Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Bị Bán Phối Minh Hôn Ta Có Không Gian Đầy Kho Lương, Mang Theo Cả Nhà Đi Chạy Nạn

Chương 134: Tâm tư của Dương Đại

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

Dương Vãn lạnh: “Bất hiếu gì chứ? đ.á.n.h một mụ đàn bà đanh đá tìm đến tận cửa gây sự thì bất hiếu?”

“Các thấy bất hiếu ?” Dương Vãn ngẩng đầu những dân làng khác.

đồng loạt lắc đầu: “Vãn Vãn đứa trẻ hiếu thảo bao, thể bất hiếu .”

đấy, bà nương con bé kìa, con bé nuôi dưỡng trông như thiếu nữ , trong chúng chỉ Phùng thị phúc nhất, sinh đứa con hiếu thuận thế .”

Sắc mặt Tiền thị xanh mét. lúc , Lâm thị cũng chạy tới, cạnh Phùng thị. Nàng nhận tin từ sớm mãi dám ngoài.

Bóng ma tâm lý vụ Tiền thị ép nàng làm việc đến sẩy t.h.a.i quá lớn, một sớm một chiều mà hết .

Cho đến khi thấy nương con Phùng thị đến, nàng sợ Phùng thị đối phó một sẽ chịu thiệt nên mới vội vàng mặt.

Tiền thị chiếm lợi lộc gì từ Dương Vãn, lập tức trút giận lên đầu Lâm thị: “con đuỹ nhỏ , đường đấy ?”

“Cha nương ở ngoài kêu gào lâu như , ngươi c.h.ế.t bờ c.h.ế.t bụi trong nhà ?”

Lâm thị im lặng, cũng tiến lên đỡ .

Dương Đại thong thả bước tới, giọng điệu đầy vẻ quở trách: “Em dâu thật , nương vì nhớ các mới đến thăm, các thể đối xử với nương như !”

xong, cúi cẩn thận đỡ Tiền thị dậy, còn giả vờ chỉnh đốn y phục cho bà .

“Chúng một nhà, chuyện gì thì đóng cửa mà bảo , để ngoài xem trò ở đây còn thể thống gì?”

Đóng cửa thì mới dễ dàng bồi đắp tình cảm với Phùng thị chứ.

Phùng thị nhiều con cái như , một nàng lo xuể, giúp đỡ chẳng hơn ?

Đám Dương Vãn mà thấy ghê răng. Lúc , Dương Tam cuối cùng cũng mời thôn trưởng và mấy vị tộc lão từng chứng kiến vụ phân gia năm đó tới.

gặp sơn tặc , ít tộc lão mất mạng, giờ còn sống cũng chỉ còn ba vị.

“Tiền thị! Bà đến đây náo loạn cái gì?” Thôn trưởng quát lớn.

“Việc lão Dương gia phân gia chúng đều chứng kiến, Phùng thị nhị phòng còn đoạn tuyệt quan hệ với các , nay bà tìm đến cửa làm gì?”

Thấy thôn trưởng và các tộc lão, Tiền thị phần thu liễm đôi chút.

nghĩ đây Thương Châu, họ rời khỏi thôn Thanh Hà từ lâu .

thêm thời gian chạy nạn dài như thế, lo giữ mạng còn kịp, mấy thứ văn thư làm thể bảo quản nguyên vẹn .

Chuyện nhà họ Dương phân gia, chỉ cần bà c.ắ.n c.h.ế.t nhận, bọn họ làm gì bà?

“Phân gia? Phân cái gì mà phân? Chúng nhận! Các chắc chắn Phùng thị và Dương Tam mua chuộc nên mới cố ý làm chứng giả!”

Dương Vãn cũng chẳng buồn nhảm, nàng lấy tờ văn thư phân gia đoạn tuyệt quan hệ ấn dấu tay chuẩn từ đưa cho thôn trưởng. Dương Tam cũng vội vàng đưa văn thư qua.

Thôn trưởng nhận lấy, lớn tiếng mặt .

“Tiền thị, Dương Thạch, đây giấy trắng mực đen rõ rành rành, dấu tay các vẫn còn rành rành đó đây!”

các đang tính toán gì, chẳng qua nghĩ Thương Châu ngoại tộc xâm chiếm, văn thư lưu trữ ở quan phủ chắc chắn hủy .”

hiện giờ bản gốc vẫn còn đây, chúng mới nhập hộ tịch mới, thể đến quan phủ đăng ký một nữa.”

chỉ Tiền thị, mà cả Dương lão đầu và Dương Đại đều biến sắc.

chạy nạn bên ngoài mà mang theo cái thứ quan trọng như văn thư phân gia cơ chứ?

Tiền thị cứng cổ: “Phân gia đoạn tuyệt thì ? đám con Vãn Vãn vẫn chảy dòng m.á.u lão Dương gia , thì vẫn lão Dương gia !”

Thôn trưởng lười đôi co với hạng đàn bà đanh đá như Tiền thị, lão sang Dương lão đầu, vẻ mặt nghiêm nghị:

“Các tìm đến đây rốt cuộc mục đích gì?”

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

Dương lão đầu mấp máy môi, nhớ những lời lão Trương đầu , cuối cùng vẫn chẳng gì.

