoạn, trong hơi thở bỗng thoảng qua mùi m.á.u nhàn nhạt. Diệp Cẩn cúi đầu, liền th ở ống quần của y lộ ra một mảng sẫm màu khác với chỗ khác. Mảng đó tối qua đã , giờ lại lan rộng thêm một vòng.
Diệp Cẩn im lặng.
Kh biết nên nói gì.
Trong lúc quan sát, bước chân vô thức dừng lại. Th cô kh theo kịp, đàn quay đầu , vẻ mặt bình thản, như thể đang chảy m.á.u kh .
Diệp Cẩn mím môi, thật sự bội phục: “Vết thương của ngươi nứt ra .”
đàn xuống bắp chân , chỉ nói: “Kh , tìm được đường xuống núi càng sớm càng tốt.”
Nói thì vậy, nhưng…
Diệp Cẩn nhắm mắt hít sâu, bước nh lên, nắm l cổ tay y đặt lên vai : “Dựa vào ta, chân kia đừng dùng lực.”
“Kh được!”
đàn giật , muốn rút tay, lại kh dám dùng lực hất ra. Hai nhất thời giằng co.
“Vậy thì đừng nữa!”
Th y lại bày ra bộ dạng cổ hủ , Diệp Cẩn vốn đã vừa đói vừa khát, vừa kích động liền th đầu cũng đau theo, bực bội kh chịu nổi, nhịn kh được mà châm chọc: “Đến lúc nào mà còn để ý m thứ vô nghĩa đó. Dựa vai một chút thì , chẳng lẽ ta sẽ mất trong sạch? Nếu theo m cách nói hoang đường của thế giới này, vừa chúng ta còn một nam một nữ ở cùng qua đêm, vậy quay đầu lại cùng nhau bị nhốt l.ồ.ng heo kh?”
Trong đôi mắt trong trẻo của cô ánh lên lửa giận, khiến Thính Phong hoảng hốt dời mắt, lắp bắp kh nói nên lời, lực nơi tay cũng bu lỏng.
Thế là bàn tay rộng lớn hữu lực cuối cùng đặt lên bờ vai gầy của cô, hai gian nan tiếp tục về phía trước.
Gió nhẹ thổi qua, trong hơi thở phảng phất một mùi hương th nhã, dịu dàng mà mát lạnh, khiến lòng xao động. Thính Phong cứ vô thức giảm lực, mỗi lần như vậy, Diệp Cẩn lại liếc y một cái, y đành dùng lực trở lại.
Lảo đảo một đường, cuối cùng cũng đến được nơi y chỉ.
Một đống đá vụn lớn c ngang đường, ngẩng đầu , hiển nhiên kh thứ con thể tự leo qua.
Nhất thời, hai đối diện cảnh này, đều im lặng.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
“Hay là xuống núi , xem thể tìm được nhà nào cho chúng ta tá túc vài ngày kh.” Diệp Cẩn lên tiếng trước.
Thính Phong gật đầu, nghiêng tai nghe một lúc, chỉ về một hướng: “Bên đó dường như tiếng nước.”
Đây đúng là tin tốt. nước, thể chống đỡ lâu hơn.
Diệp Cẩn mừng rỡ trong lòng, chỉ th cổ họng khô đến sắp bốc khói.
Hai chừng một khắc, tiếng nước bên tai dần rõ, quả nhiên trong một khe đá th dòng nước róc rách chảy. Càng khiến vui mừng hơn là trong vũng nước nhỏ do dòng chảy tụ lại, còn hai con cá đang uể oải bơi.
“Ta nhóm lửa, ngươi bắt cá làm sạch.”
Nhóm lửa cần tìm cành khô cỏ khô, đương nhiên kh thể để bị thương ở chân làm. Sau khi vốc nước uống giải khát, Diệp Cẩn bắt đầu tìm kiếm qu đó.
Sáng sớm sau mưa muốn tìm thứ thích hợp nhóm lửa kh dễ, cô chỉ thể vừa nhặt tạm những thứ thể dùng được, vừa dần dần xa hơn.
Kh biết qua bao lâu, cô nhặt cũng kha khá, đang định đứng dậy, khóe mắt bỗng thoáng th một tia sáng lạnh khác thường.
Động tác của Diệp Cẩn khựng lại, theo hướng phản chiếu ánh sáng , chỉ th dưới tán lá rậm của một cây lớn bị gãy ngang thân cách đó kh xa, một th trường đao cắm thẳng xuống đất. Chuôi đao đen sẫm, lưỡi đao sắc bén, chỉ cũng cảm nhận được vẻ lạnh lẽo đáng sợ của nó.
Trong khoảnh khắc đó, kh khí như chợt đ cứng.
Khi phía sau vang lên tiếng bước chân khẽ, Thính Phong đang cạo nốt vảy con cá cuối cùng. Y ngẩng lên, th cô đặt bó củi nhặt được xuống đất, trong tay còn cầm một nắm lớn rau dại.
“Trên đường th bạch hao, ta nhổ chút, vừa hay nấu cùng cá, thêm chút hương vị.”
