Bị Đuổi Khỏi Nhà, Cô Gả Cho Tỷ Phú
Chương 842: Dám mắng tôi
Tạ Niệm Vi nhắc nhở Miêu Mạn Tịnh:
“Mẹ, ta đã đến , giữ thái độ tốt một chút .”
Miêu Mạn Tịnh hừ một tiếng:
“Tốt cái gì chứ. Lêu lổng, con bảo mẹ làm mà thích ta? ta kh là thừa kế c ty gia tộc, sau này chỉ ăn hại thôi. Mẹ đã bảo con từ từ lựa chọn, con cứ nôn nóng, đến lúc con ăn quả đắng thì khóc cũng chẳng còn chỗ mà khóc đâu.”
Phùng Tử Mặc đứng ngoài cửa nghe rõ mồn một, nhếch môi, cười lạnh, nói với thái độ cực kỳ kiêu ngạo:
“Dì kh thích kh , cũng kh thích dì.”
Bên ngoài toàn được ca ngợi, cho dù kh vừa mắt, cũng là những như Tạ Tiêu Bác, Mạnh Chính Hy. Còn Miêu Mạn Tịnh, chỉ là một con bạc, dựa vào đâu mà xem thường ?
Ngay cả mẹ của con gái thích cũng kh tư cách để đánh giá .
Miêu Mạn Tịnh tức giận, trợn mắt Phùng Tử Mặc:
“C-c-, dám nói chuyện với như vậy ?”
Bà quay sang Tạ Niệm Vi, còn tố:
“Th chưa, mẹ nói này kh được, con nhất định…”
Tạ Niệm Vi nhận ra Phùng Tử Mặc giận, cô sợ mẹ làm hỏng chuyện:
“Mẹ, mẹ đừng nói nữa, chính mẹ mới nói lời khó nghe trước, mẹ mau xin lỗi .”
“Xin lỗi? Mẹ nói vài câu với ta đâu? Nếu ta chịu kh nổi, đừng theo đuổi con gái nữa! Con gái là tiểu thư nhà Tạ, ta kh xứng!”
Phùng Tử Mặc nhún vai, ném thẳng túi trong tay xuống đất, nhướng mày, vẻ mặt phần dữ tợn:
“Kh thích kh , là xong. Bà già kia, bà dựa vào đâu mà kh vừa mắt ? Bà là cái gì? Trước đây cũng chỉ là một đầy tớ của nhà Tạ, bà gì mà tự mãn?”
chỉ mắng Miêu Mạn Tịnh, kh mắng Tạ Niệm Vi. vẫn định tiếp tục ở bên cô một thời gian. Còn chuyện kết hôn? Kh đời nào, một cô gái ngoài giá thú như Tạ Niệm Vi kh đủ tư cách bước vào nhà .
Phùng Tử Mặc quay bước bỏ .
Miêu Mạn Tịnh nhảy dựng, mắng to:
“Đồ mất dạy, mẹ dạy kiểu gì? là đầy tớ , cũng sinh ra tiểu thư nhà Tạ, ê, đồ cặn bã hèn hạ, cút !”
Tạ Niệm Vi nhíu mày, tr cãi với mẹ:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/bi-duoi-khoi-nha-co-ga-cho-ty-phu/chuong-842-dam-mang-toi.html.]
“Mẹ làm gì vậy? mẹ thể mắng ta?”
Miêu Mạn Tịnh quát con:
“Con dám nói chuyện với mẹ ? Mẹ làm tất cả là vì tốt cho con, th chưa, con chưa kết hôn, ta đã vô lễ với mẹ như vậy, sau khi kết hôn, chẳng biết còn ra nữa. kiên quyết phản đối con ở bên ta!”
Tạ Niệm Vi chẳng thể làm gì, chuyện mẹ kh đồng ý, cô kh thay đổi được. Nhưng giờ cô kh còn là mẹ thể kiểm soát:
“Mẹ, đừng quản chuyện của con nữa, con và Tử Mặc ở bên nhau, nhà Tạ còn chưa ai phản đối, mẹ phản đối? Việc của con mẹ kh cần quản.”
Hai cãi nhau suốt, ai cũng kh thuyết phục được ai.
Tạ Niệm Vi xuống lầu, phát hiện Phùng Tử Mặc thật sự đã .
Cô đặt đồ xong, gọi ện cho Phùng Tử Mặc để xin lỗi.
Phùng Tử Mặc kh nghe.
Tạ Niệm Vi gọi gọi lại nhiều lần, vẫn kh nghe máy.
“Mẹ, mẹ xem này, giận , kh nghe ện thoại con nữa.”
Miêu Mạn Tịnh hừ, mắng:
“Con đúng là hèn, đừng quan tâm, nếu thật lòng thích con, sẽ chủ động liên lạc với con.”
Tạ Niệm Vi sốt ruột:
“Con khó khăn lắm mới một bạn trai, ta dù cũng là con nhà giàu, mẹ lại nói như vậy? Mẹ chẳng lẽ muốn chia tay với con ? Mẹ thể thế này?”
Cô than vãn một hồi, hai lại cãi nhau.
Chờ một lúc lâu, cuối cùng gọi được một chiếc taxi.
Tạ Niệm Vi đưa Miêu Mạn Tịnh về nhà, kh nấu trưa cho mẹ, vội vã ra , muốn tìm Phùng Tử Mặc để xin lỗi cho ra nhẽ.
Phùng Tử Mặc lúc này đang ở quán rượu Đế Hào, uống rượu với vài con nhà giàu.
“Chết thật, một bà già mà cũng dám xem thường , cái loại gì thế!” Phùng Tử Mặc càu nhàu với bạn bè.
Tần Hạo Hiên rót cho một ly rượu:
“ ơi, tối nay em sẽ cho vài dọa bà ta một chút, xem sau này còn dám bậy bạ kh.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.