Bị Đuổi Khỏi Nhà, Cô Gả Cho Tỷ Phú
Chương 223: Ra khơi du ngoạn – Từng cặp từng cặp khiến người ta “nổ tung”
Cuối tuần, hiếm khi Tạ Tang Ninh dậy sớm.
Hôm nay phong cách ăn mặc của cô khác hẳn thường ngày: một chiếc váy dài ôm eo màu đỏ rượu vang, cổ chữ V khéo léo khoe đường cong quyến rũ. Trong tay cô là chiếc túi xách cùng màu, từng bước từng bước tao nhã xuống cầu thang.
Tiếng giày da gõ xuống sàn đá cẩm thạch vang lên giòn tan, khiến m giúp việc trong nhà đều ngẩn ngơ .
Lưu Lệ Lệ khen kh tiếc lời:
“Hôm nay cô thật đẹp, vừa dịu dàng vừa quyến rũ. cô hẹn với Thời Tổng kh ạ?”
Tạ Tang Ninh chỉ khẽ “ừ” một tiếng, đến bàn ăn dùng bữa sáng đơn giản. Vừa ăn xong, ngoài cửa vang lên tiếng còi xe.
Thời Sơ hôm nay vẫn là bộ dạng muôn thuở vest đen, dáng vẻ lạnh lùng, chỉ khi th Tạ Tang Ninh mới hiện lên chút mềm mại trong ánh mắt, nụ cười mơ hồ thoáng qua nơi khóe môi.
Tạ Tang Ninh ngồi vào ghế phụ, tò mò hỏi:
“Hôm nay lại rảnh thế? Định đưa em đâu chơi à?”
Thời Sơ dịu dàng giúp cô thắt dây an toàn, giọng trầm ổn:
“Một bạn gửi đến ít hải sản tươi, mời chúng ta ra thử. Em bận suốt thời gian qua , cũng nên thư giãn một chút.”
Chiếc xe khởi động, hướng thẳng ra bến cảng tư nhân ven biển.
Đây là lần đầu Tạ Tang Ninh đến đây.
Bến cảng kh lớn, bên trong neo vài tàu hàng trăm tấn, c nhân đang tất bật dỡ container xuống.
Một chiếc du thuyền sang trọng đậu bên rìa cầu tàu, sóng nước vỗ nhẹ.
Tạ Tang Ninh đặt tay vào lòng bàn tay Thời Sơ, cùng bước lên thuyền.
Ánh mắt Thời Sơ vẫn dừng ở m chiếc tàu hàng phía xa, vẻ mặt như ều quan tâm.
Tạ Tang Ninh hỏi:
“Đó là hàng của à?”
gật đầu:
“Là một lô quặng đất hiếm, một bạn đã giúp một tay. Cô cũng sẽ đến hôm nay, cảm ơn ta mới được.”
Nghe đến đây, Tạ Tang Ninh nhận th trong ánh mắt vài phần lạnh lẽo, nhưng kh hỏi thêm, chỉ im lặng đứng cùng trên boong ngắm cảnh.
Trên kh trung, từng đàn hải âu bay lượn, khiến bầu trời thêm sinh động.
“ cả?”
Tạ Tang Ninh th một đôi nam nữ bước lên du thuyền, thì ra là Tạ Tiêu Bác và Cao San San.
Cao San San thân mật khoác tay Tạ Tiêu Bác, hai vừa nói vừa cười vô cùng tình tứ.
Cô khẽ cười lạnh trong lòng:
“Ha, nh thật đ. Hóa ra cả vẫn muốn loại phụ nữ trong mắt chỉ tiền như cô ta ?”
Tạ Tang Ninh và Cao San San chạm ánh mắt – trong mắt đối phương là sự khiêu khích, còn ánh mắt của Tạ Tang Ninh lại phủ một tầng băng lạnh.
Cô thầm nghĩ: “ nhất định khiến họ chia tay!”
Tạ Tiêu Bác th cô thì ngạc nhiên:
“ em lại ở đây?”
Dù hỏi Tạ Tang Ninh, nhưng ánh mắt lại dán vào Thời Sơ.
Thời Sơ đáp lại bằng giọng ệu kỳ lạ mà đầy cố ý:
“ thế? Lẽ nào nghĩ đã cầu hôn Ninh Ninh mà bên cạnh cô vẫn phụ nữ khác à?”
