Bị Bỏ Rơi Vào Ngày Cưới, Tôi Được Tổng Tài Hàng Tỷ Chiều Chuộng - Thẩm Thanh Thu, Phó Đình Thâm
Chương 194: Đúng là tốn công tốn sức mà!
Mắt Thẩm Th Thu khẽ nheo lại, ánh mắt lóe lên tia lạnh lẽo, nguy hiểm và áp bức.
Những lời nói trước đó chẳng qua chỉ là màn dạo đầu, đây mới là mục đích thực sự của họ.
Cổ tay cô khẽ lắc ly rượu trong tay, thản nhiên nói, “Kh biết chư vị muốn giải thích thế nào?”
Lục phu nhân th cô xuống giọng, trong lòng thầm thở phào nhẹ nhõm, giọng ệu cũng hòa nhã hơn lúc nãy vài phần, “Thực ra chuyện này vốn kh phức tạp, lát nữa A Trạc phát biểu xong, phóng viên sẽ hỏi về chuyện tình cảm của hai , đến lúc đó cô cứ đứng ra tuyên bố với bên ngoài là hai tình cảm kh hòa hợp, cô đã chủ động đề nghị chia tay với nó.”
Đây là muốn vừa muốn làm gái, vừa muốn lập đền thờ!
Rõ ràng là Lục Trạc đã bỏ rơi cô, chọn Tôn Niệm Dao, bây giờ để giữ thể diện cho Lục Trạc, để nhà họ Lục kh mang tiếng vô ơn bội nghĩa, lại muốn cô đứng ra gánh chịu mọi lời mắng c.h.ử.i và dư luận.
Trong lễ cưới Lục Trạc bỏ rơi cô, những lòng thầm đoán là cô đã làm ều gì đó lỗi với Lục Trạc, một khi cô mở miệng trước phóng viên, đồng nghĩa với việc xác nhận những tin đồn sai sự thật đó.
nói là, nhà họ Lục tính toán quá giỏi!
Thẩm Th Thu ngước mắt lên, cười như kh cười Lục phu nhân, “Lục phu nhân đúng là tốn c tốn sức mà!”
Giọng ệu của phụ nữ thản nhiên, kh bất kỳ gợn sóng nào, nhưng lại khiến ta cảm th một sự lạnh lẽo rợn .
Lục phu nhân đối diện với ánh mắt cô, bỗng th sống lưng lạnh toát, ánh mắt lóe lên, thiếu tự tin nói, “Thẩm Th Thu, làm vậy là vì tốt cho cô, gạt bỏ gia thế sang một bên, nhà họ Lục và nhà họ Tôn vốn đã hôn ước, nếu xét cho cùng, cô mới là thứ ba chen vào!”
“Huống hồ một tháng trước khi cưới, cô mất tích một cách vô cớ, khi được tìm th thì quần áo kh chỉnh tề, ai mà biết được đã xảy ra chuyện gì. Ngày trước xảy ra chuyện như vậy mà A Trạc kh chê bai cô, vẫn chịu cưới cô, nó đã quá nhân nghĩa , là cô tự đòi chia tay! Bây giờ A Trạc bị ta bàn tán, cô là trong cuộc giải thích một chút cũng kh quá đáng!”
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Thẩm Th Thu nghe vậy, trên mặt vẫn giữ nụ cười chừng mực, nhưng ánh mắt lại là một sự lạnh lẽo đáng sợ, “ lại tò mò, nếu hai họ hôn ước, tại đến bây giờ mới nói?”
Lần này Lục phu nhân chút ngượng ngùng kh biết giải thích thế nào.
Hôn ước năm xưa giữa nhà họ Lục và nhà họ Tôn kh là một câu nói đùa, chỉ là nhà họ Lục coi là thật mà thôi.
Lúc này, Lục lão gia t.ử lên tiếng, “Th Th, chuyện này con kh cần lo lắng, lát nữa ta sẽ bảo A Trạc tự nguyện gánh chịu mọi thứ, chuyện này là nó lỗi với con, đây là hình phạt mà nó đáng nhận!”
Nghe lời này, Thẩm Th Thu quay đầu Lục lão gia tử.
Cô một lúc, đột nhiên đôi môi đỏ mọng nở một nụ cười, cả kh thể kiềm chế được mà cười lớn.
Lục phu nhân th dáng vẻ này của Thẩm Th Thu, theo bản năng về phía Lục lão gia tử.
Tiếng cười của cô thu hút sự chú ý của các khách mời xung qu, mọi đều đổ dồn ánh mắt dò xét đến.
Lục phu nhân th tình hình, vội vàng bước tới, âm thầm kéo áo cô, “Đang yên đang lành cô lên cơn thần kinh gì vậy!”
“Xin lỗi, chỉ kh ngờ khả năng diễn xuất của mọi lại tinh tế đến thế.” Thẩm Th Thu giả vờ đưa tay lau nước mắt vì cười mà chảy ra.
Lục lão gia t.ử khẽ nhíu mày, “Th Th…”
“Trước đây cháu luôn nghĩ ngài khác với những khác, giờ xem ra là cháu nhầm .” Thẩm Th Thu lạnh lùng cắt ngang lời Lục lão gia tử.
Cô với ánh mắt mang vài phần khinh thường và chế giễu, “Hôm nay là Lễ kỷ niệm thành lập Tập đoàn Lục thị, với tính cách nghiêm túc của ngài tuyệt đối sẽ kh cho phép xảy ra bất kỳ sai sót nào, ngài dám nói tất cả những chuyện hôm nay kh do ngài sắp xếp ? Nếu ngài thật sự cam lòng để Lục Trạc mang tiếng xấu, cũng sẽ kh tìm mọi cách gọi cháu đến đây đúng kh?”
Chưa có bình luận nào cho chương này.