Bệnh Kiều Nam Chủ Thực Sự Có Bệnh, Nữ Chủ Ghét Bỏ Để Cho Ta Tới !
Chương 288: Một Viên Việt Quất
Đến cả vành tai cũng đỏ bừng.
Tô Uyển: "Ồ."
Cô khoác lên chiếc áo của Hạ Lẫm. Mị ma ngửi th một mùi hương th khiết, là mùi gỗ tuyết tùng sảng khoái. Xa cách, lãnh đạm. Ngay cả mùi hương của này cũng mang theo cảm giác khoảng cách.
"Hạ Lẫm, áo này... giặt sạch sẽ trả lại cho ." Tô Uyển nhỏ giọng nói.
Khoác chiếc áo của Hạ Lẫm, Tô Uyển tr càng thêm nhỏ bé, ánh mắt sạch sẽ trong veo như một con thú nhỏ. Khi con thú nhỏ này sang, đầu ngón tay Hạ Lẫm khẽ cử động.
Ba cùng với nhau. Tô Uyển tự nhiên giữa Hạ Lẫm và Cung Trình. Trong lúc đó còn xảy ra một chuyện nhỏ. Khi sắp ra khỏi cửa, Kiều Hàm Dao phía trước đột nhiên dừng bước! Cô ta chằm chằm vào Tô Uyển! Mọi đều tưởng Kiều Hàm Dao định nói gì đó... Đợi nửa ngày, sắc mặt Kiều Hàm Dao thay đổi liên tục.
Cô ta làm một hành động kỳ lạ. Rõ ràng đang trước, nhưng cô ta đột nhiên lùi sang một bên, nhường đường cho nhóm của Tô Uyển ra trước.
"Hay thật, cứ tưởng hôm nay lại kịch hay để xem chứ." Chẳng chuyện gì xảy ra, đám hóng hớt cảm th thật đáng tiếc. "Ánh mắt của Kiều Hàm Dao vừa gì đó sai sai nhé... Tr hung dữ thật."
Cũng suy đoán: "Chắc c là cô ta hận Tô Uyển , bình thường thì vị trí đội trưởng này là của cô ta mới đúng."
Một vài lời bàn tán lọt vào tai Kiều Hàm Dao, biểu cảm của cô ta khẽ biến đổi. Chính cô ta cũng kh diễn tả nổi cảm xúc của lúc này. Chỉ là Hạ Lẫm lướt qua một cách thản nhiên như vậy, một luồng cảm xúc kh tên đột nhiên dâng trào.
Hạ Lẫm thể bình thản đến thế? ta dựa vào cái gì mà phớt lờ như vậy! Kiếp trước cũng thế, rõ ràng cùng ở trong một kh gian, dù cô ta làm gì, nỗ lực bao nhiêu, ánh mắt Hạ Lẫm cô ta vẫn luôn như một xa lạ.
"Câu chuyện đã bắt đầu lại ..." Kiều Hàm Dao tự nhủ trong lòng: "Kh cần để ý, ta sắp c.h.ế.t ."
Cơ thể Hạ Lẫm, vì chứng biếng ăn nghiêm trọng, đến giai đoạn cuối chỉ thể duy trì bằng dịch dinh dưỡng. Nếu kh cô ta, kết cục chờ đợi Hạ Lẫm chỉ một: suy đa tạng mà c.h.ế.t. Kiều Hàm Dao nỗ lực thuyết phục bản thân kh cần để tâm đến sự lạnh lùng của Hạ Lẫm: "Kh việc gì so đo với một c.h.ế.t."
Cô ta tự trấn an tâm lý hết lần này đến lần khác. Nhưng trớ trêu thay, gương mặt của Hạ Lẫm lại càng hiện rõ trong tâm trí cô ta! Hạ Lẫm giống như một vị tiên cao cao tại thượng, vĩnh viễn xuống cô ta... Kiều Hàm Dao kh cam lòng c.ắ.n chặt môi. Cô ta bấm sâu móng tay vào lòng bàn tay, trân trân vào bóng lưng ba đang xa dần. Luồng cảm xúc mãnh liệt kh những kh dịu mà trái lại còn trào dâng thêm nhiều sự đố kỵ và kh cam lòng!
