Bị Đuổi Khỏi Nhà, Cô Gả Cho Tỷ Phú
Chương 134: Không phải nói là không được báo cảnh sát sao
Từ Thiên Bắc cười lạnh:
“ kh biết các ngu hay mù nữa kh th A Kiệt mang s.ú.n.g à? Cho dù các lợi hại đến đâu, cũng kh né được đạn đâu, đúng kh?”
Từ Thiên Nam vẫn bình tĩnh, giọng ệu thản nhiên như gió thoảng mây bay, hoàn toàn kh để đối phương vào mắt.
Họ vốn hiểu rõ đám xã hội đen này, sớm đã đoán được bọn chúng sẽ mang súng.
Từ Thiên Bắc là đồ vô dụng, gọi đến giúp mà cũng dựa vào súng, chẳng gì đáng ngạc nhiên.
lạnh lùng nói:
“L đồ ra.”
Từ Thiên Bắc phá lên cười, giọng ệu kiêu ngạo, ánh mắt ngạo mạn khinh .
Vốn dĩ còn lo của A Kiệt lại bị đôi nam nữ này tiêu diệt như lần trước, nhưng nay A Kiệt đã súng, chẳng còn sợ gì nữa.
nghiến răng nói:
“Đồ mang đến , giấu ngay ở đây đ, bản lĩnh thì tự tìm .
Nhưng e là mày chẳng còn cơ hội l đâu, vì hôm nay tao g.i.ế.c mày, để mày c.h.ế.t thảm!
Từ Thiên Nam, tao tưởng mày sẽ kh quay lại nữa. Vì một cuốn nhật ký và vài món đồ vớ vẩn mà đánh đổi cả mạng thật kh đáng!
Kh ngờ mày ngu như con mẹ đã c.h.ế.t của mày, hôm nay tao sẽ cho mày biết thế nào là sống kh bằng chết!”
Nói xong, quay sang quát m tên mặc đồ đen cầm s.ú.n.g phía sau:
“Bắn gãy chân cho tao!”
Đám kia A Kiệt, th gật đầu liền đồng loạt giơ s.ú.n.g lên, nhắm về phía Từ Thiên Nam và Tạ Tang Ninh mà nổ súng.
Hai họ lập tức quay bỏ chạy, nh chóng lẩn vào đám cỏ rậm gần đó.
Tạ Tang Ninh cố ý cất cao giọng, để đám kia nghe th:
“Chọn chỗ này đúng là khôn thật, dễ ẩn nấp ghê.”
A Kiệt nghe vậy tức ên, quay sang tát Từ Thiên Bắc một cái thật mạnh:
“Đồ đầu heo! Cỏ cao thế này, bọn chúng chui vào thì mày tìm kiểu gì hả?”
Từ Thiên Bắc ôm mặt đau ếng, ấp úng giải thích:
“ chỉ nghĩ chỗ này hoang vắng, kh ai đến, tiện cho việc g.i.ế.c bọn họ… đâu ngờ cỏ rậm đến thế…”
A Kiệt khinh bỉ mắng:
“Đồ ngu!”
Nói phất tay ra hiệu, m tên đàn em lập tức tản ra tìm Tạ Tang Ninh và Từ Thiên Nam khắp nơi.
Từ Thiên Bắc bắt đầu hối hận, cảm th thật sự ngu xuẩn, tức đến nghiến răng.
Trong đám cỏ, Tạ Tang Ninh và Từ Thiên Nam nằm im kh động đậy.
Hễ ai lại gần, họ liền ra tay chớp nhoáng, đánh ngất đối phương gọn gàng và nh gọn, kh một tiếng động.
Nửa tiếng trôi qua, đám được phái tìm đều mất tăm.
Lúc này, Từ Thiên Bắc và A Kiệt mới nhận ra ều bất thường.
Đặc biệt là A Kiệt ký ức lần trước bị đánh gần c.h.ế.t vẫn còn rõ ràng trong đầu .
kh dám để m tên còn lại tản nữa, sợ rằng một khi bị bỏ lại nơi đây với Từ Thiên Bắc, chỉ còn con đường chết.
