Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Bị Crush Cũ "Ăn Vạ"

Chương 20:

Chương trước Chương sau

Th kh chịu tiết lộ, Lục Tư Phóng cũng kh nói gì nữa, đạp ga lại lặng lẽ tăng tốc.

Đúng như Lục Tư Phóng nói, kỹ năng lái xe của ta tốt, hai nh chóng đến Nhà thờ Đức Mẹ Maria. Lúc này đã qua giờ cao ểm, trên đường kh nhiều bộ.

Tống Ngữ Hàm thu lại ánh mắt ngó xung qu, vừa nói lời cảm ơn vừa tháo dây an toàn, nhưng cô đã cố gắng thử một lúc lâu mà dây an toàn vẫn kh nhúc nhích, giống như bị kẹt vậy.

Đang băn khoăn, còn chưa kịp mở lời... đàn ở ghế lái đã dứt khoát ra tay từ từ tiến lại gần cô

Trong khoảnh khắc, mùi ch biển tươi mát lập tức vương vấn nơi đầu mũi, thoang thoảng, như cảm giác gió biển mát lạnh thổi vào mặt... Gần như giống hệt mùi hương trong ký ức của cô .

Lợi dụng lúc cô đang ngẩn , Lục Tư Phóng đã vượt qua cô để kiểm tra tình hình khe cắm bên kia, phát hiện ra nó thực sự bị kẹt cứng... ta khẽ nghiêng mặt liếc Tống Ngữ Hàm đang nín thở, ánh mắt hơi động đậy.

"Lâu quá kh dùng, hình như hỏng ." ta bình tĩnh trần thuật sự thật này: "Dù thì, vị trí này thường chỉ bạn gái mới được ngồi."

"À? thiếu bạn gái đến vậy ..." Tống Ngữ Hàm nói vậy, lẽ vì nín thở quá lâu... đầu óc còn chưa kịp phản ứng.

Lời này vừa thốt ra, vẻ mặt Lục Tư Phóng khựng lại, ánh mắt dường như càng sâu hơn, kh biết im lặng bao lâu mới trầm tĩnh nói ra một câu:

"Ừm, vẫn luôn thiếu."

Chương 17

Nhận ra rốt cuộc đã nói gì, Tống Ngữ Hàm lặng lẽ nhắm mắt lại, trong lòng chỉ muốn đào một cái hố để chôn xuống...

ên ? thể nói ra lời như vậy chứ?! Hả??!

Tại kể từ khi gặp lại ta, lại trở nên kỳ lạ như vậy?? Cứ luôn bị ta nắm mũi dắt một cách kh giải thích được... đơn giản là kh còn giống chính chút nào!

Nhưng lời đã nói ra như bát nước đã đổ , làm thể thu lại được... Cô chỉ thể cố gắng tỏ vẻ bình tĩnh, thậm chí còn nhếch môi cười với ta, giọng ệu khuyến khích: "Vậy thì... cố lên nhé?"

Lục Tư Phóng: "?"

"Cạch" một tiếng, khe cắm cuối cùng cũng nhấn được, dây an toàn cũng được tháo ra khỏi Tống Ngữ Hàm.

"Cảm, cảm ơn." Chớp l thời cơ, Tống Ngữ Hàm vội vàng mở cửa xe bước xuống, hoàn toàn kh quan tâm phía sau biểu cảm gì, đóng cửa chạy biến mất!! Bóng dáng th nhã thường ngày cũng nhuốm vài phần hoảng hốt tháo chạy...

đàn trong xe bóng lưng chạy trối c.h.ế.t đó, những ngón tay thon dài và mạnh mẽ gõ gõ lên vô lăng, như thể đang hồi tưởng ều gì đó, lâu sau mới khẽ hừ một tiếng, trong mắt tràn đầy vẻ bất đắc dĩ.

"Cố, lên, à."

Nhưng đã chạy mất , ta cũng chỉ thể tự giận dỗi một lúc lái xe về phía phố Thánh Ước, nơi diễn ra cuộc thi.

Chu Thượng Kh đúng lúc này lại gọi ện đến, ta uể oải bắt máy:

"Phóng ca lại chạy lung tung đâu ? Mau đến sân đấu , nói cho biết... bây giờ đang dính đầy tin đồn, nếu thêm tin tức đến muộn ở sân đấu và tỏ thái độ ngôi thì coi như thành vận động viên tai tiếng luôn đ!"

"Yên tâm sẽ kh đến muộn đâu, kỹ năng lái xe của còn kh tin à?" Vừa nói ta vừa bẻ lái một cách ệu nghệ, khiến chiếc xe đua vốn đã bắt mắt của ta càng thêm "rực rỡ chói mắt" trên đường.

"Vậy được , nh lên đ! Hôm nay còn của tổ chương trình nữa, muốn..." Chưa nói hết câu thì ện thoại đã bị Chu Thượng Kh vô tình tắt mất, Lục Tư Phóng cũng kh nghĩ nhiều nữa, chuyên tâm lái xe.

