Bị Đuổi Khỏi Nhà, Cô Gả Cho Tỷ Phú
Chương 360: Chưa đến hai ngày, Tạ Tang Ninh sẽ bị đuổi đi
Tạ Tang Ninh gọi ện về, mở miệng đã hỏi thẳng:
“Khổng Hồng Tuấn bị tai nạn xe à?”
Thời Sơ hơi sững :
“Đúng vậy, em biết?
Hôm kia ta gặp tai nạn, nghe nói là bị chính ruột hại.
ta bị chấn thương sọ não, trong đầu tụ máu, mổ mở sọ, còn gãy ba xương sườn, hai chân cũng bị gãy.
Tình hình khá nghiêm trọng, ba đến năm tháng chắc kh xuống giường nổi.”
Thời Sơ biết chuyện ngay trong đêm xảy ra tai nạn, lập tức đến bệnh viện, nhưng kh nói cho Tạ Tang Ninh biết vì biết cô và Khổng Hồng Tuấn vốn kh hợp, nói ra cũng chỉ khiến cô khó chịu thêm.
Tạ Tang Ninh khẽ “ờ” một tiếng, trong lòng thầm mắng:
“Đáng đời!
Loại như Khổng Hồng Tuấn, chẳng kết cục nào tốt.
Bị tai nạn mà vẫn kh c.h.ế.t trời đúng là mắt mà kh mở!”
Cô nói tiếp:
“Chẳng trách, cha ta gọi cho em, muốn mua vài viên thuốc từ em, giá bao nhiêu cũng được. Ông ta còn hạ xin lỗi, thái độ cực kỳ thấp.”
Thời Sơ cũng biết chuyện này cha của Khổng Hồng Tuấn đang cầu xin khắp nơi, nói rằng con trai hôn mê sâu, cần loại thuốc ều trị mạch m.á.u não tiên tiến trong nước để cứu mạng.
Ông ta còn nhờ Thời Sơ làm cầu nối, mong Tạ Tang Ninh chịu bán thuốc, giá nào cũng chấp nhận.
Thời Sơ nghĩ, Tạ Tang Ninh ghét nhà họ Khổng, nhất là lần trước trong tiệc thọ của bà Khổng, cô từng bị sỉ nhục c khai.
Mối thù đó, cô chắc c ghi nhớ cả đời.
Là bạn trai, đương nhiên kh thể ép cô làm ều cô ghét, vì thế chưa bao giờ nhắc đến chuyện này.
Bây giờ cũng kh muốn làm khó cô:
“Nếu em kh muốn bán thì thôi.
Nhà họ Khổng vốn chẳng ra gì.
sẽ nghĩ cách khác, xem thể đặt thuốc từ nước ngoài được kh.”
Th luôn nghĩ cho , chẳng hề ép buộc, trong lòng Tạ Tang Ninh kh khỏi ấm áp.
“Được , đừng khó xử nữa.
Bán thì bán thôi dù cũng là thuốc, bán cho ai chẳng giống nhau.
Cùng lắm thì tăng giá lên chút.
Em gọi cho sư Tôn Thiên T, bảo chuyển thuốc qua.”
Nghe xong, Mai Dịch hiểu ra, lo lắng hỏi:
“Mẹ nuôi ơi, ba con bị tai nạn kh?”
Dù mẹ kh thích ba, nhưng biết, ba vẫn luôn đối xử tốt
thường đưa chơi, còn mua cả một căn nhà để chất đồ chơi.
“Ừ, con muốn đến thăm kh?”
“Con muốn!”
Mai Dịch nghe vậy liền nôn nóng, chỉ muốn lập tức bay đến bên cha .
quay sang hỏi Thời Sơ:
“Chú Thời, ba con bị thương nặng lắm hả?”
Thời Sơ kh nỡ nói thật Khổng Hồng Tuấn hiện vẫn hôn mê,
dù đã mổ sọ l m.á.u tụ nhưng vẫn chưa qua cơn nguy hiểm.
Nếu kh, cha ta đã chẳng cúi đầu nhờ vả Tạ Tang Ninh,
còn nói bao lời xin lỗi qua ện thoại.