Diệp Cẩn đưa tay ra hiệu y đưa đá đ.á.n.h lửa, th y kiên quyết tự nhóm lửa, cũng kh ép, tự ra bờ nước rửa bạch hao.
Hai con cá đều đã được Thính Phong xử lý xong. Cô gập bạch hao đã rửa sạch lại thành từng nắm nhỏ, nhét vào bụng cá, dùng cành cây sạch xiên lại, sau đó cầm cá đã xiên đến bên đống lửa đã nhóm lên.
“Để ta nướng cho, ngươi thì biết gì, lát nướng cháy ta lại miễn cưỡng nuốt vào.” Cô ngồi xuống đất, né tay Thính Phong đưa ra, nhướng mày nói kh khách khí.
Th vậy, Thính Phong kh kiên trì nữa, chỉ thỉnh thoảng thêm củi vào lửa.
Đống lửa lách tách cháy, theo thời gian, mùi thơm của cá nướng dần lan ra, khiến cơn đói trong bụng càng thêm cồn cào.
“Xong .” Một lúc sau, Diệp Cẩn đưa cho y một con cá nướng vàng óng.
Thính Phong nhận l, thử c.ắ.n một miếng, quả nhiên ngon.
Đối diện, Diệp Cẩn cũng đã cúi đầu ăn phần của . Nhất thời, hai ngồi đối diện, yên lặng giải quyết bữa ăn khó khăn được.
Thịt cá tươi ngon, mang theo hương th nhẹ của rau dại, khiến ăn kh ngừng được. Thính Phong ăn nh mà lặng, cá và rau đều nuốt hết vào bụng. Nhưng đang nhai, y bỗng chậm lại, cúi đầu con cá trong tay đã ăn gần hết, thất thần.
Cảm giác tê dại nhàn nhạt theo kinh mạch âm thầm lan ra tứ chi bách hài. Y ngẩng đầu, đôi mắt đen sâu lặng lẽ về phía nữ t.ử đối diện, lại th kh biết từ lúc nào cô đã dừng động tác, hơi nghiêng đầu, ánh mắt chăm chú y.
Khoảnh khắc ánh mắt chạm nhau, cô khẽ cong môi, nở một nụ cười kh chút ý cười nào: “Cuối cùng ngươi cũng nhận ra, con cá đó kh chỉ bạch hao.”
Ngay khi th th trường đao kia, cô đã nhớ lại tất cả.
Cảm giác tê dại lan rộng, cơ thể dần mất sức. Thính Phong ngã xuống đất, thấp giọng nói: “Tọa Nã Thảo.”
“Thì ra nó gọi là vậy.” Diệp Cẩn phủi váy, đứng dậy, “Ban đầu ta cũng kh nghĩ ra cách này, kết quả lúc hái bạch hao lại th một cây. Thứ này trong dân gian nổi tiếng, chỉ là bọn họ gọi nó là M Hãn Thảo.”
Nói , cô vòng qua đống lửa, đến bên cạnh y.
Ánh mắt trong trẻo lướt qua y, xác nhận y thực sự kh thể động đậy, cô nhướng mày: “Mượn y phục một chút.”
Mượn… mượn cái gì?
Thính Phong hơi mở to mắt, mà dưới ánh chần chừ của y, Diệp Cẩn đã đưa tay, dứt khoát tháo đai lưng của y.
M nhịp thở sau, trong lúc Thính Phong nhắm c.h.ặ.t mắt, Diệp Cẩn ném áo ngoài của y sang một bên, giang tay khoác lên , vén ống tay dài quá lên, chỉnh lại cho bớt lộ, cúi xuống tháo mũ quan và trâm gỗ của y.
Ánh nắng rực rỡ chiếu lên cô bên bờ nước, th nhã mà yên tĩnh.
Y rốt cuộc vẫn mở mắt , th cô đối diện mặt nước phẳng lặng, buộc mái tóc dài như l quạ đến thắt lưng lên, đội mũ quan, cài trâm gỗ, thẳng lưng quay lại, biến thành một vị thiếu niên c t.ử mang vài phần nữ khí.
“Ngươi kh thoát được đâu.” Đối diện ánh mắt, Thính Phong cố chống lại cơn buồn ngủ dâng lên, thấp giọng nói.
“ thử mới biết.” Diệp Cẩn cười nhạt, “Ở lại, chẳng lẽ chờ Cố Quân chán ta, đem ta đổi l một con ngựa ?”
Y cô, chỉ thể im lặng.
“Ta để đao của ngươi sau tảng đá kia .”
Diệp Cẩn nói câu cuối với đàn , nói xong liền quay về hướng xuống núi.
Mặt trời càng lúc càng lên cao, kéo ra dưới chân cô một cái bóng ngắn ngủn. Cái bóng trong tầm mắt dần nhỏ lại, cuối cùng tại một khúc ngoặt nào đó, cùng với chủ nhân của nó, biến mất kh còn th nữa.
Chương trước Chương sau
Chưa có bình luận nào cho chương này.