Còn ở phía bên kia, Tống Ngữ Hàm hớt hải chạy, cuối cùng cũng đến được sân đấu khi còn hơn hai mươi phút nữa là muộn.

Vừa đến lều của tổ quay phim, cô đã nghe th đồng nghiệp mối quan hệ khá tốt với trước đây đang nói chuyện phiếm:

"Này các nói lại là cô ta được lên chức chứ? Cô ta ngoài xinh đẹp và học vấn cao ra... hình như cũng chẳng ưu ểm gì khác, lại cứ là cô ta chứ?" đầu tiên khơi mào câu chuyện là Lưu Tử Vân, vào nghề sớm hơn cô một chút, bình thường khi gặp cô thì luôn miệng gọi "em yêu", nhiệt tình.

Sau đó Ngô Mộng tiếp lời: " cũng thắc mắc đây, tuy nói cô ta tốt nghiệp trường d tiếng, lý lịch cũng khá ổn, nhưng ngành này vào kinh nghiệm, cô ta mới tốt nghiệp chưa được bao lâu thì tài năng gì thật sự chứ? Chị Chung hơi thiên vị quá kh..."

" th chị Mộng hợp hơn cô ta nhiều, năng lực làm việc mạnh mẽ lại tận tâm, sáng sớm đã đến ... Còn cô ta thì ? Trận đấu sắp bắt đầu mà còn chưa th bóng dáng đâu, chậc chậc."

"Khụ, ta hậu thuẫn đ mà~ Chúng ta những bình thường mà so được? Lát nữa cô ta đến thì đừng nói bậy bạ nhé! Kẻo cô ta *tân quan nhậm chức ba đốm lửa, đốt cháy cả hai chúng ta luôn đó!"

*tân quan nhậm chức ba đốm lửa: chỉ những vừa thăng lên chức cao, muốn lập uy tín mà các hành động răn đe cấp dưới.

"Cái này đương nhiên biết !" Lưu Tử Vân kh biết nghĩ đến ều gì, đột nhiên cúi đầu ghé sát Ngô Mộng thì thầm: "Chị Mộng, nghe Đại Viên nói thật ra cô ta dựa vào... XX mà lên chức đ."

Ngô Mộng hít một hơi, vẻ kh tin: "Kh thể nào? Nhan sắc của cô ta mà lại trúng XX ? Cái này quá kh hợp ..."

Th kh tin, Lưu Tử Vân cười gượng hai tiếng: "Hừ, cũng chỉ nghe nói thôi mà... Vả lại, thời buổi này mỹ nữ cặp với quái thú chẳng là chuyện thường xuyên ! gì mà lạ đâu?"

"Cũng kh đến nỗi cặp với Hà Đồng chứ ha ha ha..." Nói xong, hai bắt đầu cười phá lên.

Tống Ngữ Hàm đứng ngoài lều, cúi đầu những món quà đã chuẩn bị cho họ. Vừa nãy cô ngang qua một tiệm bánh ngọt nổi tiếng, nghĩ các đồng nghiệp thể thích ăn nên đã mua một ít mang đến, kh ngờ lại nghe được những lời như vậy từ miệng họ.

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

Thật là... mở mang tầm mắt mà.

"Chị Ngữ Hàm chị, đến à?" Một giọng nói ngọt ngào vang lên từ phía sau, cũng làm kinh động những trong lều.

Tống Ngữ Hàm quay đầu lại, lập tức th Mạnh Thư Tình đang nhảy nhót chạy về phía , trong đôi mắt to tròn của cô gái tràn đầy sự ngưỡng mộ và lấp lánh.

Mạnh Thư Tình là đàn em cùng trường đại học của cô , hai tình cờ quen biết trở thành bạn bè, cô đến đoàn làm phim thực tập cũng đã một thời gian .

khuôn mặt tròn trịa đầy sức sống của cô , Tống Ngữ Hàm đột nhiên cảm th tâm trạng tốt hơn nhiều: "Ừm, vào cùng nhau ."

Mạnh Thư Tình gật đầu, liếc th logo cửa hàng bánh ngọt trong tay cô , reo lên: "Chị mang đồ ăn ngon cho chúng em kh?"

"Ừm, giúp chị mang vào chia cho mọi nhé, vất vả ." Tống Ngữ Hàm cười, giả vờ như kh chuyện gì bước vào trong lều, đưa số bánh ngọt trong tay cho bên cạnh.

"Hoan hô! Mọi mau đến , chị Ngữ Hàm xinh đẹp tốt bụng của chúng ta phát đồ ăn ngon ! Ai chậm tay thì hết nhé!!"

vừa hô lên, các thành viên trong đoàn đang giả vờ bận rộn lập tức bỏ dở c việc, đồng loạt ùa tới. Ngô Mộng và Lưu Tử Vân tuy chút chột dạ nhưng cũng kh bỏ qua cơ hội này, chỉ là khi đối mặt với ánh mắt lạnh nhạt của Tống Ngữ Hàm thì theo bản năng quay chỗ khác.

