Bị Đuổi Khỏi Nhà, Cô Gả Cho Tỷ Phú
Chương 465: Cướp mất ánh hào quang
Tạ Hoài Cẩn đứng dậy khỏi xe lăn, vài vòng trong phòng, khen kh ngớt về chiếc chân giả do Tạ Tang Ninh làm:
“ tốt! Kh nặng mà trọng tâm lại ổn định lắm.”
Th bác cả dùng thuận lợi, Tạ Tang Ninh mới yên tâm.
Sau khi trò chuyện một lát, cô liền cáo từ ra về.
Ngày hôm sau, chính là lễ đính hôn của Thời Khắc và Trịnh Duệ.
Tạ Tang Ninh đến l từ Mạch Mi một chiếc váy lễ phục mùa thu – đ khá giản dị, kh quá nổi bật.
Khi Thời Sơ lái xe tới đón cô, th dáng vẻ trang nhã mà tiết chế , kh khỏi trêu chọc:
“Em ăn mặc kín đáo vậy, chọn màu tối thế này là sợ… lấn át cô dâu à?”
Tạ Tang Ninh khẽ cười, thẳng t đáp:
“Đúng thế, chẳng lẽ muốn em giành hết ánh đèn sân khấu của cô dâu ?”
Là khách đến dự tiệc, cô biết phép tắc kh nên nổi bật hơn cô dâu.
Cô Thời Sơ trong bộ vest màu xám đậm, tr chẳng khác m với ngày thường vẫn lạnh lùng, trầm ổn và đầy khí thế.
Đến khách sạn Hòa Bình, Tạ Tang Ninh phát hiện khách đã đến khá đ, phần lớn là sĩ quan quân đội những được Thời Quốc Khánh và Hàn Phân mời đến.
Mẹ của Trịnh Duệ cũng làm việc trong quân khu, nên phía nhà gái cũng toàn cán bộ quân đội.
Tạ Tang Ninh và Thời Sơ bước vào giữa một đám mặc quân phục, phần lạc lõng.
Cụ Thời cũng đã đến sớm.
Ông được một nhóm quan chức quân đội cấp cao vây qu, cười nói vui vẻ.
Ai cũng khen hồi phục nh, hoàn toàn kh giống từng bị xuất huyết não.
Những lời tâng bốc khiến cụ Thời nở hoa trong lòng, tâm trạng càng tốt hơn.
“Tiểu Sơ, Ninh Ninh, hai đứa qua đây nào!”
Cụ Thời vừa th hai bước vào liền gọi ngay.
Tạ Tang Ninh nhận ra trong nhóm đó Kỹ sư trưởng Nhiếp cô từng hợp tác.
Cô mỉm cười bắt tay:
“Lâu kh gặp, Kỹ sư Nhiếp.”
Ông Nhiếp là cởi mở:
“Cô Tạ càng ngày càng xinh đẹp, vừa cô bước vào, còn suýt kh nhận ra đ!”
Tạ Tang Ninh cười nhẹ:
“Kỹ sư Nhiếp đúng là biết nói những lời khiến ta vui.”
Cụ Thời hào hứng giới thiệu với các sĩ quan xung qu:
“Chính cháu dâu của đã chữa khỏi bệnh cho đó!
Thuốc đặc hiệu cho tim mạch và não mà đang dùng cũng là do con bé này tự nghiên cứu bào chế, đúng là nhân tài hiếm !”
Kỹ sư Nhiếp cũng phụ họa:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/bi-duoi-khoi-nha-co-ga-cho-ty-phu/chuong-465-cuop-mat--hao-quang.html.]
“ đó, hơn nữa còn là nhân tài hàng đầu trong nhiều lĩnh vực.”
Ông ta kh thể nói rõ chi tiết vì nhiều việc liên quan đến dự án mật nhưng mọi đều ngầm hiểu, ánh mắt về phía Tạ Tang Ninh tràn đầy kính trọng.
Một cô gái trẻ như vậy mà vừa giỏi y học, lại thể thiết kế chiến đấu cơ, ai mà kh khâm phục?
Tạ Tang Ninh mỉm cười khiêm tốn:
“Ông quá lời ạ, cháu nào giỏi đến thế.”
Cô vốn kh thích cảm giác bị tâng bốc dù nghe cũng dễ chịu, nhưng lại khiến cô th vô vị.
Thời Sơ ôm nhẹ vai cô, tay còn lại bắt tay với các sĩ quan, thái độ lịch thiệp.
Trong mắt họ, Thời Sơ vẫn là hậu bối tài giỏi, là họ lớn lên nay đã xây dựng được một đế chế thương mại khổng lồ, khiến ai cũng tán thưởng.
Hai đứng cạnh nhau, đúng là trời sinh một đôi.
Lời khen tán dương tuôn ra kh ngớt, kh khí náo nhiệt, ấm áp.
Thế nhưng, Hàn Phân ở xa lại thì sắc mặt kh vui.
Bà cảm th hôm nay Tạ Tang Ninh đã cướp mất ánh hào quang của Trịnh Duệ!
Đây lẽ ra là ngày của con dâu cả tương lai, đáng lẽ được khen là Trịnh Duệ, thế mà giờ, tất cả mọi ánh mắt đều dồn vào Tạ Tang Ninh như thể cô mới là nữ chính của buổi lễ.
Thời Quốc Khánh tuy cũng th vậy, nhưng kh nói gì.
Ban đầu từng khen ngợi Tạ Tang Ninh, nhưng sau những việc Thời Sơ đã làm gần đây, thiện cảm của đã cạn sạch.
Dù thừa nhận cô th minh, xinh đẹp, tài năng vẫn kh ưa nổi.
Thế nên khi th khác nói chuyện với cô, liền mặt lạnh như tiền, kh hề giấu sự khó chịu.
Lúc này, một sĩ quan họ Điền đến bắt chuyện với Tạ Tang Ninh:
“Cô Tạ, cụ nhà nói rằng thể hồi phục tốt như vậy là nhờ thuốc đặc hiệu của cô.
Mẹ năm ngoái cũng bị tắc mạch m.á.u não, để lại di chứng, sinh hoạt bất tiện.
muốn hỏi, loại thuốc đó cô còn bán kh?”
Tạ Tang Ninh tiếc nuối đáp:
“Xin lỗi , thuốc cần một loại dược liệu cực kỳ hiếm – gọi là Long Tâm Thảo.
Trên thế giới gần như kh còn bao nhiêu, lần trước cũng chỉ tình cờ mua được một cây duy nhất trong buổi đấu giá, giờ đã dùng hết .”
Sĩ quan Điền tỏ ra tiếc:
“Thật đáng tiếc quá… nhưng lính của thường ra ngoài làm nhiệm vụ, biết đâu gặp được loại cỏ này trong tự nhiên.
Cô thể gửi ảnh và mô tả loại cây đó cho kh?
Nếu tìm th, sẽ mang về cho cô, để cô bào chế thêm thuốc giúp mẹ ?”
Tạ Tang Ninh gật đầu, kh từ chối.
Cô kết bạn WeChat với ta, gửi ảnh Long Tâm Thảo qua.
“Loại cỏ này thường mọc trên vách núi ẩm ướt, ưa nơi sương và nước.
Nếu dịp gặp, sẽ thu mua lại với giá cao.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.