Bị Đuổi Khỏi Nhà, Cô Gả Cho Tỷ Phú
Chương 602: Cô ta một bụng toàn mưu mô
Sau khi Tần Viễn Phương và Tạ Tang Ninh trở về nhà, Tạ Tiêu Vũ vẫn đang ngồi trong phòng khách, nói chuyện ện thoại với quản lý.
“Cứ làm theo nói , chuyện nào kh lợi thì chúng ta kh dính vào.”
ta cúp máy, tâm trạng khá tốt.
“Vừa mới mắng cho Na Na một trận. Cô ta định giở bài ‘đạo đức’ ra ép , kể lể là sống khổ sở thế nào trong hoàng thất nước X, rằng chồng cô ta cần sự ủng hộ của , rằng nếu kh giúp thì ta sẽ kh thể trở thành quốc vương cứ như thể nếu ta trượt vương vị thì là lỗi của vậy! Buồn cười thật!
Họ còn vẽ ra một bức tr đẹp đẽ, nói là nếu Maxley trở thành quốc vương, họ sẽ giao hết các dự án béo bở cho nhà họ Tạ, để làm ‘đại sứ hình ảnh quốc gia’ gì đó.”
bĩu môi:
“Coi là thằng con nít ba tuổi chắc? Nói gì cũng tin à? kh đồng ý, thế là hai đó cứ quấn l mãi. th phiền nên bảo họ nói chuyện với quản lý của .”
Tạ Tang Ninh nghe xong liền chán ghét ra mặt:
“Đã nhờ ta giúp, thì thái độ của nhờ! Cái kiểu nửa trên nửa dưới đó là ?
Đã muốn nhờ chúng ta giúp Maxley tr vương vị, lại kh chịu cúi đầu xin lỗi, kh chịu nói lời dễ nghe, còn muốn chúng ta biết ơn cô ta vì ‘ban cho’ cơ hội giúp hoàng thất nước X nữa chứ. Thật nực cười! Cô ta tưởng chúng ta là đồ ngốc chắc?”
Tần Viễn Phương cũng gật đầu đồng ý:
“Thế nên ba con và con dứt khoát kh thèm để ý đến cô ta nữa. Con biết kh, m hôm trước Na Na còn dẫn Maxley tới tập đoàn, nói muốn mang cho Tạ thị m dự án lớn.
Ba và con lúc đầu còn tưởng cô ta thật lòng muốn giúp, nhưng hóa ra m cái dự án ‘ngon ăn’ đó đầu tư tới 300 tỷ, mà lợi nhuận thì ít ỏi, chỉ nghe tên là th hấp dẫn thôi.
Sau đó ba con với con lập tức ra chỉ thị cho cấp cao trong c ty: Sau này cấm hợp tác với Tạ Tiểu Na và Maxley nữa.
Thật kh hiểu cô ta lại thể dùng m cái dự án rởm đó mà dụ được m cổ đ trong tập đoàn đồng ý hợp tác.”
Tạ Tiêu Vũ lắc đầu:
“Theo con th, hai họ căn bản chẳng dự án thật nào trong tay. Chắc chỉ l m cái dự án bị ta bỏ đem ra lừa đầu tư, lừa luôn cả sự ủng hộ chính trị.
Cô ta từ nhỏ đã nhiều mưu kế, tâm cơ kh vừa. Hôm nay còn bảo nếu tổ chức buổi hòa nhạc ở nước họ, sẽ thu hút được lượng lớn fan, mở rộng d tiếng ở Đ Á, vừa tiếng vừa tiền.
lười cãi, nên bảo quản lý nói chuyện với cô ta.”
Tần Viễn Phương hừ lạnh:
“Cô ta mà mưu kế gì tốt à? Toàn là tính toán khác thôi! Đừng , bảo quản lý từ chối thẳng . Nhà đâu thiếu chút tiền hay dự án của cô ta!”
Tạ Tang Ninh dứt khoát nói:
“Từ giờ chúng ta ít tiếp xúc với cô ta là tốt nhất. Cô ta một bụng toàn mưu mô.”
