Bị Crush Cũ "Ăn Vạ"
Chương 4:
Trong sự im lặng, dường như những đốm lửa nhỏ lóe lên khi ánh mắt họ giao nhau, kh khí như bị đốt cháy... Nhiệt độ trong thang máy trở nên nóng rực, tự dưng khiến bên trong cảm th một chút nóng bỏng và mập mờ.
Cảm nhận được bầu kh khí bất thường, Tống Ngữ Hàm khẽ thu lại tầm mắt, hàng mi rung lên, vờ cúi đầu xuống để tránh ánh mắt rực cháy và nóng bỏng kia.
Còn Lục Tư Phóng nhíu mày, ánh mắt khẽ lay động, kh kìm được đưa tay chạm vào chân mày của cô.
Như bị cái lạnh từ đầu ngón tay kích thích, cô theo bản năng run rẩy, giận dỗi quay đầu sang một bên, lần nữa tránh né sự đụng chạm của . Đôi môi đỏ mọng mê như hoa hồng cũng mím chặt, l mày khẽ nhíu, biểu cảm như kh muốn... lại như đau lòng.
Tim chợt thắt lại, Lục Tư Phóng đột ngột rụt tay về, đầu ngón tay cũng từ từ co lại thành nắm đấm. Một lúc lâu sau, cụp mắt xuống, nỗi cay đắng và thất vọng trong ánh mắt bị che lấp dưới hàng mi dày.
Khi ngẩng đầu lên lần nữa, sự hoài niệm và ấm áp trong mắt đã hoàn toàn biến mất, chỉ còn lại sự mạnh mẽ và cố chấp ên cuồng trỗi dậy và lan tràn…
Cho đến khi nơi đuôi mắt vô cớ xuất hiện một màu đỏ khác thường, mới từ từ cong khóe môi, một tay nâng cằm Tống Ngữ Hàm lên, buộc cô quay mặt về phía – lực đạo vừa đủ để cô đối diện với nhưng lại kh làm cô đau, giọng ệu kh thể hiện hỉ nộ:
"Em ghét ?"
Tống Ngữ Hàm kh giãy giụa được, chỉ thể để mặc hành động, nhưng tư thế này quá đáng xấu hổ, và trước mặt , cô lại quá nhỏ bé... khiến cô cảm th như một con búp bê mặc ta sắp đặt, kh chút tôn nghiêm nào.
Cộng thêm những gì mập mờ giữa hai trong quá khứ…
Tim cô đột nhiên rối bời.
Thế là trong cơn giận, kh biết sức mạnh bộc phát từ đâu mà cô đã thành c gạt tay ra, và nhân lúc còn đang sững sờ, đẩy mạnh ra!
"Bu ra!"
Vì tức giận, hơi thở cô kh ổn định, đôi mắt hơi đỏ, vẻ mặt kh thể nói rõ là biểu cảm gì... Chỉ là khi nhận th nỗi thất vọng thoáng qua trên mặt đàn , cô đột nhiên cười một cách khó hiểu – một nụ cười kiều diễm và mỉa mai.
Rõ ràng là đã lỡ lời trước, gì mà thất vọng?
Một lát sau, cô ngừng cười, ánh mắt cũng trở nên lạnh lẽo hoàn toàn.
"Đúng vậy, ghét đ."
Nghe th câu trả lời dứt khoát đó, Lục Tư Phóng đứng sững sờ cách cô nửa mét, hơi thở vô thức nghẹn lại, sắc mặt cũng trắng bệch vài phần... Môi mím lại lại mở ra, nhưng cuối cùng vẫn kh nói được một lời.
Kh biết đã qua bao lâu, yết hầu khẽ động, khó khăn nuốt xuống sự cay đắng đã sắp tràn ra cổ họng, đè nén nó trở lại đáy lòng. Khi ngước mắt lên lần nữa, đã đeo lên vẻ bất cần đời, như thể việc cô ghét kh thành vấn đề, càng kh bận tâm.
Th vậy, nỗi uất ức và tức giận trong lòng Tống Ngữ Hàm kh những kh vơi chút nào, mà còn bùng lên dữ dội hơn. Cô kh nữa, cắn chặt môi dưới, dường như muốn dùng nỗi đau để thay thế những cảm xúc hỗn loạn trong lòng.
Cứ coi như cô đã bị một con ch.ó hoang vô lương tâm cắn .
"Biến khỏi mắt ngay trước khi báo cảnh sát. còn dám theo , thì sẽ kh khách sáo..."
Nghe vậy, cô thật sâu, giọng ệu nửa cười nửa kh:
"Báo cảnh sát? Cô Tống đây e là nghĩ nhiều quá ."
