Bị Cả Nhà Bỏ Rơi, Tôi Lặng Lẽ Nắm Giữ 79 Triệu Tệ
Chương 5
“Điều tra cửa hàng vật liệu Trần Hạo Vũ, tình hình nửa năm gần đây.”
“Điều tra làm gì?”
“Tớ cảm giác… sẽ nhắm công ty .”
“ nghĩ sẽ”
“Lỗ 140.000, tiền đền bù gần hết, giờ thấy tớ kiếm tiền… nghĩ yên ?”
Phương Viên sững .
“Tớ làm ngay.”
Kết quả điều tra còn tệ hơn nghĩ.
Cửa hàng chỉ lỗ 140.000, mà vẫn đang tiếp tục lỗ.
vay ngoài 200.000 với lãi 3% mỗi tháng.
Chỉ tiền lãi 6.000 mỗi tháng, trong khi doanh thu chỉ 10.000.
cách khác, đang bên bờ sụp đổ.
“Bảo họ vội vàng tìm vay tiền.” Phương Viên đưa báo cáo. “ đang dồn đến đường cùng.”
“4.200.000 tiền đền bù, mua xe 450.000, mở chi nhánh 800.000, lỗ 140.000, chi tiêu một năm ít nhất 200.000.
Còn hơn 1.000.000, cộng thêm khoản vay, nhiều nhất cũng chỉ trụ nửa năm.”
“ sẽ làm gì?”
“ sẽ đến tìm tớ.”
“Đòi tiền?”
“ chỉ tiền.”
Ba ngày , Trần Hạo Vũ đến thật.
chỉ một .
Vẫn chiếc áo Canada Goose, ánh mắt khác.
còn kiêu ngạo.
Chỉ còn lo lắng.
“Vãn Vãn, rể chuyện với em.”
“Chuyện gì?”
“Công ty thiết kế em làm khá … hỏi, em thiếu đối tác ?”
tựa lưng ghế, .
“ đối tác .”
“Ý … em cần thêm vốn ? thể góp vốn công ty em.”
“ lấy gì để góp?”
“ quan hệ, Mảng vật liệu xây dựng rành, em làm thiết kế chắc chắn cần thi công với chuỗi cung ứng vật liệu, thể kết nối giúp em.”
“Trần Hạo Vũ, cửa hàng doanh thu tháng 100.000 tệ, tiền vay lãi cao trả bao nhiêu ?”
Sắc mặt lập tức trắng bệch.
“Em… em ”
“Tình hình rõ lắm. đến góp vốn, đến cầu cứu.”
“”
“4.200.000 tệ tiền đền bù, đầy hai năm đốt gần hết. Mở chi nhánh nghiên cứu thị trường, nhập hàng giả kiểm tra nhà cung cấp, thuê luật sư kém đến mức thua trắng tay. Bây giờ còn vay lãi cao để lấp lỗ, lãi 3% mỗi tháng… sợ chết chậm quá ?”
Trần Hạo Vũ sững, mặt lúc xanh lúc đỏ.
“Lâm Vãn, em đừng quá đáng.”
“ quá đáng?” thẳng . “Tết năm ngoái gì nhỉ? ‘Một đứa lương tháng 3.000 tệ, đưa nó 4.000.000 cũng giữ nổi.’ Nhớ ?”
mặt thoáng qua một biểu cảm từng thấy.
Hoảng sợ.
“Em… em thấy ?”
“ từng chữ.”
dậy, bước đến mặt .
“Trần Hạo Vũ, 4.200.000 trong tay đầy hai năm gần bay sạch. lấy một đồng, nửa năm làm dự án 50.000.000.
xem… ai mới giữ nổi tiền?”
Gợi ý siêu phẩm: Ngự Thú Sư 0 Điểm đang nhiều độc giả săn đón.
Môi run lên, lời nào.
“Cửa ở bên . việc thì đừng đến.”
“Lâm Vãn”
“.”
rời .
, cửa đập.
Chỉ khẽ khàng khép .
Phương Viên từ trong bước .
“Sướng ?”
“.”
“ ?”
“Vì đáng lẽ cần đến bước . Nếu ngay từ đầu họ đối xử công bằng với … trở thành thế .”
“Thế thế nào?”
“Lạnh.”
Phương Viên im lặng.
Một lúc , cô : “ tìm .”
“Ai?”
“Cố Thâm. ngoài mười phút .”
lau mặt.
“Cho .”
Cố Thâm bước , một cái.
“Em ?”
“ ?”
“Mặt em vết nước.”
đưa tay chạm nhẹ.
Quả thật còn ướt.
“ , cắt hành.”
“Trong văn phòng em hành ?”