“Cảm ơn em.”
Thời Sơ thật lòng nói, trong lòng tràn đầy cảm kích cô kh khiến khó xử chút nào.
Đúng là một bạn gái hiểu chuyện.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/bi-duoi-khoi-nha-co-ga-cho-ty-phu/chuong-360-chua-den-hai-ngay-ta-tang-ninh-se-bi-duoi-di.html.]
“Vậy đưa Tiểu Dịch qua thăm.
Thuốc của em là do nhà họ Tôn sản xuất kh?”
Tạ Tang Ninh gật đầu:
“.
Sư em, Tôn Thiên T, hiện đang làm việc ở Bệnh viện số Một.
cứ , ở đây em tự lo được.
Lát nữa Triệu Duy và Thang Bạch cũng sẽ đến.”
“Được, vậy trước.”
Thời Sơ dắt tay Mai Dịch rời vội vã.
Chưa đến một phút sau, Trịnh Duệ đã từ cầu thang bước ra.
Cô đảo mắt qu, kh th Thời Sơ đâu trong lòng liền nhẹ nhõm, thậm chí còn vui mừng:
“Chỉ cần Thời Sơ kh ở bên Tạ Tang Ninh là được!”
Tâm trạng cô tốt hẳn lên.
Cô tin chắc rằng Hàn Phân sẽ kh bao giờ để Tạ Tang Ninh ở lại trụ sở Thời thị.
Cùng lắm hai ngày nữa, Tạ Tang Ninh chắc c sẽ bị đuổi !
Thư ký Diêu kh nổi nữa mọi đều đang bận dọn dẹp,
chỉ riêng Trịnh Duệ đứng kh, bấm ện thoại!
“Trịnh Duệ, nh tay lên! Cô còn định lề mề đến bao giờ?”
Trịnh Duệ liếc cô một cái, giọng khinh khỉnh:
“Cô hét cái gì mà hét?
Cô kh cấp trên của , tại ra lệnh cho ?
Cô quản được chắc?”
“ là đối tượng xem mắt của Thời Tổng, là con dâu mà mẹ Thời Tổng chọn trúng. Sau này, sẽ là phu nhân Thời Tổng d chính ngôn thuận!
Cần gì nghe cô chỉ dạy?”
Thư ký Diêu tức nghẹn nhưng vẫn cố nhịn, lạnh lùng nhắc nhở:
“Đang mơ à? Tỉnh lại ! Đây là c ty, kh nhà cô.”
“Cô ít lo chuyện bao đồng .”
Trịnh Duệ đáp lại một cách ngang ngược, hoàn toàn kh để đối phương vào mắt.
Thư ký Diêu tức đến bỏ cả giẻ lau, nghĩ bụng dù kh quản lý,
nhưng loại này ai đó dạy cho bài học mới được.
Cô lập tức gọi ện cho Giang Nam.
Kh lâu sau, Giang Nam bước xuống.
Thư ký Diêu khẽ nói m câu bên tai , Giang Nam nghe xong liền thẳng tới chỗ Trịnh Duệ lúc đó cô ta vẫn đang nghịch ện thoại.
“Kh bảo cô đến dọn dẹp à?
Thời thị kh nuôi rảnh.
Nếu kh muốn làm, thu dọn đồ mà cho khuất mắt!”
Giang Nam vốn cũng chẳng ưa Trịnh Duệ, nên lời nói lạnh lùng.
Trịnh Duệ hơi chột dạ, nhưng vẫn vênh mặt:
“Kh cần dọn nữa đâu.
đã nói chuyện này với mẹ của Thời Tổng .
Kh quá hai ngày nữa, Tạ Tang Ninh sẽ cuốn gói rời .”
Giang Nam cười khẩy:
“Khẩu khí lớn thật đ.
mà Thời Tổng để mắt tới, đến lượt cô đuổi ?”
Nói xong, rút ện thoại ra gửi ngay tin n báo lại cho Thời Sơ.
Chưa có bình luận nào cho chương này.