Bệnh Kiều Nam Chủ Thực Sự Có Bệnh, Nữ Chủ Ghét Bỏ Để Cho Ta Tới !
Chương 98: Lời Thỉnh Cầu Của Học Thần
Đôi mắt đen sâu thẳm thể hiện rõ ràng những gì muốn nói. Từng chữ tiếp theo, Tống Dương thốt ra với giọng khàn đặc nhưng vô cùng kiên định: "Tô Uyển, ngày hẹn hò tới, muốn ở bên em."
Bỏ qua m chữ đầu, câu nói nghe dứt khoát vô cùng: * muốn ở bên em.* Chẳng khác nào một lời tỏ tình.
Hệ thống trong đầu Tô Uyển hú hét ầm ĩ, thậm chí còn bật cả hiệu ứng pháo hoa tưng bừng. Chỉ nàng mị ma là vẫn giữ được sự bình tĩnh. Cô thẳng vào , thần sắc kh đổi: " vẫn chưa quyết định xong."
Chỉ là đối diện với ánh mắt thẳng t của Tô Uyển, vành tai dường như lại bắt đầu cảm th ngứa ngáy tê dại. Quả nhiên là đã quá đường đột. Lẽ ra kh nên tùy tiện đến gõ cửa và đưa ra một yêu cầu khiến cô khó xử như vậy.
lẽ... nên hối hận sớm hơn một chút, lẽ ra kh nên nán lại đình viện. đã theo Tô Uyển ra đó, và nhận ra Tần Thiên Vũ chuyện muốn nói riêng với cô. Nhưng đã kh nỡ rời . Chưa bao giờ nghĩ lại tâm tư ti tiện như vậy, lén lút nghe trộm họ nói chuyện. Để ... nghe th họ từng hôn ước. Th mai trúc mã. còn nghe th Tần Thiên Vũ cũng muốn chung nhóm với Tô Uyển.
Sự ti tiện biến thành nỗi sợ hãi, thúc giục đến đây để tìm kiếm một câu trả lời.
"Tô Uyển. Nhận quà , thể... xin em... cân nhắc đến kh?" Từng chữ khàn đặc đến cực ểm, kh một lời van nài nào, nhưng trong ánh mắt Tống Dương lại rõ ràng ẩn chứa sự cẩn trọng và mong cầu.
---
Đại Lão Mất Thính Lực (13)
[Chọn ! Chọn !]
[Chọn Tống Dương ký chủ! này nghe lời lắm.]
[Tống Dương còn tặng quà cho cô nữa kìa.]
Trước khi Tô Uyển trả lời, hệ thống trong đầu đã liên tục thúc giục. Thực sự là ánh mắt của Tống Dương lúc này quá đỗi "phạm quy". Một vị học thần vốn luôn cao ngạo, lạnh lùng, khi thực sự rơi vào lưới tình, ánh mắt lại dệt nên một tấm lưới sâu thẳm, kéo ta trầm luân.
"Được. sẽ nghiêm túc cân nhắc." Dưới cái chăm chú của Tống Dương, Tô Uyển chậm rãi lên tiếng. Nàng thiếu nữ xinh đẹp giơ hũ đường đỏ trong tay lên, nói thêm một câu: "Cái này, cảm ơn ."
Cho đến khi Tô Uyển đóng cửa lại, Tống Dương vẫn đứng yên tại chỗ. Cô nói sẽ nghiêm túc cân nhắc. Liệu cô chọn kh? Hay là, khả năng cô chọn sẽ lớn hơn một chút... Giống như đang giải một bài toán, lần đầu tiên Tống Dương đột nhiên mỉm cười. Hóa ra cũng lúc kh chắc c về đáp án đến vậy.
Ngày hôm sau.
Tô Uyển xuống lầu. Trong bếp đã tiếng động, Ngũ T.ử Hào đang chuẩn bị bữa sáng. Tô Uyển liếc qua, th khá phong phú. Đồ ăn chính là một trong những phát minh vĩ đại nhất của nhân loại. Ngoài tình yêu, mị ma cũng thích mỹ thực. Đáng tiếc, cơ thể này là một diễn viên múa, yêu cầu khắt khe về quản lý cân nặng. Tô Uyển định bụng chỉ pha chút yến mạch ăn qua loa.
Đúng lúc này, trước mặt cô đột nhiên xuất hiện một phần bữa sáng được bày biện tinh tế. Ngũ T.ử Hào bưng tới một đĩa sữa chua chuối th long, một quả trứng ốp la tạo hình đẹp, và một chiếc sandwich nhỏ xinh đáng yêu.
em trai ngượng ngùng lên tiếng: "Tô Uyển... cái này là làm... Ờ, cô yên tâm , cái này giàu protein và vitamin lắm... Ít dầu ít muối, nên là... sẽ kh béo đâu."
