Bị Bán Phối Minh Hôn Ta Có Không Gian Đầy Kho Lương, Mang Theo Cả Nhà Đi Chạy Nạn
Chương 164: Tiệm vải
Thẩm thị chút tiếc nuối : “Mới đó mà ?”
Dương Mộc Nhu áy náy đáp: “Trong tiệm thực sự bận rộn, đây , con tìm đến , chắc bận đến mức ngơi tay, con xin phép cáo từ .”
Thẩm thị còn cách nào, đành dậy tiễn ngoài: “Chăn đệm còn hai ngày nữa mới làm xong, khi đó con qua xem, ưng ý sẽ bảo làm cho con.”
Xem thêm: Ác Nữ Quật Khởi Phát Điên Ở Mạt Thế (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
“Còn nữa, những lời với con, con hãy suy nghĩ kỹ, thực lòng yêu quý con.”
Dương Mộc Nhu mỉm gật đầu, đến góc khuất mà Thẩm thị thấy mới thở phào nhẹ nhõm.
Dương Vãn tò mò hỏi: “Tỷ, chuyện gì ? Bà chủ yêu quý tỷ kìa.”
Dương Mộc Nhu khổ sở nhíu ngươi, khẽ thở dài:
“Bà chủ nhà nương đẻ bà một đứa cháu trai lớn hơn tỷ hai tuổi, để tỷ và gặp mặt làm quen.”
Dương Vãn tặc lưỡi, hiểu : “Chuyện chẳng đều nên đề cập với trưởng bối trong nhà ? Bà trực tiếp với tỷ?”
Dương Mộc Nhu hai tay dang , thần tình bất lực: “Tỷ làm , lúc bà kéo tỷ chuyện tỷ cũng giật cả , nếu vặn tìm đến, tỷ còn thoát thế nào đây!”
“Phiền c.h.ế.t , tỷ chẳng xem mắt gì cả, gia đình mới khấm khá mấy ngày, tỷ điên mới nghĩ đến chuyện gả !”
như , gia đình đang ngày càng phát đạt, hôm nay nàng còn mua trang viên, tuổi Dương Mộc Nhu trong mắt nàng vẫn còn một nữ sinh trung học mà thôi, chẳng việc gì vội vàng bàn chuyện nhà chồng.
Đợi nàng kiếm thêm nhiều tiền, sắm cho đại tỷ một phần hồi môn thật dày, gả cũng chỗ dựa vững chắc, dễ bắt nạt.
Dương Vãn : “ tỷ qua cứ bảo với bà chủ trong nhà sắp xếp, thoái thác .”
Dương Mộc Nhu gật đầu đồng ý, thần sắc vẫn đầy vẻ kiên nhẫn.
thành làm ăn thời gian qua, thường xuyên tìm đến thăm dò chuyện hôn nhân nàng, nàng ứng phó đến phát phiền.
Ngày hôm .
Dương Vãn tranh thủ thời gian đến Thanh Phong Lâu một chuyến.
Thanh Phong Lâu vẫn nhộn nhịp như thường lệ, Lưu chưởng quỹ vùi đầu sổ sách, bàn tính gõ lạch cạch.
Dương Vãn gõ nhẹ lên mặt bàn mặt lão: “Lưu chưởng quỹ, ngài rảnh ?”
Lưu chưởng quỹ ngẩng đầu, ánh mắt hội tụ một lúc, thấy Dương Vãn liền vui mừng: “Tiểu tài thần, tìm việc gì?”
Thần sắc Dương Vãn chút tự nhiên, dù cũng mượn tiền, ít nhiều cũng phần ngại mở lời, nàng nghĩ một lúc :
“Lưu chưởng quỹ, ứng tiền rau ba tháng, ngài xem tiện ?”
Lưu chưởng quỹ chút bất ngờ, lão đương nhiên ý tứ Dương Vãn, quan hệ giữa Thanh Phong Lâu và nàng, đừng ứng ba tháng, ứng một năm cũng .
Lưu chưởng quỹ hai lời, từ trong tủ lấy một tờ ngân phiếu một ngàn lượng đưa qua:
“Ngươi cứ cầm lấy mà dùng lúc khẩn cấp, khi nào xoay sở thì trả .”
Dương Vãn vội vàng xua tay: “Dùng nhiều thế , năm trăm lượng đủ .”
Lưu chưởng quỹ đổi tờ ngân phiếu năm trăm lượng đưa qua.
Nhớ năm đó lão ký một bản văn thư độc quyền ớt một ngàn hai trăm lượng còn báo cáo với Lục Dương, giải thích nguyên do.
Nay tùy tay thể lấy hàng ngàn lượng ngân phiếu, cảm tạ tiểu tài thần mắt, giúp Thanh Phong Lâu kiếm đầy túi, thậm chí các huyện thành lân cận đều mở phân lâu.
Chẳng bao lâu nữa, khắp nơi ở Kiến Châu đều thể thấy bóng dáng Thanh Phong Lâu.
“Lưu chưởng quỹ, một tờ biên nhận nhé.” Dương Vãn .
Lưu chưởng quỹ xua tay, tâm trạng khá : “ cần, ngươi cứ cầm lấy dùng , Thanh Phong Lâu thiếu chút bạc .”
Ngữ khí vô cùng hào sảng!
“Nha đầu, ngươi cũng thiếu tiền mà, chẳng lẽ gặp chuyện gì ?”