...
Tài xế nhà họ Cung đã đợi sẵn từ lâu. Sau khi lên xe, Cung Trình mở tủ lạnh mini trong xe ra, bên trong một chiếc bánh kem nhỏ tinh xảo.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/benh-kieu-nam-chu-thuc-su-co-benh-nu-chu-ghet-bo-de-cho-ta-toi/chuong-288-mot-vien-viet-quat.html.]
"Đây là..."
Cung Trình cười híp mắt nói: "Chúc mừng chị đã trở thành đội trưởng đội cổ động. Đây là nghi thức chúc mừng."
Kh ngờ Cung Trình lại chu đáo đến mức này, Tô Uyển vội vàng lắc đầu: "Kh gì đâu... Bản thân chuyện này cũng kh gì đáng để chúc mừng..."
Lời còn chưa dứt, Cung Trình đã ngắt lời: "Đáng giá chứ. Mỗi một chuyện của chị, em đều muốn tham gia." Cung Trình nghiêm túc Tô Uyển, ánh mắt dịu dàng.
Âm nhạc trong xe đúng lúc này vang lên một bài hát: "Baby, I'm falling head over heels..." Ánh mắt của thiếu niên đang thể hiện rõ ều đó. Bầu kh khí trong xe đã trở nên mập mờ, tài xế ở phía trước cũng biết ý mà vặn âm lượng lớn hơn một chút.
Đúng lúc này, Hạ Lẫm – vốn luôn trầm mặc, chưa bao giờ lên tiếng – đột nhiên mở miệng: "Chú Triệu..."
Giữa kh gian yên tĩnh và mập mờ, giọng nói của Hạ Lẫm vang lên đầy lạc lõng, bình thản th báo cho tài xế nhà họ Cung: "Đi sai đường . Hôm nay đưa Tô Uyển về nhà trước."
Bầu kh khí đang tốt đẹp thì bị Hạ Lẫm cắt đứt. Suốt quãng đường còn lại, Tô Uyển ăn bánh kem nhưng luôn cảm th đang . Cô gái nhỏ ngẩng đầu Hạ Lẫm ngồi đối diện, hỏi một cách kh chắc c: "Hạ Lẫm? ... ăn kh?"
Tô Uyển đưa chiếc bánh kem trong tay ra. Đây là lần thứ ba Tô Uyển mời . Hạ Lẫm chưa kịp lên tiếng thì Cung Trình đã nh nhảu: "Chị ơi, chắc c kh ăn đâu. Hạ Lẫm bị chứng biếng ăn nghiêm trọng..."
Lời còn chưa dứt, Hạ Lẫm đột nhiên lên tiếng: "Được."
ta nói cái gì cơ! Cung Trình suýt chút nữa tưởng nghe nhầm, kinh ngạc bạn nối khố của .
Hạ Lẫm chỉ vào viên việt quất trên chiếc bánh kem của Tô Uyển, nói tiếp: " muốn ăn cái này, được kh?"
Hạ Lẫm chỉ muốn một viên việt quất. Tô Uyển lập tức l viên việt quất trên bánh xuống. Trên chiếc đĩa lớn chỉ đặt duy nhất một viên việt quất, tr thật chẳng ra làm .
Tô Uyển xác nhận lại lần nữa: "Hạ Lẫm, chỉ ăn cái này thôi ? muốn ăn bánh kh?"
đàn bình thản nhận l chiếc đĩa: "Ừm. Đủ ."
Mọi món ăn trên thế giới này đối với mà nói đều đáng ghét một cách tự nhiên, kh thể gợi lên chút hứng thú nào. Nhưng Tô Uyển ăn tr thật ngon lành. Vừa cũng vậy, đã luôn dõi theo cô ăn uống.
###
Chưa có bình luận nào cho chương này.