Tiền thị gào lên: “Tất nhiên bảo bọn chúng phụng dưỡng chúng , thuận tiện bỏ tiền nuôi Đại Bảo học! Đại Bảo năm nay sẽ thi, nhất định sẽ đỗ Tú tài, lúc đó bọn chúng đều thơm lây!”

Dương Đại Bảo thấy chủ đề cuối cùng cũng xoay quanh chính sự, vẻ mặt liền trở nên nghiêm túc, thầm ưỡn n.g.ự.c lên.

Những thứ khác quan tâm, chỉ cần lấy tiền, sẽ bôn ba vì sinh kế nữa mà thể chuyên tâm sách.

“Nực !” Lưu Xuân Đào nổi nữa, nàng thực sự từng thấy kẻ nào mặt dày đến thế.

“Năm đó các thiên vị đại phòng như , Dương Tam và Phùng thị lúc phân gia gần như tay trắng, tài sản trong nhà đều để cho đại phòng hết.”

giờ phụng dưỡng tìm đại phòng mà tìm Dương Tam và Phùng thị?”

“Phùng thị đoạn tuyệt quan hệ với các , hề nghĩa vụ phụng dưỡng các !”

“Còn Dương Tam thì ? Dương Tam đoạn tuyệt, phụng dưỡng chúng đạo trời!” Tiền thị gào lên.

Nhị phòng và tam phòng quan hệ như , bà tin mấy Phùng thị thể khoanh tay bỏ tiền giúp.

Thôn trưởng : “Dương Tam phụng dưỡng các cũng chỉ phần nhỏ thôi, phần lớn do Dương Đại gánh vác, dẫu Dương Tam lúc phân gia chia cái gì.”

“Láo lếu!” Tiền thị lập tức phản bác, “ chia gì? Chúng đưa cho nó ba lượng bạc để chữa bệnh cho con đuỹ nhỏ Lâm thị còn gì!”

Dương Tam quát lớn một tiếng: “Nương!”

“Nếu miệng bà còn sạch sẽ thì chẳng gì để bàn bạc nữa hết. Con thà mang danh bất hiếu tù cũng quyết đưa cho các bất cứ thứ gì!”

Sắc mặt Dương Đại khó coi. thì lắm tài sản đều để cho đại phòng, cuối cùng chẳng còn gì!

Vợ mất, ruộng vườn mất, đến cả bạc cũng lưu dân cướp sạch, giờ bảo gánh phần lớn nuôi cha nương? Dựa cái gì chứ?

Tiền thị lâu thể hiện uy phong Nương chồng, bà lọt tai lời Dương Tam, giơ tay chỉ Lâm thị và Phùng thị định đ.á.n.h .

Minh Trạch và Minh Thao chắn mặt hai họ. Hai đứa giờ cao hơn một cái đầu, cũng còn sợ Tiền thị nữa:

“Bà dám động nương và tam thẩm xem?”

“Lũ súc sinh, đến cả bà nội ruột cũng dám nghịch ngợm, quả nhiên cả nhà đều quân súc sinh!”

Tiền thị định lao đ.á.n.h hai đứa trẻ, Minh Trạch và Minh Thao mỗi giữ c.h.ặ.t một bên cánh tay, hai đứa dùng lực đẩy mạnh, Tiền thị văng ngoài.

“Em dâu, cô dạy dỗ con cái kiểu gì ? Dám tay với bà nội ruột, thấy chúng loại cha sinh cha dạy, để dạy dỗ chúng cho!”

xong còn cố tình bày vẻ mặt một cha nghiêm khắc, lưng thẳng tắp, cố ý phô trương uy phong mặt Phùng thị, định mắng mỏ Minh Trạch và Minh Thao.

Dương Vãn thấy ghê tởm vô cùng. Từ lúc họ tới, tên Dương Đại cứ luôn chằm chằm Phùng thị bằng ánh mắt cực kỳ bẩn thỉu và lộ liễu.

khác lẽ hiểu ý đồ trong lời , Dương Vãn nhận điều bất thường, nàng rùng một cái, nổi cả da gà vì kinh tởm.

Minh Thao dường như cũng nhận điều gì đó, nắm đ.ấ.m ống tay áo âm thầm siết c.h.ặ.t.

Kẻ cuối cùng dám ý đồ với nhà thì ngày mai sẽ lăng trì xử t.ử , cũng ngại tiễn thêm một kẻ nữa .

Dương Vãn đang định mở miệng, Phùng thị vốn im lặng bấy lâu lên tiếng, giọng điệu lạnh lùng:

“Con đến lượt ông xía mồm !”

Dương Đại , mắt lóe lên tia sáng kỳ lạ, thầm nghĩ Phùng thị ngay cả lúc tức giận cũng xinh thế , khiến chỉ ôm lòng mà dỗ dành.

đây phát hiện Phùng thị như chứ? Nếu sớm phát hiện , làm gì đến lượt Dương Tam đến lấy lòng?

Thảo nào Dương Tam chăm sóc mấy đứa con Phùng thị như thế, hóa ý đồ !

hai phụ nữ xinh vây quanh, Dương Tam chắc hẳn đang đắc ý lắm nhỉ!

Chương Chương

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...