Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Bị Đuổi Khỏi Nhà, Cô Gả Cho Tỷ Phú

Chương 823: Thua sạch rồi

Chương trước Chương sau

Hôm nay, Tạ Niệm Vi tâm trạng tốt.

Cô quyết định thưởng cho bản thân một bữa ăn sang trọng kiểu cuộc sống mà cô từng mơ ước từ nhỏ.

Cô chọn một nhà hàng đạt Michelin, gọi phần bít-tết đắt nhất, gan ngỗng béo, thêm vài món cao cấp mà thậm chí cô còn kh biết tên, gọi thêm một phần bánh ngọt tinh xảo và hai ly rượu vang đỏ.

Tổng cộng bữa ăn tốn gần mười ngàn tệ.

Khi rời nhà hàng, lòng cô ngập tràn mãn nguyện ít nhất, khoảnh khắc này cô thật sự cảm th đang sống như một tiểu thư nhà giàu.

Một bữa cơm mười ngàn, mà mắt kh hề chớp.

Dù vậy, cô vẫn kh dám mua thêm quần áo hay túi xách.

Cô sợ nhà họ Tạ sẽ phát hiện ra cô đồ mới, hỏi tiền đâu mà mua.

Nếu bị tra đến chuyện cô lén bán đồ trong nhà, thì hỏng bét.

Vì thế, trong thời gian ngắn, cô chỉ dám tiêu bên ngoài, tuyệt đối kh mang món gì đắt tiền về nhà.

Đi dọc phố, cô lại th một tiệm spa cao cấp. Hứng khởi nổi lên, cô chẳng suy nghĩ gì mà nạp luôn một vạn, còn trải nghiệm ngay một buổi chăm sóc da.

Đây là ều mà trước kia cô chưa từng dám nghĩ đến.

Buổi tối về đến nhà, tâm trạng vẫn lâng lâng, cô bắt đầu dạo qu căn phòng, kiểm kê lại những món đồ giá trị mà “chủ cũ” để lại.

Càng tìm, cô càng vui đúng là khối thứ quý giá thật.

Vài món trang sức của Tạ Tiểu Na: hai chiếc vòng ngọc bích, m đôi khuyên tai ngọc trai hồng tuyệt đẹp, cùng vài đôi hoa tai chất liệu lạ mà cô kh nhận ra. Ngoài ra còn ba sợi dây chuyền, một đống vòng tay, lắc chân, hộp đựng đầy bàn.

Tạ Niệm Vi mở ện thoại, tìm hình tra giá trên mạng nhưng chẳng tìm th th tin gì.

Càng tra, cô càng mơ hồ cảm giác rằng đây đều là hàng hiếm, khó định giá.

Thực ra, những món này vốn là đồ mà Tạ Tiểu Na mua nhưng kh ưng ý, thậm chí vài món do Hoàng thất nước X tặng riêng.

Tạ Tiểu Na chưa từng đụng đến.

cả bàn đầy trang sức lấp lánh, Tạ Niệm Vi thầm tính toán

“Nếu bán hết chỗ này, chắc cũng được khối tiền…”

Nhưng nghĩ tới nguy cơ bị phát hiện, cô lại chùn bước.

Lỡ nhà họ Tạ phát hiện, cô mất hết chỗ đứng.

Cô đắn đo một hồi tự nhủ:

“Thôi, tạm thời kh bán. Giờ còn tiền, cứ chờ thêm chút, đợi khi được họ chấp nhận tính tiếp.”

Ngoài trang sức, Tạ Tiểu Na còn để lại cả đống túi xách, xếp đầy cả giường. Toàn là hàng hiệu quốc tế, cái rẻ nhất cũng năm vạn trở lên.

Tạ Niệm Vi ngắm đống “tài sản” , trong lòng nở nụ cười tự mãn

đúng là vẫn còn may mắn.”

Ngay khi cô đang đắm chìm trong niềm vui nhỏ bé đó, ện thoại reo lên.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/bi-duoi-khoi-nha-co-ga-cho-ty-phu/chuong-823-thua-sach-roi.html.]

Trên màn hình hiện cái tên quen thuộc Miêu Mạn Tịnh.

Cô vốn đang vui, lập tức nghe máy với giọng nhẹ nhàng:

“Alo, mẹ?”

Giọng bên kia nghèn nghẹn, như đang nức nở:

“Vi Vi… con đang làm gì thế…”

Miêu Mạn Tịnh ngập ngừng, dường như ều khó nói.

Tạ Niệm Vi bỗng nhớ ra vài ngày trước Miêu Mạn Tịnh từng nói với cô rằng muốn ra nước ngoài đánh bạc.

Nụ cười trên môi cô lập tức biến mất, lòng lạnh toát.

qu căn phòng đầy “tài sản”, bỗng cảm th như đám đồ này sắp bị lôi ra để lấp cái hố của khác.

Tâm trạng vui vẻ ban nãy tan biến kh còn chút gì.

Cô nghiêm giọng hỏi:

“Mẹ lại thua tiền đúng kh?”

Miêu Mạn Tịnh òa khóc:

“Ban đầu tg mà, Vi Vi! tg m chục vạn đ!

Ai ngờ vừa ra nước ngoài, chỉ trong vài tiếng… thua sạch hơn mười một triệu

Giờ thậm chí kh tiền mua vé về… Vi Vi, con thể đến cứu kh?”

Bên kia, vọng lại giọng dì Lưu luôn theo Miêu Mạn Tịnh:

“Mạn Tịnh, cô lo gì chứ? Ở sòng bạc ta cho ghi nợ được mà. Dạo này cô đỏ lắm, biết đâu chơi thêm vài ván là gỡ lại thôi!”

“Thật à?” Miêu Mạn Tịnh vừa nghe, liền hớn hở hẳn:

“Đúng … Vi Vi à, con khỏi lo cho , thể gỡ lại. chỉ cần chơi thêm vài ván nữa là tg lại thôi!”

“Kh được!” Tạ Niệm Vi quát lên

“Mẹ đánh bạc cả đời , bao giờ tg chưa? Sòng bạc làm gì để ta tg được!”

“Thôi, kh nói nữa, vay tiền chơi thêm đây…”

ện thoại bị cúp máy.

Dì Lưu vẫn đứng cạnh, tiếp tục khuyên nhủ:

“Con gái cô mà biết chắc c sẽ cản, mau tắt máy , đừng để nó làm cô phân tâm, kẻo lại lỡ mất cơ hội tg.”

Miêu Mạn Tịnh im lặng một lát, trong lòng cũng hiểu thể tiếp tục thua.

Nhưng lòng vẫn còn chút may rủi, vẫn tự an ủi rằng:

“Biết đâu sẽ tg lần này… Kh thể đen mãi được…”


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...