Bị Đuổi Khỏi Nhà, Cô Gả Cho Tỷ Phú
Chương 204: Bị mắc bẫy
Tạ Tang Ninh và Mai Miêu trao đổi ánh mắt, cả hai cố nén cười, giả vờ nghiêm túc.
vẻ mặt của Tạ Tiểu Na, họ lập tức biết đoán đúng mọi chuyện đúng như họ nghĩ. Hai bộ lễ phục mà quản lý Phó gửi tới quả nhiên vấn đề. Bằng kh, Tạ Tiểu Na lại nhất quyết kh chọn hai bộ đó?
Tạ Tiểu Na lại cố tình muốn Mai Miêu giao cho hai bộ mà Mai Miêu thiết kế riêng cho Tạ Tang Ninh. Ha, như vậy thì quá hợp ý họ .
Tuy nhiên, muốn diễn thì diễn cho trọn vai nếu Tạ Tiểu Na dễ dàng l được váy của Mai Miêu, e rằng cô ta sẽ nghi ngờ âm mưu.
Thế nên, Tạ Tang Ninh dứt khoát từ chối yêu cầu của cô ta:
“Kh được. Đây là bộ váy Mai Miêu đặt riêng cho , độc nhất vô nhị trên thế giới này. Tại đưa cho cô?”
Tạ Tiểu Na tỏ thái độ cứng rắn, kh khách khí nói với Mai Miêu:
“Con trai cô làm thành ra thế này, váy của bị bẩn chẳng thể gặp ai được nữa. cô kh bồi thường cho ?”
Cô ta chằm chằm vào bốn bộ váy trên giường, trong đầu nh chóng tính toán làm để Tạ Tang Ninh mặc một trong hai bộ mà quản lý Phó mang đến. Mắt cô ta đảo một vòng, lập tức nảy ra chủ ý.
Cô ta ều khiển xe lăn tiến lên vài bước, trực tiếp cầm l chiếc váy đỏ mà Mai Miêu thiết kế cho Tạ Tang Ninh, nh chóng dùng nó lau lớp kem trên mặt .
Tạ Tang Ninh và Mai Miêu vừa định ngăn cản thì đã kh kịp.
Cả hai tức đến run .
Chiếc váy đỏ đã dính đầy kem, hoàn toàn kh thể mặc được nữa.
Tạ Tiểu Na đắc ý ném chiếc váy đỏ xuống sàn, lại cầm l chiếc váy màu be khác trên giường:
“Cái này, l cái này.”
Cô ta hừ lạnh một tiếng, th hai tức đến mặt tái mà trong lòng khoái chí vô cùng.
Điều khiển xe lăn rời , cô ta còn huýt sáo, mở cửa bước vào phòng kế bên căn phòng mà trước kia cô ta từng ở.
Đóng cửa lại, Tạ Tiểu Na khẽ cười khinh miệt:
“Muốn đấu với à? Còn non lắm! bạn là nhà sáng lập thương hiệu MG thì đã ? Cuối cùng chẳng vẫn bị dắt mũi ?
Tạ Tang Ninh, cô bị dị ứng với xoài, để xem sinh nhật này cô định tổ chức trong bệnh viện thế nào!”
Trong phòng Tạ Tang Ninh, cô và Mai Miêu nhau cười nụ cười đắc tg.
Chỉ Lưu Lệ Lệ là vẫn chưa hiểu chuyện, cô cầm chiếc váy đỏ lên, lo lắng nói:
“Cô Ninh, cô Mai, váy bị bẩn , làm bây giờ? Chỉ còn ba tiếng nữa là tới tiệc sinh nhật .”
Trong mắt Lưu Lệ Lệ, lễ phục của Tạ Tang Ninh đáng giá hàng chục vạn tệ, tuyệt đối kh thể giặt máy hay giặt tay.
Những bộ váy đắt đỏ như vậy phần lớn đều là hàng một lần giặt là sẽ co rút, biến dạng, chẳng thể mặc được nữa.
Nhưng Tạ Tang Ninh lại tỏ ra thản nhiên.
Cô đưa ba bộ váy cho Lưu Lệ Lệ:
“Kh , còn tận ba tiếng cơ mà, thời gian vẫn dư. Cô đem ba bộ này giặt s khô, chưa tới một tiếng là xong.”
Lưu Lệ Lệ gật đầu:
“Được, nhưng mà... trình độ ủi đồ của chắc kh bằng tiệm giặt là đâu.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/bi-duoi-khoi-nha-co-ga-cho-ty-phu/chuong-204-bi-mac-bay.html.]
Mai Miêu cũng nói thêm:
“Kh , giặt . Váy thiết kế đều dùng chất liệu cao cấp, thể giặt được. Hai bộ của thương hiệu SNE thì khác trên đó bị dính nước xoài, Ninh Ninh chắc c sẽ kh mặc. Nếu cô kh ngại, cứ l mặc .”
Nghe vậy, Lưu Lệ Lệ mừng rỡ khôn xiết.
Cô hai bộ váy mà mắt sáng rực, vội nói:
“Cảm ơn cô Ninh, cảm ơn cô Mai! kh dị ứng với xoài đâu, mặc được!”
Hai giàu thật biết cách chơi
những bộ váy đắt tiền như vậy, nói kh mặc là kh mặc, nói tặng là tặng luôn.
Cho dù tự bỏ tiền đem giặt khô, cũng quá hời !
Kh lâu sau, Tạ Tang Ninh cùng Mai Miêu xuống nhà ăn trưa.
Vừa lúc gặp Tạ Tiểu Na từ phòng bên ra.
Cô ta đã rửa sạch lớp kem trên mặt, thay bộ lễ phục màu be, tr đắc ý vô cùng.
Tạ Tang Ninh mỉm cười khen:
“Cũng đẹp đ.”
Tạ Tiểu Na ngạc nhiên Tạ Tang Ninh cô vẫn chưa thay lễ phục, chỉ mặc đồ bình thường:
“ cô còn chưa thay váy vậy?”
Tạ Tang Ninh liếc cô ta:
“Gấp gì chứ? Còn sớm mà. Nhỡ làm bẩn thì ?”
Tạ Tiểu Na hừ một tiếng, kh thèm nói nữa, ều khiển xe lăn về phía thang máy.
Tạ Tang Ninh và Mai Miêu xuống bằng cầu thang.
Th Tạ Tiểu Na vẫn chưa dấu hiệu dị ứng, Mai Miêu hơi lo:
“Kh lẽ nước xoài ít quá nên chưa phát tác?”
Tạ Tang Ninh cười khẽ:
“Đừng lo, chậm thì chậm chứ nhất định sẽ phát tác thôi.”
Phía trước, Tiểu Dịch (Mai Dịch) tung tăng nhảy chân sáo xuống cầu thang, tay cầm máy bay gi ném xuống dưới.
Chiếc máy bay lượn lờ bay xa, rơi xuống sảnh tầng một, thằng bé vui vẻ chạy nhặt.
Mai Miêu bĩu môi:
“Mau dị ứng cho . th cô ta thêm một phút cũng đủ làm mất cả hứng.”
Cô hừ một tiếng, khó chịu nói:
“ nói nhé, lần này cô ta về hoàn toàn kh ý tốt. Rõ ràng biết kh được hoan nghênh mà vẫn trơ trẽn mò đến đúng là đáng ghét.”
Tạ Tang Ninh kh giấu được sự chán ghét trong lời nói:
“ cũng ghét cô ta. Nếu còn dám dây dưa nữa, sẽ kh khách khí đâu.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.