Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Bị Crush Cũ "Ăn Vạ"

Chương 24:

Chương trước Chương sau

ta tắm rửa cực nh, quay lại phòng nghỉ thay một bộ đồ t màu sáng, đứng trước gương bán thân ngắm nghía hình ảnh bản thân 365 độ. Kh biết đột nhiên nghĩ đến ều gì, ta bỗng nhướng mày cười tà mị, nụ cười tràn đầy mong đợi.

"Khụ, lại gặp ." ta nhếch cằm với chính trong gương, vẻ mặt ngầu lòi, như đang tập dợt đối thoại. Dường như cảm th chưa đủ hoàn hảo, ta lại phiền não: "Hừm, vẻ hung dữ quá kh?"

"Chào em, lại gặp ." Lần này ta đổi giọng, nhiệt tình và thân thiện hơn. Nhưng ta vẫn kh hài lòng: "Kiểu này lại mất giá quá, như thể đang vội vàng lắm vậy... làm mất hình tượng oai hùng của đây, kh được."

Đang phân vân thì tiếng gõ cửa chợt vang lên, đồng thời giọng nói lè nhè của Chu Thượng Kh cũng truyền vào:

" Phóng, thay đồ xong chưa? dẫn chương trình phỏng vấn đã chuẩn bị sẵn sàng ."

Nh vậy !

Lục Tư Phóng hoảng hốt, đứng trước gương nhất thời lúng túng kh biết xoay sở ra . Bận rộn một lúc lâu mới vội vàng lao đến ghế sofa ngồi nghiêm chỉnh, cuối cùng lại cúi đầu kiểm tra lại hình thức của , xác nhận đẹp trai kh nghi ngờ gì nữa mới khàn giọng đáp vọng ra ngoài cửa: "Vào ."

Cánh cửa vừa nghe tiếng liền mở, Chu Thượng Kh vừa bước vào phòng đã th một bóng đỏ rực sáng chói đang ngồi nghiêm chỉnh trên sofa đọc sách... vẻ mặt ta lập tức trở nên kỳ lạ.

"…?"

Chắc c là dạo này ta làm việc quá sức, bận đến hoa cả mắt haha…

Ừm, lại lần nữa –

"…!"

Trời đất ơi, Phóng thật sự đang đọc sách!! Mặt trời mọc đằng tây ?

"Phóng... Phóng?" ta thăm dò gọi một tiếng, cẩn thận tiến lại gần.

Nghe th tiếng gọi, Lục Tư Phóng mới từ từ di chuyển cuốn tiểu thuyết tên là "Định Mệnh" khỏi tầm mắt, nhưng tư thế ngồi vẫn giữ nguyên, so với vẻ phóng khoáng bất cần thường ngày, lúc này ta nghiêm túc đến bất thường.

"Ừm." Lục Tư Phóng đáp nhẹ một tiếng, nhưng đôi mắt giấu sau cuốn sách lại kh tự chủ được mà liên tục liếc về phía sau lưng Chu Thượng Kh, như thể đang nóng lòng muốn th ều gì đó.

"À, đây là cô Lưu của chương trình 'Thế Giới Thể Thao', chuyên đến phỏng vấn Phóng ạ…" Th đương sự giả vờ thâm trầm đến say mê, Chu Thượng Kh bất lực đành lặng lẽ giới thiệu đến.

Ai ngờ một câu nói ngắn gọn đó lại trực tiếp phá vỡ phòng tuyến của Lục Tư Phóng, ta khuôn mặt xa lạ mà Chu Thượng Kh nhường chỗ, kh còn hứng thú giả vờ nữa, hiện nguyên hình ngay lập tức.

"Cô ta là ai?" đến, ánh mắt ta hoàn toàn lạnh lẽo, ngay cả giọng ệu cũng pha chút bất mãn.

Chu Thượng Kh ngẩn ra, nhất thời chút mù mờ, " dẫn chương trình đến phỏng vấn đó, kh đã báo trước với ?"

Hai mắt lớn trừng mắt bé, kh khí ngượng nghịu một lúc lâu, Lưu Tử Vân mới ấp úng, đỏ mặt tiến lên một bước tự giới thiệu: "Chào Lục, là nhân viên của chương trình 'Thế Giới Thể Thao', tên Lưu Tử Vân, chuyên đến phỏng vấn…"

"Khoan đã." Lục Tư Phóng kh nhịn được ngắt lời cô, hít một hơi thật sâu tự bình tĩnh một lúc lâu mới miễn cưỡng kiềm nén cảm xúc trong lòng, từ từ mở miệng:

"Xin lỗi, quên nói trước. một thói quen kỳ lạ, chấp nhận phỏng vấn chọn hợp nhãn…"

Nghe ta nói vậy, Lưu Tử Vân mặt đầy vẻ kh thể tin được, trong lòng lập tức lạnh một nửa, những ảo tưởng và mong đợi ban đầu cũng hoàn toàn tan vỡ vào khoảnh khắc này, sắc mặt cô ta tức khắc trở nên khó coi.