"Cứ từ từ thôi, kh cần tr giành, ai cũng phần." Tống Ngữ Hàm tất cả phản ứng của mọi , vẻ mặt vẫn bình tĩnh như kh gì, dường như kh khác trước đây là bao, khiến những vừa nói chuyện phiếm lén lút thở phào nhẹ nhõm.

"Văn bản mộc đỏ chắc đã được ban hành , từ hôm nay sẽ chính thức tiếp quản dự án này, mọi cùng cố gắng làm tốt dự án này nhé, như vậy sau khi dự án kết thúc tiền thưởng của mọi cũng sẽ cao hơn một chút."

nói với vẻ trầm tĩnh, rõ ràng đây mới là ngày đầu tiên cô nhậm chức, giọng ệu cũng kh thể hiện cảm xúc đặc biệt nào, nhưng lại khiến ta cảm th khí thế phi phàm, vô cớ muốn c nhận cô từ tận đáy lòng.

"Đã rõ, nhà sản xuất Tống!"

Tống Ngữ Hàm gật đầu, lại đâu vào đ sắp xếp c việc, mới tự đến vị trí của bắt đầu bận rộn.

Đột nhiên, bên ngoài vang lên một tiếng ồn ào, hình như nhân vật quan trọng nào đó đã vào sân.

Lưu Tử Vân cũng đúng lúc này đột nhiên xung phong, vác một chiếc máy quay mà kh xin phép cô đã thở hồng hộc chạy ra ngoài: " quay tư liệu!"

"Ưm, cũng ..." Ngô Mộng theo sát phía sau.

Tống Ngữ Hàm ngẩng đầu khỏi màn hình giám sát, kh ngăn cản họ, ngược lại còn gọi thêm vài thành viên nam trong nhóm giúp đỡ.

Sau đó cô mở khóa kéo túi xách muốn l tài liệu để trong túi ra, nhưng lại phát hiện tìm mãi kh th...

" nhớ là để trong túi mà nhỉ, lẽ nào vội quá nên làm rơi trên đường ?"

Th một lẩm bẩm, Mạnh Thư Tình vừa gặm bánh ngọt vừa đến, vẻ mặt lo lắng nói: "Chị Ngữ Hàm, chị làm mất đồ à? Em tìm giúp chị nhé?"

Tống Ngữ Hàm nhíu mày suy nghĩ một lúc, thở dài nói: "Kh , em thể giúp l một bản tài liệu dự án khác được kh?"

"Đương nhiên là được ~" Cô dường như nắm rõ tình hình sắp xếp tài liệu trong cả lều, lập tức l một bản tài liệu mới từ một cái tủ đựng đồ nào đó đưa cho Tống Ngữ Hàm.

"Cảm ơn, em mau làm việc ."

"Vâng ạ!"

Tống Ngữ Hàm thu lại nụ cười dịu dàng, lại mở tài liệu ra xem kỹ một lần nữa, kh ngờ lần này lại th phần tư liệu liên quan đến Lục Tư Phóng.

Và còn được đặt ở vị trí đầu tiên trong d sách khách mời dự kiến của dự án lần này - "Hy vọng mới đang lên của làng thể thao - Thiên tài trượt ván Lục Tư Phóng".

Tống Ngữ Hàm: "..."

tỉ mỉ hồi tưởng lại, cuối cùng cũng nhớ ra cảnh tượng ngày nhận được tài liệu –

Ngày hôm đó, sau khi nhận được th báo thăng chức, cô vừa ra khỏi văn phòng của chị Chung chuẩn bị làm việc thì Lưu Tử Vân đã vội vàng chạy đến đưa tài liệu cho cô .

Lúc đó cô đã th vẻ mặt Lưu Tử Vân chút kỳ lạ, nhưng chưa kịp nghĩ nhiều thì đã bị lời nói của cô ta làm cho nhãng.

"Ngữ Hàm, chúc mừng cô nhé! biết cô nhất định sẽ thành c mà! Đây, đây là tài liệu dự án mà chị Chung bảo đưa cho cô." Cô ta đưa hết tài liệu trong tay ra, cười tươi, hoàn toàn kh th ý đồ gì khác.

Ít nhất là cho đến hôm nay, cô thực sự kh thể ra đằng sau nụ cười rạng rỡ như vậy lại là một bộ mặt giả tạo đến thế... Ngược lại, để bày tỏ lòng biết ơn, cô còn đặc biệt mời cô ta ăn một bữa.

Tối hôm đó, cô đã xem xem lại m lần bản tài liệu mà Lưu Tử Vân đưa cho, cô chắc c và khẳng định rằng phần th tin về Lục Tư Phóng hoàn toàn bị thiếu.

Nếu kh là lỗi trong c việc... thì thể là cô ta cố ý làm vậy.

Trong lòng đã lờ mờ phán đoán, Tống Ngữ Hàm liền tỉnh lại từ hồi ức, một lần nữa tập trung ánh mắt vào tài liệu trước mặt, cực kỳ nghiêm túc xem xét lý lịch của các vận động viên nổi bật trong cuộc thi trượt ván quốc tế lần này.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...