Bị Bỏ Rơi Vào Ngày Cưới, Tôi Được Tổng Tài Hàng Tỷ Chiều Chuộng - Thẩm Thanh Thu, Phó Đình Thâm
Chương 53: Tôi có thể xin lỗi
“A Trác…” Thôn Niệm Dao th Lục Trác xuất hiện, như nắm được cọng rơm cứu mạng, cô ta tựa chặt vào lòng , cơ thể run lên kh kiểm soát, “Em chỉ đùa một chút với Th Thu, em kh ngờ chị lại nghiêm trọng như vậy…”
Vừa nói, nước mắt cô ta như chuỗi ngọc đứt dây lăn dài trên má.
dáng vẻ khóc lóc như hoa lê dính mưa này của cô ta, Lục Trác cảm th trái tim như bị bóp nát, âm thầm nghiến răng, lạnh lùng hỏi, “Thẩm Th Thu, cô cũng nghe th , Dao Dao chỉ đùa với cô thôi, cớ gì cô xuống tay nặng như thế!”
“Đùa à?!” Khóe miệng Thẩm Th Thu nhếch lên một nụ cười mỉa mai, “ đã th ai l mạng ra đùa chưa? , trong mắt , Tôn Niệm Dao là tốt nhất trên đời này, ngay cả cô ta đ.á.n.h rắm cũng th thơm!”
“Cô!” Thái độ của Thẩm Th Thu chạm sâu vào lòng tự trọng của Lục Trác, trừng mắt Thẩm Th Thu với ánh mắt hung dữ, “ ra lệnh cho cô, lập tức xin lỗi Dao Dao!”
“Lục Trác bị thiểu năng à! Nếu kh cô ta gây sự với , cần gì động tay?!” Thẩm Th Thu Lục Trác với ánh mắt lạnh nhạt, đột nhiên, khóe môi cô cong lên một nụ cười lạnh, như hoa túc nở rộ, “Muốn xin lỗi cũng được, nhưng cô ta quỳ gối nghe xin lỗi!”
Nghe vậy, Tôn Niệm Dao sợ hãi rúc sâu hơn vào lòng Lục Trác, khiến Lục Trác càng thêm đau lòng, vòng tay ôm Tôn Niệm Dao càng thêm chặt.
“Thẩm Th Thu!” Lục Trác quát lớn, ánh mắt Thẩm Th Thu đầy vẻ ghê tởm và căm hận, “ cô lại trở nên như thế này!”
“Đó là vì căn bản kh hiểu !” Thẩm Th Thu Lục Trác với vẻ mặt kh cảm xúc, đáy mắt toát ra vẻ lạnh lùng thấu xương, “Ăn miếng trả miếng mới là phong cách của !”
Lục Trác nhíu mày, ánh mắt tối sầm cô, “Cô thật là kh thể nói lý được!”
Thẩm Th Thu thờ ơ nhếch môi, ánh mắt sắc bén như d.a.o Tôn Niệm Dao, “Tôn Niệm Dao, nhắc cô một ều, với tư cách là của c chúng, cô cân nhắc hậu quả nếu chuyện l mạng ra đùa bị ph phui kh? Cô vừa mới về nước, đây là lúc cần tích lũy d tiếng, nếu chuyện tối nay bị bại lộ, đoán sự nghiệp diễn xuất của cô cũng sẽ chấm dứt tại đây thôi?”
Giọng nói lạnh lùng của cô vang lên đều đặn, kh nh kh chậm, nhưng từng chữ lại giáng mạnh vào đầu Tôn Niệm Dao, khiến tim cô ta kh ngừng chùng xuống.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Ánh mắt cô ta khẽ d.a.o động, đáy mắt đầy sự hoảng loạn.
Cô ta vốn định nhân cơ hội dạy dỗ Thẩm Th Thu, cho cô một bài học, kh ngờ Thẩm Th Thu lại dám ra tay, càng kh ngờ bản thân cô ta lại bị cô nắm được nhược ểm vì chuyện này.
Lúc này, Tôn Niệm Dao cảm giác như ăn hoàng liên, khổ mà kh thể nói ra.
“Cô Thẩm, tiên sinh còn đang đợi cô.” Lúc này Giang Mục bước xuống xe, thẳng đến bên cạnh Thẩm Th Thu, thái độ lịch sự mà kh kém phần cung kính.
Thẩm Th Thu khẽ gật đầu, giơ tay phủi những hạt bụi kh tồn tại trên bộ vest, quay rời .
Thẩm Th Thu cứ thế rời an toàn, trong mắt Tôn Niệm Dao đầy vẻ kh cam lòng, nhưng cơn đau dữ dội ở cánh tay buộc cô ta chịu thua.
Cô ta dựa vào lòng Lục Trác, trơ mắt Thẩm Th Thu cúi bước vào chiếc Rolls-Royce đang đậu bên lề đường.
Khoảnh khắc cánh cửa xe mở ra, cô ta lờ mờ th đàn đang ngồi trong xe.
đàn mặc vest chỉnh tề, dáng vẻ cao quý, tao nhã.
Ánh sáng mờ ảo làm nổi bật những đường nét sâu sắc, lập thể trên khuôn mặt , đường quai hàm sắc nét toát lên vẻ lạnh lùng, cấm dục.
đàn này là ai?
Tại trước đây chưa từng th ta ở Hải Thành?
Chưa có bình luận nào cho chương này.