Ngày hôm sau, Tạ Tang Ninh làm như thường lệ, vẫn do vệ sĩ lái xe đưa đón.
Cả ngày hôm đó cô kh gặp Thời Sơ, dù là trong c ty. Tần Duệ Khả đặc biệt chạy lên tầng 99 để hỏi thăm, quay lại nói với cô:
“Hôm nay Thời tổng kh tới c ty đâu, hình như bàn chuyện làm ăn với tổng giám đốc Tần, còn mang theo Steven nữa.”
Nghe vậy, lòng Tạ Tang Ninh thoáng chút khó chịu.
Cô biết rõ chỉ cần Steven còn làm việc ở Tập đoàn Thời thị, thì việc ta tiếp xúc với Thời Sơ là kh thể tránh khỏi.
Dù trong lòng ghen một chút, cô vẫn hiểu cho Thời Sơ.
Chiều gần tan ca, cô nhận được tin n WeChat của .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/bi-duoi-khoi-nha-co-ga-cho-ty-phu/chuong-602-co-ta-mot-bung-toan-muu-mo.html.]
【Thời Sơ】: Sau giờ làm đến sân golf Lam Thiên một chuyến.
Chỉ vỏn vẹn một câu, giọng ệu lạnh nhạt, nghe giống như mệnh lệnh hơn là lời hẹn.
Tạ Tang Ninh tin n đó cả phút, kh th gửi thêm gì nữa.
Cô chỉ đáp lại một chữ:
【Tạ Tang Ninh】: Được.
Sau đó cô bảo vệ sĩ lái xe đưa tới đó.
Sân golf Lam Thiên là sân lớn nhất, sang trọng nhất ở Hải Thành. Nơi đây chỉ dành cho giới nhà giàu và quyền quý, cô cũng từng nghe qua.
Ngồi trong xe, cô gọi ện cho Thời Sơ, định hỏi xem đang nói chuyện với ai, và vì lại gọi cô đến.
“Tút… tút…”
Điện thoại đổ chu mãi mà kh ai nghe, cho đến khi hệ thống tự động ngắt.
“ kh nghe nhỉ? Hay là để ện thoại ở đâu đó ?”
Cô tự lẩm bẩm.
Thời Sơ trước nay chưa bao giờ kh bắt máy của cô, dù là gọi ện hay n tin, luôn trả lời ngay.
Cảm giác ều gì đó kh bình thường, Tạ Tang Ninh bắt đầu lo lắng.
Ngồi ghế trước, vệ sĩ lên tiếng:
“ thể uống say, gọi cô tới chăm đ. Sân golf Lam Thiên ngoài chơi golf còn phục vụ đồ uống, thậm chí là ‘dịch vụ đặc biệt’ nữa.”
“Kh đâu, tửu lượng tốt. Dù tiệc xã giao cũng biết chừng mực, chưa bao giờ say.”
Cô nghĩ mãi cũng kh hiểu vì lại kh nghe máy.
Vệ sĩ nói thêm:
“Vậy thì càng nên cẩn thận. Lát nữa chúng cùng cô vào.”
“Ừ.” – Cô gật đầu đồng ý.
nhớ ra Steven cùng Thời Sơ, cô bèn gọi cho cô ta.
Steven bắt máy nh.
“Steven à, Thời Sơ kh nghe ện thoại của ?”
Đầu dây bên kia im lặng vài giây, yên ắng đến mức nghe th cả hơi thở.
giọng nói của Steven vang lên, chậm rãi mà lạnh lẽo:
“ uống say , đang nghỉ ngơi. Miệng còn kh ngừng gọi tên cô. dùng ện thoại của gửi tin n cho cô đ, Tạ tiểu thư…
Cô sẽ sẽ đến, đúng kh?”
Khóe môi Steven khẽ cong lên, nụ cười lạnh thoáng hiện.
“Uống say ư? Kh đánh golf ? đang chơi với ai?”
Chưa có bình luận nào cho chương này.