“…”
“ chuyện gì?”
đặt một tập hồ sơ lên bàn.
“Hợp đồng cố vấn quỹ sáng tạo, em sẽ suy nghĩ.”
“Suy nghĩ xong . Ký.”
“ xem điều khoản?”
“Hợp đồng … còn cần xem ?”
.
“Tối nay ăn gì ?”
“Ăn gì?”
“Em gì?”
“Lẩu.”
“.”
Ăn lẩu, uống chút bia.
nhiều, hai chai.
tửu lượng kém, hai chai bắt đầu choáng.
“Chuyện gia đình em, qua một chút.” Cố Thâm rót cho cốc nước.
“Ai với ?”
“Nhân viên em. Lúc em cãi với Trần Hạo Vũ… cả công ty đều .”
“…Xin .”
“ cần xin . Em làm .”
“ ? hiểu rõ chuyện.”
“ hiểu em.”
ngẩng lên .
Ánh mắt nghiêm túc.
“Em nỗ lực nhất từng gặp. Mỗi đồng em kiếm đều do em tự tay làm . Em nghĩa vụ chia cho bất kỳ ai.”
“ tiền … do kiếm.”
khựng .
“Ý em gì?”
thoáng sững.
Suýt lộ.
“ gì.”
“Lâm Vãn, em bí mật.”
“Ai mà chẳng .”
“Bí mật em… liên quan đến tiền.”
đáp.
“Nếu em thì thôi. kể em một chuyện.”
đặt đũa xuống.
“Lúc khởi nghiệp, bố bán căn nhà duy nhất trong nhà, 1.200.000 tệ đưa hết cho em trai mua nhà cưới vợ. một đồng.”
.
“ đó?”
“ đó tự kiếm một căn. hai căn, ba căn. Bây giờ tên mười một căn nhà.”
“Bố hối hận ?”
“. cho ông cơ hội để thấy nhẹ lòng.”
“Ý ?”
“ cho ông ở căn nhất. Mỗi ngày mở cửa sổ sông, ông sẽ nhớ năm đó bán căn nhà cũ cho em trai mà cho .”
“Đó trả thù?”
“.” nhẹ. “Đó để ông tự đối diện với chính .”
bật .
“ còn tàn nhẫn hơn .”
“ tàn nhẫn.” , giọng trầm . “Chỉ hiểu .
Giận gia đình ý nghĩa. Cách đáp trả nhất… sống hơn họ tưởng gấp mười nghìn .”
“Mười nghìn ?”
“Em làm .”
cúi đầu uống một ngụm nước.
Trong lòng như thứ gì đó… khẽ buông .
Tháng mười, xảy một chuyện mà ai ngờ tới.
nhận một cuộc gọi.
gọi: Lâm Đức Hậu.
“Vãn Vãn, về nhà một chuyến.”
“ chuyện gì?”
“Trong nhà xảy chút việc. Liên quan đến chị con.”
“Việc gì?”
“ rõ qua điện thoại . Con về .”
Giọng ông mệt mỏi.
lái Porsche về nhà cũ.
Đến đầu ngõ, do dự một chút, gửi xe ở bãi cách hai con phố, bộ .
lúc để họ .
Đẩy cửa , phòng khách kín .
Bố, , Lâm Huyên, Trần Hạo Vũ… còn hai đàn ông lạ.
Hai mặc áo da, dạng hiền.
“Đủ ?” Một gã đầu trọc lên tiếng.
“Đủ… đủ .” Giọng Trần Hạo Vũ run rẩy.
“Ông Trần, thẳng nhé. Ông nợ bên 3.000.000 tệ, cả gốc lẫn lãi tính đến hôm nay. Ông cuối tháng trả, mà giờ quá hạn một tuần.”
Ba triệu?!
sang Lâm Huyên.
Mặt cô tái nhợt, mắt đỏ hoe.
“… cho thêm mấy ngày…” Trần Hạo Vũ lắp bắp.
“Ông câu ‘cho thêm mấy ngày’ ba . Ông chủ kiên nhẫn .”
Tên còn dậy, tới sofa, vỗ chiếc TV 75 inch.
“TV đấy, cũng giá. Sofa da thật ?”
“Các làm gì!” bật dậy.
“Dì , bọn làm gì cả. Chỉ cần ông Trần trả tiền, chuyện xong hết.”
Tên đầu trọc sang .
“Cô ?”
“Em vợ .” Trần Hạo Vũ đáp.
“Ba triệu, ba ngày. Bọn sẽ .”
Hai dậy rời .
Cửa đóng , Lâm Huyên gục xuống bàn nức.
“Ba triệu! rốt cuộc nợ đến ba triệu kiểu gì!”
