Bệnh Kiều Nam Chủ Thực Sự Có Bệnh, Nữ Chủ Ghét Bỏ Để Cho Ta Tới !
Chương 419: Bản Chất Của Kẻ Phản Bội
...
Trịnh Khả Khả cầm đầu m coser mắng c.h.ử.i dữ dội nhất. Thật là loại kh biết ều. Một "thần tiên thái thái" như Tô Uyển là mà đám lão sư trong giới này nằm mơ cũng muốn gặp được. Tiện nghi đều để thằng nhóc này chiếm hết, vậy mà còn kh biết xấu hổ nói lời xằng bậy?
Trịnh Khả Khả: "Từ trước đến nay, luôn tôn trọng từng vị thái thái đã tận tâm giúp đỡ hoàn thành buổi diễn, họ đều trách nhiệm, sẵn sàng giúp tỉ mỉ từng chi tiết. Cách nói của Bạch lão sư quả thực..."
Trịnh Khả Khả đăng một loạt biểu tượng ngón tay cái hướng xuống. Ngay sau đó, một đám coser cũng chia sẻ bài đăng này, đồng loạt làm hành động tương tự. Chỉ trong vài ngày, d tiếng của Bạch Tinh Hàn tụt dốc kh ph.
Hôm nay cố tình đến tìm Tô Uyển, Bạch Tinh Hàn muốn cô ra mặt đăng một bài đính chính trên Weibo giúp . Nếu chính chủ đã cảm th chuyện đó kh đáng kể, thì những kẻ xem náo nhiệt tự nhiên sẽ kh lý do để tiếp tục làm phiền .
Bàn tính gõ kêu lạch cạch, nhưng vừa nói ra đã bị Tô Uyển từ chối.
" kh dùng Weibo."
Bạch Tinh Hàn chút sốt ruột, hùng hổ lôi kéo cánh tay Tô Uyển: "Cô bớt bốc phét , lúc trước chẳng cô theo đuổi trên Weibo !"
Ban đầu, Tô Uyển chính là theo dõi trên Weibo. Sau đó, này lại đuổi đến tận cổng trường đại học, như một cái đuôi, đuổi thế nào cũng kh . Bạch Tinh Hàn cố gắng kiềm chế cảm xúc, thử thương lượng t.ử tế: "Tô Uyển, chuyện quần áo cô kh làm thì thôi, coi như đường ai n . Nhưng nếu bát cơm của thật sự bị đập vỡ, thì 18 vạn kia... cô cũng kh muốn kh khả năng trả chứ?"
Đây là lý do thoái thác mà Bạch Tinh Hàn đã nghĩ sẵn. "Chỉ cần cô đăng một bài Weibo l lệ, vẫn thể tiếp tục nhận sự kiện, nợ cô 18 vạn..." khựng lại một chút, nói: "Hai năm! Kh, thể trả cho cô trước một năm!"
Bạch Tinh Hàn khẳng định chắc nịch để bày tỏ thái độ. Mị ma đối phương từ trên xuống dưới một lượt. Cuối cùng, ánh mắt Tô Uyển dừng lại trên cổ tay .
"Mới mua à?"
Trên tay Bạch Tinh Hàn đeo một chiếc Rolex. Mẫu cơ bản kinh ển, giá bán khoảng 8 vạn tệ. vừa kêu kh tiền, vừa quay đầu lại mua cho một chiếc đồng hồ. Cái thói "vừa ăn cướp vừa la làng" này, ta chẳng th hổ thẹn chút nào.
lập tức kéo tay áo xuống, vội vàng bào chữa: "Đây là đặt từ lâu ... Tô Uyển, cô kh hiểu đâu, chiếc đồng hồ này đặt trước nửa năm, chỉ riêng xếp hàng thôi đã mất ba tháng . Hơn nữa, lúc đặt hoàn toàn kh biết..."