A Kiệt nghiến răng ra lệnh:
“Rút về!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/bi-duoi-khoi-nha-co-ga-cho-ty-phu/chuong-134-khong-phai-noi-la-khong-duoc-bao-c-sat-.html.]
Từ Thiên Bắc vội cản lại, cầu khẩn:
“A Kiệt, đừng mà! Còn chưa g.i.ế.c được bọn chúng!”
A Kiệt lại tát thêm cái nữa, mắng lớn:
“Đồ ngu! Kh th ? của chúng ta đã bị g.i.ế.c sạch !”
Từ Thiên Bắc chưa từng th sức chiến đấu của hai kia, vẫn kh tin:
“Kh thể nào! khi bọn họ chỉ kh dám ló đầu ra thôi. của ta đ thế, chắc c g.i.ế.c được bọn chúng!”
A Kiệt tức đến á khẩu trong đời chưa gặp ai ngu như vậy.
“Mày muốn ở lại thì cứ việc, tao đây!”
Đúng lúc quay định rút lui thì
“Đứng yên, kh được nhúc nhích!”
Một loạt cảnh sát cầm s.ú.n.g bất ngờ từ trong bụi cỏ lao ra, đồng loạt chĩa s.ú.n.g vào họ.
Từ Thiên Bắc hoàn toàn c.h.ế.t sững:
“Kh nói là kh được báo cảnh sát ?!”
Tạ Tang Ninh và Từ Thiên Nam bước ra khỏi đám cỏ, ánh mắt lạnh lẽo mà mỉa mai .
Đi cùng họ còn Thời Sơ.
Thời Sơ lập tức c trước Tạ Tang Ninh, đề phòng đám xã hội đen liều mạng nổ súng.
Đám đàn em của A Kiệt hoảng loạn, bỏ mặc mà quay đầu bỏ chạy, nhưng đã bị cảnh sát bao vây tứ phía, kh còn đường thoát, đành giơ tay đầu hàng.
Thời Sơ khẽ trách Tạ Tang Ninh:
“Con gái lại đến nơi nguy hiểm thế này? Sau này kh được mạo hiểm nữa, sẽ lo lắng đ.”
Tạ Tang Ninh khẽ đáp:
“Được , em nghe .”
Cô đặt bàn tay nhỏ bé của vào lòng bàn tay rộng lớn, ấm áp của Thời Sơ, ngoan ngoãn theo đến đồn cảnh sát tối nay họ phối hợp ều tra vụ việc.
Trên đường , Thời Sơ lạnh giọng dặn Từ Thiên Nam:
“Sau này đừng dẫn vị hôn thê của làm m chuyện nguy hiểm như thế nữa. Nếu còn lần sau, sẽ kh khách sáo đâu. Dù là bạn thân của Ninh Ninh, cũng kh nương tay.”
Từ Thiên Nam liếc ta, thản nhiên đáp:
“Chuyện của , khỏi xen vào.”
Thời Sơ cũng kh chịu thua:
“ nói chuyện chưa bao giờ cần lặp lại lần thứ hai. nên nhớ ều đó.”
Từ Thiên Nam lạnh lùng đáp trả:
“Tổng giám đốc Thời, cũng vậy lời nói, chưa từng cần nói hai lần.”
Tạ Tang Ninh dường như kh để ý đến cuộc đối đầu ngầm giữa hai đàn .
Cô cúi đầu, chuyên tâm xử lý tin n trên ện thoại.
Ở nước ngoài, Mai Miêu đang gặp rắc rối cô bị khác đạo nhái tác phẩm, ngược lại còn bị vu oan là kẻ đạo nhái.
Tạ Tang Ninh n tin hỏi han, giúp cô nghĩ cách giải quyết.
vẻ vụ việc này phức tạp, Mai Miêu ở lại nước ngoài ít nhất hai tháng để theo kiện.
Tạ Tang Ninh gửi tin:
【Hay là để Khổng Hồng Tuấn qua giúp ? Theo biết, nhà họ Khổng thế lực mạnh ở nước M, khi giúp được đ.】
Chưa có bình luận nào cho chương này.