Tạ Tiêu Bác sững lại, sắc mặt trầm xuống, giọng kh m vui:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/bi-duoi-khoi-nha-co-ga-cho-ty-phu/chuong-223-ra-khoi-du-ngoan-tung-cap-tung-cap-khien-nguoi-ta-no-tung.html.]
“Ra khơi nguy hiểm lắm, đưa em gái làm gì? Chúng sắp ra hải phận quốc tế, thể sẽ ở lại qua đêm, con gái kh nên .”
Nói xong, định kéo tay Tạ Tang Ninh xuống thuyền.
Thời Sơ đưa tay chặn lại, lạnh lùng nói:
“ lo chuyện của . Phụ nữ của , tự biết cách bảo vệ.”
Ánh mắt Thời Sơ sắc như dao, thẳng Tạ Tiêu Bác, ý tứ đã quá rõ
cũng đưa kh nên đưa đến đây kia mà.
Tạ Tang Ninh cảm nhận rõ kh khí căng thẳng giữa hai đàn .
Ngay khi họ còn đang giằng co, lại hai khác bước lên là Khổng Hồng Tuấn và Vương Phi Phi!
Vương Phi Phi thân mật nắm tay Khổng Hồng Tuấn, nhưng khi th Tạ Tang Ninh, liền rụt tay về, mặt thoáng hiện chút chột dạ.
Vương Phi Phi mất chỗ dựa, loạng choạng suýt ngã khỏi mạn thuyền.
“ Tuấn!” – cô ta làm nũng –
“ sợ cô ta làm gì chứ!”
Khổng Hồng Tuấn sau đó thẳng đến chỗ Thời Sơ, giọng phần mỉa mai:
“ lại dám dẫn cô tới, kh sợ gặp rắc rối à?”
Thời Sơ thản nhiên đáp:
“Nếu chuyện, gặp chuyện sẽ là họ, còn phụ nữ của thì kh.”
Khổng Hồng Tuấn hừ lạnh, vỗ vai một cái, ánh mắt đầy hàm ý:
“Tự lo l thân .”
Tạ Tang Ninh tưởng chỉ ngần , ai ngờ lại thêm một đôi nam nữ nữa bước lên chính là Mạnh Chính Hy và Thẩm Huệ Châu!
Cô kh bất ngờ chút nào. Sau khi nhà họ Thẩm sụp đổ, việc Thẩm Huệ Châu trở thành tình nhân hay bạn gái của Mạnh Chính Hy cũng chẳng lạ.
Kỳ lạ là, dù Thẩm gia phá sản, nhưng Mạnh Chính Hy vẫn kh chê bai cô ta.
Thẩm Huệ Châu tươi tắn hẳn lên khi được Mạnh Chính Hy dắt gặp bạn bè – ều đó nghĩa là mối quan hệ của họ đã được c khai. Cô ta giờ đường đường chính chính là bạn gái của thiếu gia Mạnh.
Cô ta niềm nở chào Cao San San và Vương Phi Phi, mới bước đến trước mặt Tạ Tang Ninh, vẻ mặt tự tin như thể hai ngang hàng.
“Kh ngờ lại gặp cô ở đây.”
Giọng cô ta nửa cười nửa khinh, ánh mắt mang rõ địch ý.
Tạ Tang Ninh mỉm cười, giọng ềm nhiên:
“Đêm qua cô kh ngủ trên ghế đá c viên đ chứ?”
Thẩm Huệ Châu tức tối:
“Cô nói bậy gì vậy!”
Giờ cô ta đã chỗ ở, Mạnh Chính Hy còn chu cấp hẳn một căn hộ cho cô, Tô Lệ Mai và Thẩm Mạnh Phi cùng ở.
Thẩm Mạnh Phi thậm chí còn được nhận vào c ty con của tập đoàn Mạnh thị.
Điều khiến Thẩm Huệ Châu khó hiểu nhất là Thẩm Chấn Nguyên thật sự đã ly hôn với Tô Lệ Mai, dọn đến sống cùng mẹ con phụ nữ kia.
Nhưng Thẩm thị đã sụp , ta muốn sống với ai cũng mặc.
Cô kh còn cần ta nữa.
Giờ cô Mạnh Chính Hy, thừa kế tập đoàn Mạnh, chỉ cần ôm chắc cái đùi này, cả đời cô sẽ kh lo ăn mặc.
Cô ta khinh khỉnh liếc Tạ Tang Ninh, hỏi với giọng đầy tự mãn:
“Cô biết hôm nay ai mời chúng ta ra biển chơi kh?”
Chưa có bình luận nào cho chương này.