“ vay hai triệu… lãi chồng lãi…”
“ vay hai triệu phát điên , giờ thành ba triệu?!”
“Huyên Huyên, cũng ngờ…”
“ ngờ? Trong đầu cái gì? Mở cửa hàng lỗ, kiện tụng thua, vay lãi cao, giờ còn đánh bạc”
Cô đột nhiên im bặt.
Cả phòng về phía Trần Hạo Vũ.
“Đánh bạc?” Giọng bố lạnh hẳn.
“Bố, con chỉ chơi vài ”
“Mày đánh bạc?”
“ đánh bạc, chỉ bạn bè chơi chút”
“Bốp!”
Bố tát thẳng mặt .
“Đồ khốn! 4.200.000 tệ tiền đền bù, mày phá bao nhiêu ?!”
Trần Hạo Vũ ôm mặt, dám lên tiếng.
Lâm Huyên càng dữ.
“Bố, giờ làm ? Ba triệu, lấy ba triệu?”
Gương mặt bố đầy mệt mỏi và hối hận.
Ông .
Chỉ một cái .
hiểu.
Ông đưa tiền.
“Bố, bố con làm gì?”
“Vãn Vãn, trong tay con giờ tiền”
“Con tiền, do con tự kiếm. Nợ lãi cao Trần Hạo Vũ, liên quan gì đến con?”
“Nó rể con!”
“ rể, chồng con. Nợ do đánh bạc , dựa con trả?”
“Chị con thì ? Tiểu Bảo thì ?”
“ lúc bố đưa hết 4.200.000 cho họ, bố nghĩ ? Giao tiền cho một kẻ đánh bạc, kết cục sẽ thế nào?”
“Con”
“Bố, tiền đền bù bố chia. Hậu quả… bố chịu.”
“Lâm Vãn, con chị con chết ?!”
“ con chị chết. Trần Hạo Vũ đẩy chị đến bờ vực. chị chọn, con đường chị … đều lựa chọn chị.”
về phía cửa.
“Lâm Vãn!” Lâm Huyên lao tới, nắm chặt tay . “Em thật sự giúp chúng ? Ba triệu, đối với em”
Đừng bỏ lỡ: Hắn Cầu Cưới Trước Điện, Ta Nói Không Gả, truyện cực cập nhật chương mới.
“Đối với em cũng ba triệu, ba trăm.”
“Em dự án năm mươi triệu! Lấy ba triệu xoay vòng”
“Năm mươi triệu tổng hợp đồng, lợi nhuận.
Mà dù lợi nhuận, cũng em. chị, , cũng bất kỳ ai.”
“Em”
“Chị.” thẳng mắt cô . “Chị còn nhớ chị từng gì ?
Chị Tết sẽ lì xì cho em một bao. 4.200.000 tệ tiền đền bù… chị cho em một bao lì xì.”
“Bây giờ chị nợ 3.000.000 tệ… nên chị tìm em.”
“Chị thấy một cái lì xì… với 3.000.000 tệ… thể đặt ngang ?”
Lâm Huyên buông tay .
bước thẳng ngoài.
lưng tiếng , tiếng cãi vã, tiếng đồ đạc ném xuống đất vỡ loảng xoảng.
đầu.
Lên xe, nổ máy.
Âm thanh động cơ Porsche vang lên, xé toang sự im lặng con ngõ quen thuộc suốt hai mươi sáu năm.
thấy …
cũng còn bận tâm nữa.
Về đến thành phố, kể bộ cho Phương Viên.
“3.000.000 tệ nợ lãi cao? rể con bạc thật ?”
“Ừ.”
“ định làm gì?”
“ làm gì.”
“Thật sự mặc kệ? Nếu bọn đến gây chuyện với gia đình thì ?”
“Đó chuyện Trần Hạo Vũ. gây thì tự chịu.”
“ bố cũng ở đó…”
“Nhà cũ giải tỏa , giờ chỉ nhà tạm. Bọn cần tiền, cần mạng , sẽ dám làm liều.”
“ … lạnh thật.”
“ lạnh thì ? Cùng họ ?”
Phương Viên lâu.
“Lâm Vãn, đổi .”
“ đổi thế nào?”
“ chịu thiệt trong im lặng.
Bây giờ… khiến khác chịu thiệt.”
“Tớ khiến ai chịu thiệt cả.
Tớ chỉ … để chịu thiệt nữa.”
Phương Viên thở dài.
“Chuẩn tinh thần . Chuyện xong .”
Ba ngày , một lạ gọi tới.
“Cô Lâm ?”
“ ai?”
Chưa có bình luận nào cho chương này.