Tống Ngữ Hàm nhíu mày, chỉ th trước mặt thẳng vào cô, đường hoàng nhấn nút tầng, nghiêng đầu về phía cô, dường như đang chế giễu ai đó tự đa tình.
"Mặc dù cô Tống quả thật quyến rũ động lòng , nhưng vẫn chưa đến mức khiến đây theo dõi đến tận khách sạn..."
chằm chằm vào gương mặt lạnh lùng và th nhã kia, kh bỏ sót bất kỳ biểu cảm nhỏ nào trên mặt cô. Kh ngờ lại thật sự bắt được vẻ lúng túng và xấu hổ thoáng qua trên mặt cô.
Th vậy, khẽ nheo mắt lại, khóe môi hơi nhếch lên một nụ cười kh rõ ràng, như thể tất cả những cảm xúc tồi tệ vừa đều đã bị cuốn sạch.
"Cô Tống ở tầng m? Mặc dù bị ghét, nhưng phong thái lịch lãm của một quý vẫn , tiện tay thôi."
Tống Ngữ Hàm đang bực bội thầm nghĩ tại trên đời lại chuyện m.á.u chó như vậy... lại bị giọng ệu đáng ghét của Lục Tư Phóng chọc cho nắm chặt tay.
Cô kh phục một cái, như thể thể xuyên qua thân hình cao lớn của đàn mà th cái đuôi chó Doberman đang vẫy qua vẫy lại phía sau !
Sau đó, cô liếc nút tầng vừa được nhấn đang sáng lên, đồng tử kh thể tin nổi mà rung lên, lại rơi vào sự im lặng vô tận.
Tất cả những ều này lọt vào mắt Lục Tư Phóng, dù cô đầy vẻ tức giận, cũng kh thể che giấu vẻ kiều diễm đa tình toát ra nơi đuôi mắt.
Đuôi mắt hơi hếch lên như một cái móc câu, câu cho lòng ngứa ngáy, như l vũ khẽ chọc ghẹo.
kho tay lại, ngón tay vô thức gõ từng nhịp lên cánh tay trái. Th cô mãi kh nói, dường như còn nghiêng đầu suy nghĩ một lát, một lúc sau, khóe miệng đột nhiên cong lên rõ rệt hơn.
"Chẳng lẽ..."
Th đã nhận ra, Tống Ngữ Hàm như bu xuôi số phận mà nhắm mắt lại, ngón tay căng thẳng siết chặt, hoàn toàn khác biệt với vẻ hầm hầm giận dữ vừa nãy.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Lục Tư Phóng thu lại ánh mắt đang dừng lại ở đầu ngón tay cô, theo bản năng muốn trêu chọc cô, giống như ngày xưa khi họ còn học ở trường trung học Vân Sênh.
"Nói , cô Tống biết được lịch trình của , biết sẽ đến đây, nên đã đặt phòng trước đúng kh?"
"Lục Tư Phóng, bị ên kh!"
", em chính là... liều thuốc của ." gần như thốt ra mà kh kịp suy nghĩ. Mãi cho đến hai từ cuối cùng, giọng mới nhỏ dần.
Tống Ngữ Hàm: "..."
Lục Tư Phóng: "..."
Sau đó, một đột ngột siết chặt tay, một vội vàng quay đầu tránh ánh mắt hoảng loạn... Hai lại một lần nữa ăn ý rơi vào im lặng, kh gian thang máy rộng rãi ngay lập tức trở nên yên ắng.
Câu trả lời vô thức được thốt ra đã chạm vào một ai đó. Lần này, tiếng tim đập trong thang máy thậm chí còn mãnh liệt và rõ ràng hơn cả lúc nãy khi hai nhau.
Vô cớ đốt cháy mọi thứ, khiến tim đập nh đồng thời, hơi thở cũng dần trở nên gấp gáp...
Lục Tư Phóng cắn răng, giữa hai hàng l mày xẹt qua một cảm xúc giống như bực bội. Kh biết là đang bực vì kh trêu được đẹp, hay là bực vì kh giữ được thể diện, lỡ mồm nói ra những lời thật lòng…
ho khan hai tiếng l lệ, th Tống Ngữ Hàm vẫn kh phản ứng gì, chỉ thể đứng tại chỗ chút lúng túng, dời ánh mắt sang màn hình hiển thị tầng, nhưng ánh mắt lại kh chịu rời khỏi từng cử chỉ của cô.
Chết tiệt, cái thang máy c.h.ế.t tiệt này lại lên chậm thế chứ!!
