Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Bị Bán Phối Minh Hôn Ta Có Không Gian Đầy Kho Lương, Mang Theo Cả Nhà Đi Chạy Nạn

Chương 127: Xử án 2

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

“Bọn chúng nhốt con một căn phòng, khi bọn chúng ngoài, con bèn cởi dây thừng trèo cửa sổ ngoài.”

khi trốn thoát, con sợ bọn chúng phát hiện đuổi theo, nên cứ nhắm chỗ đông , theo những dân làng khác thành.”

Lý Thải Nhi tuy căng thẳng lời rành mạch, nhiều chi tiết đều thể kể .

Bởi vì ngoại trừ phần cứu khác , còn đều trải nghiệm thực tế nàng .

Lưu Huyện lệnh lúc vô cùng tại con gái thế Lý Thải Nhi xuất hiện ở trang viên Trần phủ.

Ông gọi một nha dịch tới dặn dò: “ hậu viện đưa tiểu thư tới đây để hỏi chuyện.”

Dù cực kỳ chuyện riêng gia đình khác , giờ liên quan đến việc xét xử vụ án, ông cũng quản nhiều như nữa, nhất định làm rõ chân tướng sự việc!

Lưu Niệm Hoan nhanh xuất hiện trong công đường, nàng trang điểm , sắc mặt tái nhợt mang theo vẻ quyết tuyệt, Trần thị theo nàng sắc mặt cực kỳ khó coi.

Trần Diệu Tổ quỳ mỏi chân, bèn bệt xuống đất, thấy Trần thị thì bà với ánh mắt cầu cứu.

Trần thị rảnh để ý đến , trán bà lấm tấm mồ hôi hột, tay vô thức vò nát chiếc khăn gấm trong tay.

Lưu Huyện lệnh , “Hoan nhi, tại con xuất hiện ở trang viên Trần phủ, hãy những gì con .”

đó dùng ánh mắt trấn an nàng: Vi phụ sẽ làm chủ cho con!

Vành mắt Lưu Niệm Hoan đỏ lên, phụ thiết diện vô tư như , nếu chỉ chuyện , phụ tự nhiên thể làm chủ cho nàng.

nàng Trần Diệu Tổ c.h.ế.t, Trần phủ yên thì phơi bày một chuyện bẩn thỉu, những chuyện đó nàng cũng nhúng tay , thể nào trong sạch, phụ chắc chắn sẽ bao che cho nàng.

Lưu Niệm Hoan hít sâu một , vẻ mặt cầu xin Trần thị, chậm rãi ,

“Con vốn đang dạo tiệm trang sức trong thành, đó thấy một , con giật nên theo khỏi thành, con vốn tìm một nơi để hỏi một chuyện, đường thì gặp xe ngựa Trần phủ.”

“Con vốn tưởng đó giúp đỡ, ngờ tên gia đinh đó lao lên trói con , bịt miệng con, trùm đầu con,”

“Con thấy bọn chúng Trần Diệu Tổ thèm con nhiều năm, cuối cùng cũng chộp cơ hội, con thì cha con tìm cách bảo vệ , những chuyện bẩn thỉu làm sẽ bao giờ sợ ai phanh phui nữa.”

đó con đ.á.n.h ngất, lúc tỉnh ở trong trang viên đó .”

Trần phụ Trần mẫu về phía Trần Diệu Tổ, thầm nghĩ con trai thực sự bắt Lưu Niệm Hoan .

Họ bao nhiêu năm cưới vợ cho Trần Diệu Tổ chính vì âm mưu , bàn dân thiên hạ, mặt mũi vẫn cảm thấy hổ thẹn vô cùng.

Trần Diệu Tổ trợn mắt, liên tục phủ nhận: “Các như làm gì? ! Chắc chắn kẻ hãm hại !”

Chuyện Lưu Niệm Hoan thực sự , lâu phản ứng gì , hôm nay bắt nên vui mừng nổi hứng, kịp chờ đợi ngủ với luôn.

khi sảng khoái xong, mới giật mảnh vải bịt miệng nha đầu , mới phát hiện đó Lưu Niệm Hoan.

?” Lưu Niệm Hoan giận dữ,

“Tên gia đinh đó từng gặp, chính Trần phủ các , ngoài ngươi , ai thể làm chuyện như ?”

Trần Diệu Tổ làm tên gia đinh đó lên cơn gì, chẳng lẽ sự bất mãn đối với Lưu gia nên báo thù ?

khi làm bàn bạc với một tiếng, khiến chút chuẩn nào.

Lúc , nha dịch đưa bộ gia đinh Trần phủ tới, vợ chồng họ La lên nhận , từ hơn một trăm tìm sáu tên gia đinh đó.

Lưu Niệm Hoan cũng lên chỉ đích danh tên gia đinh bắt .

một hồi thẩm vấn, mấy tên gia đinh đều thành thật khai nhận do Trần Diệu Tổ chỉ thị.