Ngũ T.ử Hào vừa nói vừa thầm mắng . Rõ ràng đã tập luyện lời thoại bao nhiêu lần , thế mà lúc mở miệng vẫn cứ run. Kh chỉ giọng run mà tay cũng run. Vốn định bưng đĩa bằng một tay cho ngầu, nhưng vì run quá nên dùng cả hai tay, tr chẳng khác nào một hầu đang cung kính dâng lễ vật cho đại tiểu thư.
Tô Uyển: "Làm cho ?"
Ngũ T.ử Hào lập tức gật đầu: "Ừm. làm theo giáo trình đ, còn hỏi cả bạn làm chuyên gia dinh dưỡng nữa. Tô Uyển, cô cứ yên tâm, cái này thực sự lành mạnh, kh béo đâu."
Nhân loại đúng là giỏi thật, lại còn phát minh ra thứ vừa ngon vừa kh béo. Khóe môi khẽ nhếch lên, Tô Uyển kéo ghế ngồi xuống: "Cảm ơn."
Thật tốt quá! Cô chịu ăn đồ làm . Ngũ T.ử Hào kh dám chậm trễ, bưng phần của ngồi xuống đối diện Tô Uyển. kh dám thẳng, cứ cúi gầm mặt xuống, chỉ dám dùng dư quang liếc . Mỗi khi th Tô Uyển ăn một miếng, nụ cười của lại rộng thêm một chút.
[ em ơi, muốn soi gương xem cái mặt lúc này kh?]
[Ha ha ha, Tô Uyển sắp ăn xong mà em vẫn còn ngồi đó cười ngây ngô...]
[Đại tiểu thư lúc ăn tr ngoan quá, chắc là thích lắm nhỉ? chân mày cô giãn ra kìa, chắc c là đang cười .]
Từ lúc bắt đầu chương trình đến giờ, Tô Uyển đa số đều trưng ra bộ mặt khó ở. Lúc tâm trạng kh tốt thì ai cũng th rõ, còn lúc tâm trạng tốt thì toàn đoán.
" làm ngon lắm." Tô Uyển nghiêm túc khen ngợi. "Ngũ T.ử Hào, nếu kh phiền, sau này thể nhờ làm bữa sáng cho được kh? thể giúp dọn dẹp vệ sinh căn nhà này để bù lại."
Đại tiểu thư làm việc logic, trên đời này kh bữa trưa nào miễn phí. Trao đổi lợi ích sòng phẳng ngay từ đầu sẽ tránh được nhiều phiền phức về sau.
"..." em trai nghiêm túc đắn đo một lát. Sau đó, như thể đã hạ quyết tâm lớn nhất, Ngũ T.ử Hào lớn tiếng nói: " muốn hẹn hò với cô! Tô Uyển, nếu nhất định làm gì đó cho ... thì buổi hẹn tới, cô thể... chọn được kh?"
Khung bình luận im lặng một giây, sau đó bùng nổ náo nhiệt:
[Ha ha ha, em cuối cùng cũng chịu tung chiêu .]
[Phiền cái nỗi gì, livestream sáng nay mở từ 5 giờ đúng kh? 5 giờ em đã dậy đ.]
[Lần này em rốt cuộc cũng giành được cơ hội thể hiện trước.]
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/benh-kieu-nam-chu-thuc-su-co-benh-nu-chu-ghet-bo-de-cho-ta-toi/chuong-98-loi-thinh-cau-cua-hoc-than.html.]
[Ai hiểu cho kh, ánh mắt em nhiệt tình quá, đúng kiểu 'chú cún' năng nổ, thích thật sự.]
...
Mọi đều chờ đợi câu trả lời của Tô Uyển. Nhưng bất ngờ thay, đúng lúc này Tống Dương xuống lầu. Nghe th tiếng nói chuyện, Tống Dương chào hỏi hai trong phòng ăn: "Chào buổi sáng."
Đầu tiên liếc phần bữa sáng, sau đó chậm rãi sang Ngũ T.ử Hào, hỏi: " làm à?"
Bị ngắt lời, Ngũ T.ử Hào lộ vẻ ảo não: "Ừ, làm."
Chẳng ngờ, Tống Dương lại một hành động hoàn toàn ngoài dự kiến. thản nhiên ngồi xuống: "Tr bày biện đẹp đ. Còn phần nào kh?"
Ngũ T.ử Hào ngẩn . Mất một lúc lâu mới phản ứng lại được, vì phép lịch sự, đáp: "Nguyên liệu thì vẫn còn."
Vừa dứt lời, Tống Dương đã tự nhiên tiếp lời: "Vậy vất vả cho ." Kh đợi Ngũ T.ử Hào trả lời, học thần đã tự rót cho một ly nước lọc. Ý đồ quá rõ ràng: muốn Ngũ T.ử Hào làm thêm một phần nữa.
[Ha ha ha, cố ý chắc luôn! Tô Uyển định đồng ý thì ta lại bắt em làm bữa sáng.]
[Lúc này cái đầu th minh của học thần mới phát huy tác dụng nè, một câu nói mà đào hố khắp nơi.]
