Bị Đuổi Khỏi Nhà, Cô Gả Cho Tỷ Phú
Chương 617: Hối hận cũng vô ích
Vệ sĩ lái xe chở Tạ Tang Ninh đến Bệnh viện Nhất, Thẩm Trấn Nguyên cũng leo lên xe cô ngồi nhờ.
Vừa nội thất sang trọng bên trong, ta liền đoán chiếc xe này ít nhất cũng đáng giá hơn chục triệu.
Ông ta hối hận hối hận vì năm xưa đã đuổi Tạ Tang Ninh ra khỏi nhà, hối hận vì kh ều tra rõ thân thế của cô, để đến giờ cô trở thành tiểu thư nhà giàu, còn thì chẳng được lợi lộc gì.
Nhưng qua lần này, ta cũng nhận ra một ều:
Tạ Tang Ninh kh hoàn toàn tuyệt tình, ít ra vẫn là một đứa con lương tâm.
“Ninh Ninh à, lần này thật sự cảm ơn con.
Nếu kh con, chắc mẹ của cha đã kh qua khỏi được.”
Thẩm Trấn Nguyên xúc động thật lòng, trong mắt ta, Tạ Tang Ninh còn tình nghĩa hơn cả Thẩm Mạnh Phi và Thẩm Huệ Châu.
Ông ta bắt đầu lung lay, cảm th lẽ kh nên nghe lời Tạ Tiểu Na mà tính toán hại Tang Ninh nữa.
Nếu Tang Ninh sau này vẫn hiếu thuận như thế, ta sẽ kh đứng về phía Tiểu Na nữa.
Khi xe đến bệnh viện, họ vừa bước vào sảnh thì th một thang máy đang chuẩn bị đóng cửa, bên trong đứng chính là Thời Sơ.
Thời Sơ cũng th Tạ Tang Ninh, vội ấn nút mở cửa thang máy lại.
Tang Ninh bước nh vài bước, vào cùng .
“Em cũng đến thăm bà ngoại à?” – Thời Sơ hỏi,
“Mẹ cũng đang ở đó.”
Ý trong lời rõ ràng:
kh muốn cô gặp Hàn Phân, vì sợ hai sẽ lại va chạm, cãi vã.
“Kh, là bà nội em bà nội bên nhà họ Thẩm bị bệnh, em đến thăm bà.” – Tạ Tang Ninh đáp đơn giản.
Thẩm Trấn Nguyên đứng bên cạnh, vừa cười vừa chào Thời Sơ:
“Nghe nói bà ngoại cũng bệnh , già xương cốt yếu, chăm sóc cẩn thận đ.”
Thời Sơ chỉ gật đầu nhẹ, giọng lãnh đạm, kh quá mặn cũng chẳng nhạt.
vốn biết chuyện năm xưa nhà họ Thẩm đối xử với Tang Ninh thế nào,
nên kh thể thiện cảm nổi với ta.
“ quen vài bác sĩ ở đây, cần giới thiệu giúp giỏi kh?” – Thời Sơ quan tâm hỏi.
“Để em xem tình hình đã.” – Tang Ninh đáp, cùng Thẩm Trấn Nguyên ra khỏi thang máy, thẳng đến phòng bệnh của bà nội Thẩm.
Chưa kịp tới nơi,
Tang Ninh đã nghe th tiếng trẻ con khóc thét, cùng với tiếng phụ nữ gào thét đầy tức giận. Trước cửa phòng bệnh đ kín đứng xem.
Thẩm Trấn Nguyên thoáng qua, tim ta thót lại, bởi đó chính là phòng bệnh của mẹ !
Ông vội bước nh hơn, sắc mặt trở nên tái mét.
“Tránh ra, tránh ra!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/bi-duoi-khoi-nha-co-ga-cho-ty-phu/chuong-617-hoi-han-cung-vo-ich.html.]
Ông chen vào đám đ, chỉ th Đổng Hiểu Sướng và con trai đứng trước giường bệnh.
Đứa bé khóc nức nở, nước mắt chảy kh ngừng, n.g.ự.c áo trắng bị loang đỏ bởi nước sốt cay, dưới đất là hộp cơm bị đổ tung tóe, nước sốt đỏ loang một mảng, vương vãi khắp nơi là vỏ tôm hùm nhỏ và m miếng thịt tôm bóc sẵn.
Đổng Hiểu Sướng tức giận đến đỏ mặt, chỉ vào bà lão nằm trên giường mà mắng chửi ầm lên:
“Bà đúng là tham ăn đến mất mặt!
Tôm hùm nhỏ đắt thế mà bà cũng giành với trẻ con!
Bà còn biết xấu hổ kh hả?
Bà biết kh, để trả tiền chữa bệnh cho bà, cho con nghỉ lớp học thêm đ!”
Thẩm Trấn Nguyên lao tới, kéo vợ ra, giận dữ quát:
“Cô làm cái gì vậy? Bà là mẹ !
Bà bệnh đến thế này, cô thể mắng bà như vậy?”
Đổng Hiểu Sướng lập tức nổi đóa:
“ mắng thì ?
Ăn của , mặc của , tiền viện phí cũng do trả, mạng bà cũng cứu! mắng vài câu thì hả?”
Trên giường, bà nội Thẩm nước mắt lăn dài, ướt cả gối, vẻ mặt vừa tủi thân vừa đau khổ.
Tang Ninh đến chậm một bước, vừa th cảnh tượng , tim cô như thắt lại.
Cô nhớ rõ, bà nội khi xưa hiền lành, chưa bao giờ gây gổ với ai.
Ngay cả khi Tô Lệ Mai còn làm dâu nhà họ Thẩm, bà cũng chưa từng nặng lời l một câu, luôn nói năng nhẹ nhàng, lịch sự.
Giờ th Đổng Hiểu Sướng ngang ngược, càn qu như thế, Tang Ninh biết ngay lỗi nằm ở đàn bà đó.
“Chuyện gì xảy ra vậy?” – Tang Ninh lạnh giọng hỏi.
Đổng Hiểu Sướng nhận ra cô, biết rõ đây là tiểu thư nhà họ Tạ,
thân phận cao quý khó ai sánh được.
Cô ta cũng biết nhà họ Thẩm từng đối xử tệ với Tang Ninh, nên cho rằng Tang Ninh sẽ chẳng bao giờ quan tâm tới bà lão, thậm chí cầu còn kh kịp họ c.h.ế.t hết.
Kh ngờ Tang Ninh lại đến thật!
Cô ta sững sờ, trố mắt , ấp úng chẳng biết nói gì.
Tang Ninh lại hỏi lần nữa:
“ hỏi, chuyện gì xảy ra?”
Đổng Hiểu Sướng chưa kịp bịa lời, Tang Ninh đã cầm gi ăn trên bàn nhỏ, dịu dàng lau nước mắt cho bà nội, lau cả vết nước sốt trên giường.
“Bà nội, bà vất vả …”
bà gầy yếu, run rẩy nằm đó, Tang Ninh kh cầm được nước mắt.
“Ninh Ninh, con đến à…” – bà lão run run nắm tay cô, xúc động nói –
“Bà già này… được gặp con lần nữa trước khi chết, c.h.ế.t cũng mãn nguyện …”
Chưa có bình luận nào cho chương này.