Bị Bắt Nạt Tôi Gọi 8 Ông Bố Đến Chống Lưng
Chương 5
Cánh cửa sắt vang lên một tiếng "uỳnh" bật tung , những mảnh vụn ổ khóa bay tứ tung, găm thẳng mảng tường bên cạnh.
Phùng Lệ Hoa sợ hãi lùi ba bước, gót giày cao gót vấp chân sofa làm bà suýt ngã nhào.
Ly sữa tay Chung Dư Vi rơi xuống đất, nước đổ lênh láng cả bộ sofa.
Vương Đức Minh bủn rủn tay chân, nửa trượt xuống gầm bàn, tách mặt bàn xoay ba vòng rơi xuống vỡ tan.
Tám đàn ông lượt nối đuôi bước .
Phòng giáo vụ vốn lớn, khi họ bước , bốn bức tường dường như ép chặt . khí trở nên đặc quánh, tiếng thở cũng trở nên nặng nề hơn.
chiếc ghế nhựa, ngước mắt họ.
Ánh mắt đầu tiên Cửu Gia dành cho .
Ông mặt - mắt trái bầm tím, gò má móng tay cào hai vết máu, khóe miệng rách và đóng vảy.
ông xuống tay - bàn tay trái sưng vù biến dạng, các khớp ngón tay thâm tím một vòng.
xuống nữa - lớp vải đồng phục ở đầu gối mài rách, thấm một mảng m.á.u đỏ sẫm.
Bàn tay ông - bàn tay ba vết sẹo cũ - khẽ run lên một cách mất kiểm soát.
Các khớp ngón tay siết chặt , buông , siết chặt.
Ông bước đến mặt .
xổm xuống.
Bàn tay đầy vết chai và sẹo cũ khẽ chạm nhẹ ngón tay đang sưng tấy .
Lực chạm khẽ.
Lúc chạm , ngón tay ông vẫn đang run rẩy.
Ông lời nào.
thấy tiếng lòng ông vang lên -
[Ai đánh?]
[Đứa nào động con bé?]
[Tao sẽ g.i.ế.c c.h.ế.t nó.]
Ông dậy.
.
chằm chằm tất cả những mặt trong phòng.
Khi xổm, đôi mắt ông vẫn còn chút ấm.
khi lên, chút ấm đó biến mất.
"Ai đ.á.n.h con gái ?"
Đó một câu hỏi.
Mà một bản án.
Lúc , đầu óc tất cả trong phòng như một nồi nước sôi sùng sục - giọng Phùng Lệ Hoa to nhất:
[Con gái?! Con gái ai cơ? Đứa trẻ mồ côi đám á - ... bọn họ ai? trông đáng sợ như ...]
Tiếng lòng Vương Đức Minh thì vụn vỡ từng mảnh:
[Xong đời , xong thật - Cửu... Cửu Gia?! thể nào - con bé Bùi Đường Đường đó ... ông ...]
Còn não Chung Dư Vi trống rỗng.
Sự trống rỗng thực sự.
Chỉ còn hai chữ đang ngừng gào thét.
[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.com/bi-bat-nat-toi-goi-8-ong-bo-den-chong-lung/chuong-5.html.]
[Xong . Xong . Xong . Xong đời .]
Phùng Lệ Hoa run rẩy đôi môi, thốt một câu: "Các... các ai?"
Thẩm Thiết đầu bà .
Chỉ đơn giản liếc một cái.
Bà sợ hãi lùi về nửa bước, lưng đập mạnh bậu cửa sổ.
Cửu Gia bà .
Ba cúi xuống .
"Đường Đường."
" bọn họ đ.á.n.h con ?"
mấp máy môi. Vết m.á.u khô ở khóe miệng nứt , đau đến mức nhíu mày.
"."
Ngay khi từ đó thốt , thấy tiếng nắm đ.ấ.m Thẩm Thiết nện mạnh tường.
Bụi vôi rào rào rơi xuống.
---
Đoạn Lôi bước tới bàn làm việc Vương Đức Minh.
Chú lời nào, cầm cái mỏ lết gõ hai cái lên mặt bàn. Một nhịp nhẹ, một nhịp mạnh.
Vương Đức Minh ngã quỵ ghế, mặt trắng bệch như mới quét sơn.
"Ghi... ghi hình ?" lắp bắp, giọng run rẩy đến vỡ vụn.
Cửu Gia xuống ghế sofa. Ba vắt chéo chân, tay gác lên thành ghế. Động tác ba chậm, mỗi cử động đều như đang dành thời gian cho tiêu hóa sự việc.
"Trường học camera giám sát."
"Mở ."
Vương Đức Minh lồm cồm bò dậy, ngón tay run rẩy bấm mật khẩu mấy mới . Hình ảnh từ hệ thống giám sát hiện lên.
Hai mươi phút . Sân thượng.
Trong màn hình, bốn đè nghiến quỳ mặt đất.
Chung Dư Vi giơ chân đạp thẳng n.g.ự.c , khiến ngã bật , va lan can. đó cô túm lấy tóc đập mạnh xuống lan can, một cái, hai cái.
thở Thẩm Thiết ngày càng nặng nề.
Tiếp đó, hình ảnh Chung Dư Vi giẫm lên ngón tay , từ từ nghiến xuống.
"Rầm!"
Thẩm Thiết đ.ấ.m một phát xuyên thủng bức tường. Cả nắm đ.ấ.m lún sâu trong, khi rút , các đốt ngón tay đầy bụi vôi và máu.
Đoạn Lôi cử động, cái mỏ lết trong tay chú bóp đến biến dạng.
Bách Thanh lấy điện thoại , chuyển sang chế độ phim, chụp từng khung hình màn hình giám sát. Chú đẩy kính, ánh mắt tròng kính lạnh lùng như băng giá.
Màn hình vẫn tiếp tục chạy.
Đến khoảnh khắc leo ngoài lan can, cả căn phòng chìm tĩnh lặng.
Trong đoạn phim, cơ thể vượt qua lan can và rơi thẳng xuống .
Ngón tay Cửu Gia ấn mạnh lên thành ghế. Móng tay ghim sâu lớp da, khiến nó rách một đường.
Hình ảnh cuối cùng dừng ở khoảnh khắc rơi xuyên qua mái che.
Chú Bảy Lữ Bưu mặt chỗ khác. Chú nghiến răng, yết hầu chuyển động mạnh, tay trái nắm chặt cổ tay - chú đang cố kìm chế để tay đ.á.n.h .
Yên lặng mất ba giây.
Phùng Lệ Hoa bỗng nhiên hét lên: "Cái chẳng chứng minh gì cả! chính nó tự nhảy! Con gái đẩy nó -"
Chưa có bình luận nào cho chương này.