[Cười c.h.ế.t mất, gừng càng già càng cay, em thật thà quá nên chẳng biết từ chối thế nào.]
...
Ngũ T.ử Hào há miệng định nói gì đó, nhưng lại thôi. Cuối cùng, lủi thủi vào bếp làm phần bữa sáng thứ ba.
...
Tần Thiên Vũ bị mùi thơm từ bếp dẫn dụ xuống lầu. Ánh mắt theo bản năng đuổi theo Tô Uyển, và nhận ra bữa sáng của cô hôm nay vô cùng phong phú. "Hôm nay cô kh ăn yến mạch à?"
tự nhiên ngồi xuống cạnh Tô Uyển, chú ý th trên chiếc sandwich của cô còn hình một chú gấu nhỏ đáng yêu. "Cô làm à?" Hỏi xong cũng th vô lý.
Quả nhiên, Tô Uyển đáp: "Ngũ T.ử Hào làm."
Hóa ra là đàn làm cho cô ta. Trong phút chốc, đại thiếu gia lại bu lời cay nghiệt: " cô cứ thích làm phiền khác làm việc cho thế nhỉ? Lần này lại dùng ều kiện gì để đổi đây?"
Đoán đúng chóc luôn. Đang định đổi bằng một buổi hẹn hò đây.
Trước khi Tô Uyển kịp lên tiếng, Ngũ T.ử Hào đã vội vàng giải thích: "Kh ... là tự nguyện mà." lẽ vì lo đại thiếu gia lại cãi nhau với Tô Uyển, Ngũ T.ử Hào cố ý chỉ sang Tống Dương: " cũng làm cho học thần một phần nữa." em cười khì khì: "Tiện tay thôi mà, kh gì phiền phức đâu."
Tống Dương cũng phần ? Đại thiếu gia liếc , lúc này mới phát hiện cả ba đều đang ăn cùng một kiểu. Với trực giác của một loài động vật nhỏ, đại thiếu gia nhất quyết kh chịu , ánh mắt chằm chằm vào Ngũ T.ử Hào.
em lập tức dự cảm chẳng lành. Ngũ T.ử Hào hỏi: " Tần, tìm việc gì à?"
Tần Thiên Vũ: ". cũng muốn ăn."
---
Đại Lão Mất Thính Lực (14)
Buổi hẹn hò lần này l chủ đề là động vật, tổ chương trình cung cấp ba địa ểm: Sở thú, C viên đại dương, và Quán cà phê mèo trong nhà.
Tối hôm đó, tất cả khách mời tập trung tại phòng khách để Tô Uyển c bố sắp xếp cụ thể.
Sở thú: Tần Thiên Vũ × Thời Tiểu Hạ.
C viên đại dương: Tống Dương × Ngũ T.ử Hào × Tô Uyển.
Quán cà phê mèo: Kỷ Nhiên × Chung Chi Chi × Liễu Mộng Dao.
Kết quả vừa c bố, Tần Thiên Vũ là đầu tiên "nổi đóa"! Đại thiếu gia lao thẳng đến trước mặt Tô Uyển, mắt trợn trừng, tức giận chất vấn: "Cô cố ý đúng kh?"
Tại vẫn sắp xếp Thời Tiểu Hạ ở cùng ? Đã thế còn là hẹn hò riêng hai ? Tần Thiên Vũ nghiến răng nói: "Tô Uyển, tối hôm đó cô rõ ràng đã nghe th mà..." Lão t.ử đã bảo là kh muốn dính dáng gì đến Thời Tiểu Hạ ! Ai cũng được, trừ cô ta ra! Thế mà này vẫn cứ cắm cái "máy phát th" này vào cạnh ...
Đối mặt với cơn thịnh nộ của Tần Thiên Vũ, Tô Uyển vẫn thản nhiên, cô chậm rãi hỏi ngược lại: " nên nghe th cái gì cơ?"
"Nghe th nói là ..." * kh muốn ở cùng Thời Tiểu Hạ!* Nửa câu sau suýt chút nữa đã thốt ra, nhưng đại thiếu gia đột nhiên sực tỉnh. Suýt nữa thì quên mất, Thời Tiểu Hạ đang ngồi ngay trên sofa kia kìa. Nếu thực sự nói ra như vậy... thì to chuyện. Vào giây phút cuối cùng, Tần Thiên Vũ buộc nuốt lời định nói vào trong.
Tô Uyển cố ý truy vấn: "Nói cho hết câu , nên nghe th nói cái gì nào..."
Nói nói nói! Nói cái rắm ! Mẹ kiếp, đúng là kh nên bầu phiếu cho cô ta chỉ vì th cô ta múa đẹp. Oán khí ngút trời, đại thiếu gia trừng mắt Tô Uyển, lồng n.g.ự.c phập phồng vì cơn giận dữ đang va đập lung tung, đột nhiên...
Chưa có bình luận nào cho chương này.