Bị Đuổi Khỏi Nhà, Cô Gả Cho Tỷ Phú
Chương 567: Tôi đang tìm vợ tôi
Keli cúp ện thoại, lập tức ấn nút lên tầng 99.
Trong văn phòng, Steven đứng trước cửa sổ toàn cảnh xuống thành phố Hải Thành. Cô thấp thỏm bất an, thỉnh thoảng lại ện thoại. Suốt cả buổi chiều, cô gọi cho Thời Sơ kh biết bao nhiêu lầnện thoại ta đều tắt máy.
Cô khó chịu. Chẳng lẽ Thời Sơ cũng bỏ rơi cô ? Kh chịu giúp cô nữa?
Đúng lúc cô tuyệt vọng nhất, ện thoại reo. Là Thời Sơ.
Steven vội bắt máy, vừa gọi vừa bật khóc:
“ Sơ, cuối cùng cũng liên lạc với em … hu hu…”
Giọng Thời Sơ gấp gáp:
“Keli đang lên tìm cô. Mau ngay, dùng thang máy chuyên dụng của . Đừng hỏi, đừng do dự, lập tức!”
Steven hoảng hốt, quay chạy ra ngoài, còn tiện tay chộp l túi.
Đi ngang thang máy nhân viên, th đèn hướng lên sáng liên tục, cô càng hoảng loạn. Sợ Keli bất ngờ xuất hiện g.i.ế.c .
Dù m ngày qua cô thuê kh ít sát thủ ám sát .
Thế mà cái tên khốn đó vẫn chưa chết!
Cô bấm thang máy riêng cho Chủ tịch, vội vã bước vào. Cửa thang vừa khép lại thì Keli từ thang máy khác lao ra, chạy thẳng vào văn phòng Steven.
Nhưng cửa phòng vẫn mở toang, bên trong trống rỗng.
“Các là ai? Làm gì vậy?” Một nam thư ký cùng vài nhân viên chạy tới, ai cũng ra đám này chẳng tử tế gì.
Đang giờ tan làm, đ nghịt. Mọi lập tức bao vây, chất vấn đám lạ đột nhiên x vào văn phòng.
Keli đứng im, mặt lạnh như băng:
“Steven đâu?”
Thư ký nam dù hơi sợ nhưng vẫn l dũng khí:
“ là gì của cô ? tại hỏi cô đâu?”
“Chồng cô . đến đón cô về.” Keli cố ép ra nụ cười, làm vẻ ôn hòa.
Nhưng chẳng ai tin. Bày trận thế như truy sát chứ đâu đến tìm yêu.
“Cô vừa rời . Nhưng đâu thì chúng kh biết.” Thư ký trả lời mập mờ.
Vệ sĩ của chạy đến, lắc đầu ra hiệu kh tìm được .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/bi-duoi-khoi-nha-co-ga-cho-ty-phu/chuong-567-toi-dang-tim-vo-toi.html.]
“Cảm ơn.” Keli lại hỏi thêm, giọng thân thiện hơn:
“Đi được bao lâu ?”
Thư ký suy nghĩdù Steven cũng đã , kéo dài chút thời gian là tốt.
“Mới thôi. thật sự là chồng cô à?”
Keli khẽ gật quay , gạt đám đ bước vào thang máy. Nhưng đúng giờ cao ểm, thang đang chạy xuống. Họ đợi ít nhất năm phút.
Kh , kh vội. đã bố trí ở sảnh và bãi xe, Steven lộ mặt là bắt ngay.
Điện thoại reovệ sĩ báo đã tóm được Steven.
“ biết .”
Trong bãi xe, Tạ Tang Ninh ngồi trong xe quan sát. Cô tận mắt th Steven bị vệ sĩ áp lên xe. Đợi Keli xuất hiện rời khỏi tòa nhà, cô mới bảo tài xế chạy.
Một lúc sau, Keli lên xe .
Steven tóc tai rối bù, mặt đầy giận dữ:
“Keli! dám tìm đến đây?”
Nhưng sâu trong mắt cô là hoảng loạncô sợ đã biết việc trưa nay cô thuê sát thủ.
“Cô nghĩ trốn ở đây sẽ bó tay ?” Keli bóp cằm cô, giọng tàn độc. “Cô dám thuê g.i.ế.c ? Steven, xem thường cô .”
đổi tư thế, túm tóc Steven tát liên tiếp. Máu rỉ ra nơi khóe miệng cô.
Steven kh còn nổi giận, chỉ còn sợ hãi. Hai ngày trốn trong tòa Thời thị, cô mong kế hoạch ám sát thành c. Nhưng đám sát thủ ngu dốt kia lại thất bại.
Cô tuyệt vọng:
“ muốn thế nào mới chịu tha cho ? Tài sản nhà đã chiếm hết , chưa đủ ?”
Keli khịt cười:
“Tha cho cô? Khi đó cha cô đối xử với dì thế nào? Cắt thận, cắt gan, l giác mạc, l luôn tim, làm tiêu bản trưng bày. Bà còn nằm trong viện nghiên cứu đến tận bây giờ. Cha con cô chịu chút đau khổ đã kh chịu nổi? Báo ứng mới chỉ bắt đầu. sẽ kh bu cô đâu.”
“Em kh cần gì nữa… tài sản đều cho … em xin bu tha…” Steven khóc nức nở.
Keli lại đánh, Steven đập đầu vào cửa kính, trán rớm máu.
Điện thoại cô reo. tên hiện trên màn hình, nước mắt Steven tuôn như mưa.
Thời Sơ đang c tác, cho dù quay lại bây giờ… cũng kh cứu được cô.
Chưa có bình luận nào cho chương này.