Cô ta đã tốn bao c sức, lén lút mọi , bất chấp rủi ro cực lớn để đổi tài liệu, thay thế Tống Ngữ Hàm trở thành dẫn chương trình phỏng vấn Lục Tư Phóng lần này, chính là để nắm bắt cơ hội này một bước thành d!

Với nhan sắc và khả năng ăn nói như cô ta, việc hạ gục loại vận động viên chân tay phát triển não bộ đơn giản này chẳng qua là vấn đề cô ta chịu liều hay kh.

Đến lúc đó, kế hoạch thành c, đừng nói là đè đầu Tống Ngữ Hàm, ngay cả trùm của ban chương trình cũng khúm núm trước cô ta.

Kh ngờ, cô ta tính toán kỹ lưỡng mọi chuyện này… vậy mà sắp bị một câu "kh hợp nhãn" nhẹ bẫng của Lục Tư Phóng phá hỏng!

thể như vậy? Chưa từng đàn nào lại ngó lơ cô ta như thế này!!

Cô ta kh phục! Dựa vào đâu mà Tống Ngữ Hàm thể trẻ tuổi như vậy đã lên chức! Vào làm sau nhưng lại trở thành sếp trực tiếp của cô ta… còn tốn c tốn sức lại chỉ thể giậm chân tại chỗ, làm một nhân viên quèn?

Kh được, cô ta tuyệt đối kh thể dừng lại ở đây!

" Lục!!" Cô ta lập tức bày ra vẻ mặt mà tự cho là đáng thương rung động lòng , "Xin cho một cơ hội! Chỉ cần đồng ý chấp nhận phỏng vấn của , muốn thế nào cũng được…"

Đàn bản chất đều như nhau, chiêu này cô ta chưa từng thất bại…

Mỹ nhân kế tuy hay, nhưng lần này cô ta thật sự kh gặp đúng , ném ánh mắt quyến rũ cho kẻ mù xem.

Trong mắt Lục Tư Phóng, cái gọi là đáng thương rung động lòng của cô ta chỉ toàn là sự giả tạo, vẻ nịnh bợ và bợ đỡ gần như tràn ra, thật phí hoài kỹ năng diễn xuất của cô ta.

"Xin lỗi, kh hợp lắm." Giọng ta lại lạnh thêm một độ, liếc mắt ra hiệu cho Chu Thượng Kh: "Tiễn khách."

Chu Thượng Kh phản ứng cực nh, lập tức quay nở một nụ cười lịch sự, áy náy nói: "Xin lỗi nhé, vận động viên nhà vừa thi đấu xong hơi mệt ... Hay là cô Lưu cứ về trước , sẽ bàn bạc lại phương án với tổ làm phim của các cô."

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

Bị đuổi khách rõ ràng như vậy, Lưu Tử Vân ít nhiều cũng mất mặt, môi dưới của cô ta suýt nữa bị cắn nát, cuối cùng chỉ thể tức tối trừng mắt Lục Tư Phóng, tức giận đập cửa bỏ , kh chào hỏi một tiếng nào.

Bị tiếng đóng cửa vang dội làm giật , Chu Thượng Kh lặng lẽ lau mồ hôi trên trán, đang ngồi trầm tư trên ghế sofa mà thở dài thườn thượt: " Phóng, kh đã hứa với em ? lại lật lọng thế chứ..."

Lục Tư Phóng kh trả lời ta, chỉ một mực cúi đầu, suy nghĩ về nguyên nhân và kết quả của chuyện này. Kh biết đột nhiên nghĩ đến ều gì, l mày ta nhíu càng sâu hơn.

Lẽ nào cô biết đối tượng phỏng vấn là , cố ý đổi khác đến... là vì muốn tránh mặt ta?

" kh nói gì vậy, đáng sợ quá..."

cái đầu tròn đột nhiên ghé sát lại, Lục Tư Phóng kh vui vỗ nó ra, giọng ệu thiếu kiên nhẫn: "Chậc, bảo bình thường làm việc cẩn thận một chút thì kh nghe, bây giờ ai cũng thể dẫn vào đó..."

Chu Thượng Kh: "?"

Lại ta?

Lời này ý gì? Chẳng lẽ... đến kh đúng?

ta nghi ngờ chớp mắt, đầu óc nh chóng quay cuồng một lúc lâu mới cuối cùng đến một kết luận kinh hoàng: "Ồ~ Chẳng lẽ nghĩ đến phỏng vấn là"

"Im ." Lục Tư Phóng bị làm phiền cau mày, đồng thời chút bực bội vì ý đồ nhỏ của bị vạch trần. ta bình tĩnh vài giây cố gắng chuyển chủ đề một cách yếu ớt: "Đoàn làm phim 'Thế Giới Thể Thao' ở hiện trường kh?"