Còn Tống Ngữ Hàm đứng sau lưng Lục Tư Phóng, vẻ mặt bình tĩnh, như thể kh hề bị ảnh hưởng.
Nhưng trái tim cô vẫn vì câu nói quen thuộc kia mà đập kh ngừng trong lồng ngực.
Khoảnh khắc đó, cô như lại th trai ngày nắng đẹp , dưới ánh mặt trời rực lửa, đạp ván trượt màu x đen phóng túng lao về phía cô – tuấn tú, tự do. Giống như chú chim tự do nhất bay cao nhất trên bầu trời.
Chú chim đó đã từng dừng lại vì cô trong chốc lát, và ngậm l chiếc l mềm mại nhất trên n.g.ự.c , tự tay trao cho cô... nhưng từ đó về sau lại cất cánh bay cao kh chút ngoảnh đầu, rời xa cô.
Cô từ từ ngước mắt lên, bóng lưng to lớn và rắn chắc hơn nhiều của đàn trước mặt mà chút thất thần... của bây giờ, dường như chút khác biệt với hình bóng gầy gò trong ký ức của cô, nhưng cái vẻ hoang dã và bá đạo toát ra từ tận xương tủy kia thì vẫn như cũ.
Những lời đó, hóa ra vẫn còn nhớ…
nhớ tất cả mọi thứ.
Tống Ngữ Hàm khẽ cúi đầu, che nỗi buồn trong đáy mắt, nhưng vài giọt nước mắt trong suốt vẫn trào ra khỏi khóe mi, rơi xuống sàn nhà lạnh lẽo.
Thang máy quá yên tĩnh, và ánh mắt của luôn chỉ tập trung vào cô, ều này đã định trước rằng nước mắt của một ai đó sẽ kh thể bị chôn vùi trong im lặng.
Nghe th tiếng động, lưng đàn cứng lại, từ từ quay lại giọt nước mắt trên sàn, khi về phía cô lần nữa, trong đồng tử tràn đầy sự khó hiểu và dò hỏi, trong sâu thẳm dường như còn ẩn chứa một tia sáng kh thể diễn tả.
" khóc ? Để xem nào." mặc kệ tất cả, cúi đến gần cô, một tay nắm l cổ tay cô, một tay cúi xuống kiểm tra.
"Kh ."
Cô theo bản năng phủ nhận, hoảng loạn chớp mắt, cố gắng thoát khỏi tay . Nhưng sức mạnh và vóc dáng của một đàn trưởng thành, làm cô thể thoát ra được... hơn nữa trước mặt lại còn là một vận động viên chuyên nghiệp.
Thế là cô chỉ thể bị Lục Tư Phóng mạnh mẽ kéo đến trước mặt, buộc dùng đôi mắt hơi đỏ đó đối diện với . Lại bất ngờ th rõ ràng bóng hình của chính trong đôi mắt sâu thẳm của .
Như bị ma xui quỷ khiến, cô kh cử động nữa.
Lục Tư Phóng cẩn thận chạm vào đuôi mắt cô, th cô đột nhiên ngoan ngoãn như vậy, động tác của khựng lại. Ánh mắt kh kìm được từ chân mày cô từ từ hạ xuống, sau đó bắt đầu dần mất tiêu cự…
Cứ như hai nhân vật chính yêu nhau trong phim, hai nhau cứ thế càng lúc càng lại gần hơn –
"Ting..."
Thật kh may, thang máy lại đúng lúc này đến tầng, từ từ mở ra.
Tiếng chu báo trong trẻo kh chỉ làm tốt chức trách của mà còn đánh thức những đang đắm chìm trong sự hoang mang và say đắm.
Khi đôi môi chỉ còn cách nhau vài milimet, Lục Tư Phóng ph gấp, kịp thời dừng lại động tác. gương mặt tuyệt đẹp mà chỉ xuất hiện trong mơ kia, thật sự chỉ muốn mặc kệ tất cả mà hôn lên…
Tống Ngữ Hàm lại hoảng loạn đảo mắt, "Khụ, đã nói là kh , thang máy đến ." Để giảm bớt sự ngượng ngùng, cô đành ho nhẹ một tiếng, đưa một ngón tay chọc chọc vào n.g.ự.c trước mặt, ra hiệu bu ra.
Lục Tư Phóng cụp mắt, lẳng lặng lùi lại một bước, lòng bàn tay hướng ra ngoài, lịch thiệp nhường cô ra khỏi thang máy trước.
Cô nghi ngờ vài giây, trong lòng kh nhịn được thầm thì.
Cái tên lưu m này... chẳng lẽ là muốn theo sau cô, lén số phòng của cô ?
Chưa có bình luận nào cho chương này.