Lưu Huyện lệnh hỏi hai tên gia đinh chịu trách nhiệm đưa Lý Thải Nhi tới trang viên: “Hai các ngươi khi khóa phòng xem nào ?”

Hai tên gia đinh lắc đầu, “ , nha đầu đó cứ ngất lịm , trói tay chân, chắc chắn chạy thoát , nên bọn chú ý nhiều.”

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

Vì làm xong việc thưởng tiền, bọn chúng sớm ngoài uống rượu , đến giờ vẫn Trần Diệu Tổ ngủ nhầm .

Vẫn tưởng nha đầu báo quan nên mới bắt bọn chúng.

Lưu Huyện lệnh hỏi tên gia đinh bắt Lưu Niệm Hoan, “Ngươi tại bắt Niệm Hoan, và tại trùng hợp nhốt cùng một căn phòng?”

Gia đinh run rẩy : “Thiếu gia từ lâu Lưu tiểu thư , luôn cơ hội, nên bảo bọn tìm thời cơ,”

“Hôm nay Lưu tiểu thư khỏi thành, bèn bắt tiểu thư đưa tới trang viên ngoại thành, trang viên đó do biểu thiếu gia trông coi, ông bảo giao cho ông , chuyện đó nữa.”

Lưu Huyện lệnh cau ngươi, lòi một tên biểu nữa? Chuyện liên quan càng lúc càng nhiều .

thế nào, chuyện đều liên quan đến Trần Diệu Tổ, thể định tội cho .

Lưu Huyện lệnh phái nha dịch tới trang viên để đưa biểu Trần Diệu Tổ về.

“Trần Diệu Tổ, ngươi nhiều phạm tội cưỡng đoạt dân nữ, gây lầm lớn, ngươi tội ?”

Trần Diệu Tổ bướng bỉnh, c.h.ế.t nhận tội, “Gây gì? Nha đầu chẳng chạy thoát ?”

“Còn về Lưu Niệm Hoan, dù đều thích, càng thêm , dượng mà còn đối xử khách khí với con như , Lưu Niệm Hoan cửa Trần gia, sẽ kết quả .”

Đây định dùng Lưu Niệm Hoan để uy h.i.ế.p Lưu Huyện lệnh.

Đáng tiếc Lưu Huyện lệnh nay luôn chấp pháp nghiêm minh, màng tình riêng, ông đập mạnh kinh đường mộc,

“Phóng tứ! công đường, há để ngươi rêu rao !”

, lôi xuống đ.á.n.h mạnh ba mươi đại bản!”

Ba mươi đại bản đ.á.n.h xuống, Trần Diệu Tổ rêu rao cũng rêu rao nổi nữa, hoảng , về phía Trần thị trong đám đông,

“Cô mẫu, mau giúp con với, đ.á.n.h hỏng thì Lưu Niệm Hoan sẽ thủ tiết đấy!”

Trần phụ Trần mẫu cũng sốt sắng ngừng cầu xin Lưu Huyện lệnh,

“Kìa dượng nó, Diệu Tổ sắp thành con rể Lưu gia các , thể tay nặng như ?”

“Đánh hỏng Niệm Hoan sẽ xót xa đấy!”

Lưu Niệm Hoan lạnh một tiếng, chỉ Trần Diệu Tổ đang liệt đất, “Hạng như mà cũng xứng ? thà miếu làm ni cô cũng thèm gả cho ! dựa ? Mơ !”

“Đánh, đ.á.n.h thật mạnh cho , đ.á.n.h c.h.ế.t nhất!”

Trần mẫu giận quá, lao lên đẩy Lưu Niệm Hoan một cái, nhanh ch.óng nha dịch kéo ,

“Cái con ranh con mong biểu ca ngươi chút? Diệu Tổ , ngoài Trần gia , ai còn thèm cái thứ giày rách như ngươi nữa? Diệu Tổ mà chuyện gì, bắt ngươi xuống bồi táng cùng !”

Sắc mặt Trần thị đen , nghĩ đến tình cảnh con gái, cuối cùng gì thêm.

Dù vì lý do gì, Lưu Niệm Hoan thất cho Trần Diệu Tổ, giờ đây Trần phụ Trần mẫu đối mặt với Lưu gia, cái lưng họ cực kỳ cứng.

Trần Diệu Tổ cuối cùng vẫn lôi xuống đ.á.n.h gậy.

Lúc áp giải lên nữa, như một đống thịt nát phục đất, vùng thắt lưng và lưng m.á.u thịt be bét, nha dịch tay cực nặng, Trần Diệu Tổ còn kêu gào nữa.

Lưu Huyện lệnh vẻ mặt uy nghiêm, “Trần Diệu Tổ, nhiều vi phạm luật pháp, chịu hối cải, náo loạn công đường, phạt ngục năm năm.”

Nếu chỉ chuyện , năm năm tù ngục đủ.

Lưu Niệm Hoan Trần Diệu Tổ, ánh mắt âm hiểm, Trần Diệu Tổ và Trần thị toát mồ hôi lạnh,

“Đại nhân, con còn việc bẩm báo.”

Chương Chương

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...