Chu Thượng Kh nheo mắt, liếc ta một ánh mắt biết rõ còn cố hỏi: " hỏi cái đó làm gì?"

"Nói nhảm làm gì, trả lời coi."

" thì – nhưng cái 'hợp nhãn' mà Phóng muốn gặp ở đó kh... Hừm, cái đó thì em kh biết !" Chu Thượng Kh lắc đầu, vẻ mặt đầy ý đồ xấu, giọng nói lè nhè vì cố tình nói bí hiểm mà bỗng trở nên đáng ghét muốn ăn đấm.

"Khụ, dẫn ." Kh màng đến những thứ khác, Lục Tư Phóng thẳng vào vấn đề.

" ên ! Bên ngoài toàn là phóng viên đó!! quên chuyện tối qua ?" Chu Thượng Kh sợ hãi xua tay liên tục, ta kh ngờ cái tên tiểu bá vương này lại dám chạy gặp giai nhân ngay trước mặt vô số phương tiện truyền th.

"Đi làm việc, d chính ngôn thuận. Ai dám nói gì?" Lục Tư Phóng kh cho là đúng, dẫn đầu đứng dậy về phía cửa.

Chu Thượng Kh vẫn cố ngăn cản: "Nhưng mà , tối qua hai vừa bị chụp ảnh, hôm nay phóng viên đã vây kín khách sạn ! Bây giờ nhất cử nhất động của đều bị theo dõi đó..."

"Thì chứ." Trong chớp mắt, đôi mày ngạo nghễ của Lục Tư Phóng lại trở nên lạnh lùng.

ta ở đây vì cô mà lo lắng sợ hãi, nơm nớp lo sợ, biến thành một tên si tình rụt rè... Còn ai đó thì hay , chọc ghẹo xong liền chạy, thậm chí còn tránh mặt ta khắp nơi, như thể ta là một phần lịch sử đen tối kh thể để khác biết của cô vậy.

ta muốn xem, rốt cuộc cô thật sự ghét bỏ ta đến cực ểm, hay là vì lý do nào khác mà buộc tránh mặt ta.

Nếu cô kh đến tìm ta, vậy thì ta sẽ đích thân đòi một lời giải thích.

[Lời tác giả]

Kh được , bị viêm kết mạc , nghỉ hai ngày nhé các tình yêu [Cười mếu]

Chương 21

Biết được chuyện Lưu Tử Vân một phỏng vấn Lục Tư Phóng, Tống Ngữ Hàm cứ tài liệu trong tay mà im lặng, Mạnh Thư Tình th vậy thì lo lắng đến lại lại.

"Chị Ngữ Hàm, chị kh lo lắng ?"

"Lo lắng gì chứ, nhân viên cần cù tiến thủ như vậy sẵn lòng làm thay, kh tốt ?" Tống Ngữ Hàm trầm mắt, vẻ mặt dường như bình thản đến cực ểm, nhưng trong lòng lại kh thể nói rõ là cảm giác gì.

Hình như là thở phào nhẹ nhõm, lại hình như âm ỉ mất mát ều gì đó…

"Nhưng mà loại phỏng vấn cấp cao này thường là do phụ trách , cô ta cứ thế giấu chị làm việc tiền trảm hậu tấu, lỡ vấn đề gì chẳng lại là chị..." Chưa nói xong, Mạnh Thư Tình đã thoáng th bóng dáng Lưu Tử Vân thất thểu quay về, lập tức ngừng lời.

Tống Ngữ Hàm thuận theo ánh mắt của Mạnh Thư Tình sang, vừa vặn chạm mắt với Lưu Tử Vân. Nhận th sắc mặt cô ta kh ổn, cô cũng kh vòng vo, trực tiếp hỏi Lưu Tử Vân: "Thế nào, phỏng vấn thuận lợi kh?"

Lưu Tử Vân ngẩn ra, dường như kh ngờ Tống Ngữ Hàm lại biết nh như vậy. Nhưng thì chứ, chỉ cần cô ta c.h.ế.t cứng kh nhận, ai cũng kh thể làm gì được cô ta! Thế là cô ta dời ánh mắt, úp úp mở mở nói: "Kh biết chị đang nói gì…"

Mạnh Thư Tình cau mày, lập tức tiến lên chất vấn cô ta: " thể kh biết? Rõ ràng th cô một vào…"

"Cô nói th là th à, cô bằng chứng kh? Kh bằng chứng thì đều là đồn thổi đó biết kh!" Lưu Tử Vân hoàn toàn kh cho Mạnh Thư Tình cơ hội nói hết, lập tức phản bác lời cô .

"Cô!" Mạnh Thư Tình tức giận kh nhẹ, nhưng cô quả thực kh bằng chứng, đành ngậm bồ hòn làm ngọt kh nói gì nữa, tránh cho tình hình càng thêm khó giải quyết.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...