Câu nói tiếp theo mang theo sự oán hận rõ rệt, Bạch Tinh Hàn thốt ra: "Cô sẽ đòi tiền ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/benh-kieu-nam-chu-thuc-su-co-benh-nu-chu-ghet-bo-de-cho-ta-toi/chuong-419-ban-chat-cua-ke-phan-boi.html.]
Vẻ mặt Tô Uyển càng thêm châm chọc: "Ý là... kh nên đòi tiền ?"
"Bạch Tinh Hàn, đừng diễn nữa, cho dù là đặt trước, thì tiền còn lại cũng mới th toán gần đây đúng kh?"
Cô gái nhỏ dùng sức hất tay Bạch Tinh Hàn ra, xoay định tiếp. Chiếc túi xách của cô va vào vai . Bạch Tinh Hàn lập tức chú ý đến bộ quần áo bên trong túi!
"Chờ đã! Đây là cái gì?"
Kh đợi Tô Uyển đồng ý, Bạch Tinh Hàn trực tiếp túm l cánh tay cô. "Quần áo?" Một tay khống chế Tô Uyển, tay kia đã lôi bộ tây phục trong túi ra. Tây phục nam, phối màu trắng và vàng kim. Bạch Tinh Hàn nh chóng nhận ra đây kh số đo của .
"Cô đang làm quần áo cho khác?" Câu chất vấn ập đến đột ngột, thần sắc Bạch Tinh Hàn đầy vẻ bất mãn: "Tô Uyển, cô cư nhiên dám lén lút tìm khác sau lưng ?"
Đúng là logic đỉnh cao của kẻ tồi. Lúc cô theo đuổi thì chán ghét, phiền phức; giờ biết cô tiếp xúc với khác thì lại như thể lợi ích vốn của bị xâm chiếm. Phản ứng của Bạch Tinh Hàn cực kỳ kịch liệt, bàn tay đang bóp vai Tô Uyển bỗng nhiên dùng lực!
"Hay lắm! Thảo nào cô kh chịu giúp . Tô Uyển, thật sự đã coi thường cô , nh như vậy đã tìm được mối khác."
Lời nói thốt ra cực kỳ khó nghe, Tô Uyển giận dữ nhíu mày, ra hiệu cho bu tay ra. "Hợp tác với ai là tự do của . quản được chắc?"
Cô lại dám cãi lại ! Rõ ràng trước kia cô kh bao giờ như vậy... Đối diện với ánh mắt sắc sảo của Tô Uyển lúc này, Bạch Tinh Hàn đột nhiên chút ngẩn ngơ. chưa từng nghĩ Tô Uyển sẽ bằng ánh mắt như thế.
Thái độ của dịu lại trong chốc lát, chậm rãi nói: "Tô Uyển, cô coi như giúp một lần . Xem như nể tình chúng ta quen biết... bao nhiêu năm qua."
Tô Uyển: "Bạch Tinh Hàn, vậy thử tính xem, giữa chúng ta rốt cuộc là bao nhiêu năm? Suốt b nhiêu năm đó, đã giúp l một lần nào chưa? Bu tay ra."
C.h.ế.t tiệt! Con đàn bà này đúng là cứng đầu! Yêu cầu lại bị từ chối, biểu cảm của Bạch Tinh Hàn lúc này càng thêm âm hiểm. gầm nhẹ: "Tô Uyển, nhân lúc còn đang nói chuyện t.ử tế với cô, đừng ép !"
Bàn tay đang bóp vai cô lại dùng sức, Tô Uyển cảm nhận được một lực đẩy mạnh mẽ. Bạch Tinh Hàn thế mà lại đẩy thẳng cô vào bức tường bao bên ngoài khu chung cư! Một tiếng động trầm đục vang lên, Tô Uyển cảm th cả tấm lưng đau nhói.
"Kẻ hèn này chẳng còn gì để mất đâu, Tô Uyển, ép quá hóa liều, cô cũng chẳng kết cục tốt đẹp gì đâu!"
Chưa có bình luận nào cho chương này.