Lưu chưởng quỹ nghĩ đến khả năng , thần sắc trở nên nghiêm túc hẳn lên, bất kể vì nguyên nhân gì, lão thấy Dương Vãn xảy chuyện.
“ gặp chuyện gì cả, chỉ mua một trang viên, thiếu một chút tiền.”
Lưu chưởng quỹ thở phào nhẹ nhõm, gặp rắc rối .
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Thấy t.ửu lầu thực sự bận rộn, Dương Vãn nán lâu, trò chuyện vài câu rời .
Đến khi Vương Đại Trụ cầm các loại khế ước đến, Dương Vãn thanh toán bạc sòng phẳng.
“ với quan phủ chuyện ngươi đề cập hôm qua, khế mấy nô bộc đó quan phủ giữ , thương lượng giá cả một chút, trang viên bớt thêm tối đa một trăm lượng bạc.”
Đây niềm vui ngoài ý , thì mua thêm hai cỗ xe ngựa nữa thôi, trong nhà chỉ một cỗ xe dùng để chở hàng, thực sự thuận tiện.
khi bàn xong, Dương Vãn cầm một xấp khế ước nhỏ trở về.
“Đại tỷ xem, nhà chúng cũng địa chủ !”
Dương Mộc Nhu nhận lấy khế ước, lật xem từng tờ một: “Nhà thực sự mua hai mươi tám nô bộc ? Nhiều thế làm nuôi nổi?”
Dương Vãn bật , xếp gọn khế nô bộc cất gian:
“Tỷ đừng quên còn tám mươi sáu mẫu ruộng, những mảnh đất đó đều cần lo liệu, những bán cùng với trang viên cho chúng .”
“Bọn họ chẳng những cần chúng nuôi, mỗi năm còn nộp sản vật và lợi nhuận trang viên cho chúng nữa đấy!”
Dương Mộc Nhu trợn tròn mắt, khuôn mặt trắng hồng đầy vẻ kinh ngạc: “Nhà nhiều ruộng đất như , còn dùng cả nô bộc, đổi đây, tỷ mơ cũng dám nghĩ tới.”
Dương Vãn : “ giờ tỷ thể nghĩ , đây mới chỉ trang viên đầu tiên, còn mua nhiều hơn nữa, làm một đại địa chủ!”
Dương Mộc Nhu tươi gật đầu, tràn đầy nhiệt huyết.
………
“Vãn Vãn, tỷ xem chăn bông đặt, sẽ về ngay.” Dương Mộc Nhu .
Lúc buổi trưa, qua lúc bận rộn nhất tiệm rau, Dương Vãn và Lâm thị cũng thể lo liệu .
Dương Vãn gật đầu, nhớ những lời bà chủ tiệm vải với đại tỷ liền dặn dò:
“ sớm về sớm, nếu thoái thác thì cứ bảo trong tiệm bận, thể rời .”
Dương Mộc Nhu đáp lời , còn đến tiệm vải, bà chủ rạng rỡ đón :
“Mộc Nhu đến ? Mau , lấy chăn cho con.”
Trong tiệm vải bốn năm đang chọn y phục, quá rảnh rỗi, bà chủ thể gọi tiểu nhị lấy giúp, cần đích lấy.
Nhiệt tình thế , quả thực khiến nàng chút chịu nổi.
Dương Mộc Nhu chau ngươi thêm mấy phần, tĩnh lặng đợi bà chủ .
Một thư sinh trẻ tuổi đang chọn y phục bỗng lịch sự hỏi: “Cô nương thể giúp tại hạ một việc ?”
Dương Mộc Nhu theo tiếng , nam t.ử vận trường bào màu trắng trăng, tóc dài b.úi đơn giản, khí chất thanh nhã.
“Việc gì?” Giọng Dương Mộc Nhu thanh thoát, đôi mắt trong trẻo về phía nam t.ử.
Thư sinh trẻ tuổi khựng một chút, ánh mắt lóe lên, lập tức phản ứng :
“Tại hạ mua cho nhỏ ở nhà một bộ y phục, sở thích nữ nhi, chút bắt đầu từ .”
Dương Mộc Nhu liếc dãy y phục phía nam t.ử, xanh xanh đỏ đỏ, hèn gì khó chọn.
“ nhà bao nhiêu tuổi?”
Thư sinh khẽ : “Hơn mười tuổi một chút.”
tầm tuổi như Vãn Vãn , nhớ đến cách ăn mặc Vãn Vãn, đơn giản đến thể đơn giản hơn, nếu nương cho phép, chắc đến cả b.úi tóc cũng chẳng làm.
Dương Mộc Nhu nở nụ , lông ngươi và ánh mắt dịu dàng nhiều.
Nàng qua dãy y phục, đối chiếu với sở thích Dương Vãn mà chọn một bộ:
“ sở thích , nhà chắc hẳn sẽ thích kiểu .”
“Nếu thực sự quyết định , chi bằng cứ mua kiểu dáng thịnh hành nhất.” Dương Mộc Nhu gợi ý.
Gợi ý siêu phẩm: Đã Ngủ Riêng Rồi, Tôi Tái Hôn Mà Anh Quỳ Làm Gì? - Thương Liệt Duệ + Ôn Nhiễm + Phó Cảnh Thành đang nhiều độc giả săn đón.
xong nàng liền cẩn thận đặt bộ y phục lên quầy, đợi bà chủ cùng thanh toán.
Vãn Vãn cũng lâu mua quần áo mới, nàng sẵn tiện mua một bộ mang về.
Chương Chương
Chưa có bình luận nào cho chương này.